Sáng sớm hôm sau, Trình Tuyết Phi gửi các con cho mẹ Lưu Nga, cô dắt xe đạp đến công xã để lấy giấy ly hôn.
Theo lời Khương Sơn, ông đã đánh tiếng với phó chủ nhiệm công xã rồi, chỉ cần Trình Tuyết Phi đến đó là có thể trực tiếp giải quyết xong chuyện ly hôn.
Phó chủ nhiệm công xã tên là Hoàng Bác Hoa, là bạn học cấp hai, cấp ba với Khương Hồng Vũ.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Khương Hồng Vũ đến công xã làm giáo viên trung học, còn Hoàng Bác Hoa sau khi trải qua huấn luyện ở Ban Vũ trang Nhân dân huyện, đã trở thành cán sự vũ trang của công xã, phụ trách dẫn dắt dân quân duy trì trị an.
Hiện nay chính sách cải cách, cấp trên đề xướng trẻ hóa cán bộ, Hoàng Bác Hoa cũng coi như gặp đúng thời, mượn ngọn gió đông này, năm nay vừa được đề bạt làm phó chủ nhiệm công xã.
Khi Khương Hồng Vũ chưa phát điên, quan hệ với Hoàng Bác Hoa cực kỳ tốt, lúc kết hôn anh ta còn đến uống rượu mừng.
Sau khi Khương Hồng Vũ phát điên, Hoàng Bác Hoa cũng không quên tình nghĩa bạn học năm xưa, đã đặc biệt đến thăm vài lần, thế nên Trình Tuyết Phi không tính là xa lạ với người này.
Trình Tuyết Phi bước vào sân công xã, khóa xe đạp trong lán xe.
Trong sân công xã có mấy dãy nhà ngói, văn phòng của Hoàng Bác Hoa nằm ở dãy đầu tiên. Cô bước vào văn phòng, Hoàng Bác Hoa đang đọc báo bên trong, ngẩng đầu thấy Trình Tuyết Phi bước vào, anh ta đứng dậy cười nói:
“Tuyết Phi, cô đến rồi à?”
Hoàng Bác Hoa mặc bộ đồng phục màu xanh lam, từ khi làm cán bộ, bụng cũng phệ ra, trông mặt mũi bóng nhẫy, tai to mặt lớn, nhìn qua là biết tướng làm lãnh đạo.
Trình Tuyết Phi nói:
“Anh Bác Hoa, hôm qua bố chồng tôi đến rồi phải không?”
“Bác Khương đến nói với tôi rồi,” Hoàng Bác Hoa ra hiệu cho Trình Tuyết Phi ngồi xuống, “Bác ấy bảo với tôi, cô và Khương Hồng Vũ chuẩn bị ly hôn.”
Trình Tuyết Phi ngồi xuống, gật đầu đáp:
“Vâng.”
Hoàng Bác Hoa thu lại nụ cười, anh ta cũng cảm thấy tiếc nuối cho hoàn cảnh của người bạn học này, thở dài nói:
“Haiz, cậu ấy điên thành ra như vậy, cô cũng không thể lỡ dở cả đời vì cậu ấy được, sớm muộn gì cũng phải ly hôn. Cô yên tâm đi, bác Khương đã đem giấy chứng nhận của đại đội đến cho tôi rồi, tôi đưa cô đi lấy giấy ly hôn ngay đây.”
“Cảm ơn anh Bác Hoa.”
Hoàng Bác Hoa lại cười:
“Đừng khách sáo với tôi, sau này có việc gì cứ đến tìm tôi!”
Nói rồi, Hoàng Bác Hoa tìm trong ngăn kéo bàn làm việc ra một tờ giấy, đây chắc hẳn là giấy chứng nhận mà Khương Sơn xin từ chỗ bí thư thôn.
Khương Lan muốn lừa Trình Tuyết Phi làm con dâu mình, âm mưu không thành, từ đó sinh lòng thù hận Trình Tuyết Phi.
Được lắm, mày không gả cho con trai tao, tao cũng không để mày sống yên ổn, muốn ly hôn à, đừng hòng!
Hôm qua Khương Lan nghe nói, anh trai Khương Sơn đến đại đội xin giấy chứng nhận, đem nộp cho người trên công xã, Khương Lan lập tức cuống cuồng, không biết phải cản trở thế nào, trơ mắt nhìn con đàn bà lẳng lơ Trình Tuyết Phi này sắp bay khỏi lòng bàn tay mình, bà ta sốt ruột biết bao!
May mà cô con dâu Chu Thải Vân đồng lòng với bà ta, hiến kế cho bà ta rằng, ly hôn cũng giống như kết hôn, bắt buộc hai người phải cùng có mặt, làm gì có cái lý một mình tự đi kết hôn hay ly hôn?
Khương Lan lập tức sáng dạ, đúng rồi, đây chẳng phải là cái cớ tốt nhất sao?!
Thế là, sáng sớm Khương Lan đã dẫn Chu Thải Vân, cuốc bộ một mạch đến công xã.
Vào công xã chưa được bao lâu, đã nhìn thấy Hoàng Bác Hoa và Trình Tuyết Phi.
Khương Lan biết Hoàng Bác Hoa, vừa gặp đã gân cổ lên la lối:
“Chủ nhiệm Hoàng! Chủ nhiệm Hoàng!”
Hoàng Bác Hoa không biết Khương Lan, nhíu mày hỏi:
“Hai người này là ai vậy?”
Trình Tuyết Phi đáp:
“Đây là cô của Khương Hồng Vũ, người kia là con dâu cả nhà cô ấy, Chu Thải Vân.”
“Chu Thải Vân?!” Hoàng Bác Hoa không hiểu sao, đột nhiên nảy sinh nghi vấn với cái tên này, “Cô ta chính là Chu Thải Vân?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
