Tưởng Vũ Hành lập tức tìm một tấm hình cá mút đá từ trong kho ảnh rồi phóng to ra, vừa nhìn vừa đối chiếu.
Hứa Gia Ngôn liếc mắt một cái đã nhận ra, tuyệt vọng thở dài: “Chắc là nó rồi, cùng một họ, chí ít cũng là họ hàng xa.”
Hơn nữa còn là giống khổng lồ.
Vừa rồi bọn họ đều chỉ coi đó là vật cản che khuất ống kính, hoặc là bùn đất đá tảng gì đó, bởi vì nó chẳng hề nhúc nhích, giống như một bóng đen mờ ảo. Hiện tại nhìn lại, đúng là rất giống cái miệng há rộng của con cá mút đá khổng lồ. Bên trong chi chít toàn răng, nhìn thêm vài lần thôi cũng đến mức nằm mơ thấy ác mộng.
Sắc mặt Lâm Già cũng rất khó coi: “Cá mút đá biết phát ra sóng hạ âm từ lúc nào thế? Vốn dĩ đã đủ tởm lợm rồi.”
Bởi vì cá mút đá là một loài quái vật hút máu vô cùng khét tiếng.
Cảm xúc của Lận Tranh ngược lại rất ổn định: “Cá mút đá được coi là hóa thạch sống, đã tồn tại hàng trăm triệu năm trước khi khủng long xuất hiện. Đến tận bây giờ có thể phái sinh ra loại họ hàng xa này cũng không phải là chuyện quá khó chấp nhận. Ít nhất hiện tại chúng ta đã xác định được chủng loại sinh vật, hơn nữa những chuyện có thể giải quyết bằng khoa học thì đều không tính là quá khó. Vấn đề bây giờ là, con cá mút đá khổng lồ này đã tồn tại lâu như vậy, tại sao đột nhiên lại cảm thấy bị đe dọa rồi phát ra sóng hạ âm tấn công con người? Dân làng ở làng người Di nói rằng từ trước đến nay chưa từng phát hiện ra tình huống nào giống như ngày hôm qua.”
“Tôi cảm thấy vấn đề càng nên cân nhắc hơn là,” Lâm Già bình tĩnh nói: "nó có thể sở hữu sóng hạ âm làm vũ khí, rốt cuộc là giống như loài sinh vật dạng rồng có tiếng gầm tần số thấp với uy lực cực lớn, hay là do con người tạo ra.”
Những người khác đều quay sang nhìn cô ấy. Cô ấy khoanh tay đứng yên, lên tiếng: “Khoảng thời gian trước chẳng phải tôi bị điều đi nửa ngày sao, phòng ban đó chuyên nghiên cứu về sinh vật nhân tạo. Tôi đã nghe ngóng được chút ít, quái vật hút máu ‘Trác Bách Tạp Bố Lạp’ ở Ba Đa Lê Các mà Phòng Đặc nhiệm UMA chúng ta từng ghi vào hồ sơ trước đây, sau khi được một số phòng ban liên hợp điều tra, cuối cùng đã được định tính là sinh vật đột biến do công nghệ gen tạo ra. Tôi cảm thấy con này cũng rất giống, cũng hút máu, cũng có năng lực y hệt như công nghệ khoa học kỹ thuật hiện đại.”
Khoa học kỹ thuật phát triển đến hiện tại, quái vật nhân tạo đã không còn hiếm thấy. Số lượng phòng ban trong Cục 507 cũng ngày càng nhiều thêm. Rất nhiều lúc, một vụ án phải do mấy phòng ban liên hợp điều tra thì mới có thể xác định được rốt cuộc nó thuộc về bên nào. Có điều Phòng Đặc nhiệm nghiên cứu những sinh vật đã tồn tại từ những năm tháng rất xa xưa, nên hiếm khi gặp phải loại án này.
Cây bút trong tay Lận Tranh xoay tới xoay lui. Một lát sau, anh thản nhiên nói: “Vậy thì vớt thứ đó lên nghiên cứu đi.”
“Tưởng Vũ Hành, cậu đi xin thêm lồng trục vớt chuyên dụng với máy bay vận chuyển, thả thêm vài cái máy dò xuống. Toàn bộ hình ảnh quay được phải truyền về hồ sơ lưu trữ của Phòng Đặc nhiệm. Ngoài ra cậu hỏi thử nghiên cứu viên trong Cục xem có trang bị nào có thể tránh được mối nguy hại từ sóng hạ âm không.”
“Hứa Gia Ngôn, cậu cùng người trong phòng nghiên cứu chuẩn bị sẵn sàng cho việc giải phẫu. Ngày mai xe vận chuyển đông lạnh sẽ đến, cố gắng bắt gọn thứ to xác kia sớm một chút. Còn nữa, trước đó cậu hãy cùng họ nghiên cứu xem cơ chế phát ra sóng hạ âm là gì, xem là do chấn động, tiếng gầm rú hay là kết hợp với địa hình. Chúng ta phải tự mình tìm thử xem có biện pháp phòng hộ đơn giản nào tạm thời tránh được sóng hạ âm không đã.”
“Lâm Già, cô đi điều tra tổ chương trình này một chút. Thứ to xác trong hồ chắc chắn đã tồn tại từ rất lâu rồi, tại sao không nhúc nhích từ sớm hay từ muộn, mà cứ phải đợi đến lúc tổ chương trình của bọn họ biểu diễn được một nửa mới phát ra sóng hạ âm tấn công? Tôi đã hỏi thử rồi, không ai nói rằng ở giữa chừng từng xuất hiện động tĩnh gì quá lớn đến mức có thể khiến thứ đó sinh ra phản ứng kích thích.”
Mọi người lần lượt nhận nhiệm vụ rồi đi ra ngoài. Lận Tranh lại gọi Lâm Già lại, bồi thêm một câu: “Còn nữa, trọng điểm điều tra Lăng Giang Nguyệt một chút.”
Lận Tranh luôn cảm thấy trên người Lăng Giang Nguyệt có một loại cảm giác rất không ăn nhập.
Lúc người khác đều bị chóng mặt ù tai, trong lòng hoảng loạn thì chỉ có mình cô là nhìn thấy bóng đen dưới hồ. Lần trước nhìn thấy người rừng ở nông trường, cũng là cô nhìn rõ nhất. Trông thì có vẻ nhát gan nhất, ấy vậy mà liên tục hai lần đều là nhân chứng trực tiếp nhất.
Còn cả đôi mắt kia, đen lay láy, cứ vương vấn mãi trong tâm trí anh không sao xua đi được.
Một thiên kim tiểu thư nhà giàu mất tích mười năm, vừa mới được tìm về đã liên tiếp hai lần trải qua loại sự kiện bí ẩn này, thật sự quá trùng hợp.
Rốt cuộc năm đó cô bị ai đưa đi? Trong những năm tháng ở cô nhi viện đã trải qua chuyện gì, nhà họ Lăng có biết không? Hay là nói đằng sau hành động tìm lại con gái ruột của nhà họ Lăng, vốn dĩ đã cất giấu một nguyên nhân nào đó mà người khác không hề hay biết?
Anh cũng nên đi tìm một chỗ nào đó để chợp mắt một lát.
Men theo hành lang đi vào trong, Lận Tranh định bụng cứ tùy tiện tìm một giường bệnh trống trên tầng này nằm nghỉ ngơi một lát trước đã. Đế đôi bốt đen giẫm lên nền gạch men sáng bóng, phát ra những âm thanh trầm đục nhỏ vụn. Đèn cảm ứng lúc nhạy lúc không, ở đoạn giữa lại không hề sáng. Nhờ vào ánh trăng nhàn nhạt, anh tiện mắt liếc sang phòng bệnh bên cạnh thì nhìn thấy một cái bóng đang đung đưa hai chân chơi đùa.
Là Lăng Giang Nguyệt.
Rất kỳ lạ, đây không phải là phòng bệnh lúc trước cô ở. Cách một ô cửa kính trên cửa ra vào, giữa đêm khuya tối mịt như mực này, đáng lý ra anh không thể nào vừa liếc mắt đã nhận ra bóng dáng của cô mới phải.
Thế nhưng cố tình anh lại nhận ra được. Giống hệt như câu nói lúc nửa đêm về trước khi anh thẩm vấn riêng cô: "Nhưng mà tôi liếc mắt một cái là nhìn ra ngay mà”.
Lận Tranh dừng bước bên ngoài phòng bệnh đó, không hề phát ra bất cứ tiếng động nào, chỉ chăm chú nhìn cô như vậy.
Trong phòng bệnh vẫn còn những người khác, ai nấy đều đã ngủ say, chỉ có mình cô là vẫn ngồi bên mép giường bệnh đung đưa hai chân, trông hệt như một bóng ma.
Chỗ góc ngoặt của hành lang có bác sĩ đi ngang qua, đèn cảm ứng chợt bừng sáng. Nhờ vào chút ánh sáng này, anh nhìn thấy người bên trong ngẩng đầu lên.
Dường như rất kinh ngạc khi thấy anh ở bên ngoài, đôi mắt cô hơi trợn tròn, ngay sau đó lại mím môi cười với anh một cái.
Nét mặt Lận Tranh vẫn không hề thay đổi. Anh đã nhớ ra điểm không ăn nhập nào đó trên người cô rồi - cô dường như chẳng hề sợ hãi chút nào. Sau khi trải qua sự kiện quỷ dị, nửa đêm nửa hôm lại nhìn thấy có một người đàn ông đứng ngoài cửa sổ chằm chằm nhìn mình, chẳng phải cô nên sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy như lần trước hay sao, giống như một kẻ đáng thương nhỏ bé vậy.
Mặc dù bây giờ cô cũng là một kẻ đáng thương nhỏ bé.
Một kẻ đáng thương nhỏ bé vẽ tranh rất xấu, biết dọa dẫm người mà mình ghét, lại còn biết ngồi trong căn phòng bệnh tối om đung đưa chân chơi đùa hệt như đang ở nhà mình vậy.
Điện thoại di động rung lên bần bật, ánh mắt của Lận Tranh cuối cùng cũng chịu rời khỏi người cô, nhấc máy nghe cuộc gọi từ Lâm Già.
“Sao thế?” Anh cất giọng trầm thấp hỏi.
“Người nhà của Lăng Giang Nguyệt tới rồi. Hóa ra cô ấy là người nhà họ Lăng. Lần này muốn điều tra e là hơi rắc rối đây.”
...
Lăng Giang Nguyệt không nghe thấy nội dung cuộc gọi của anh, nhưng có thể nhìn thấy Lận Tranh liếc mắt nhìn mình một cái, sau đó sải bước bỏ đi.
Có lẽ là Lăng Giang Duật tới chuộc người chăng?
Cô tiếp tục cúi đầu, buồn chán đung đưa hai chân, thần sắc ung dung tự tại.
Giường bệnh ở đây không được chắc chắn cho lắm, động tác chỉ hơi mạnh một chút là rất dễ phát ra tiếng cót két. Giữa đêm khuya tĩnh mịt, nghe cứ như tiếng mài lưỡi hái, nghe rợn cả người.
Trịnh Lâm Lâm ở phía sau dường như bị kinh động, trở mình một cái, mơ mơ màng màng muốn tỉnh dậy. Lăng Giang Nguyệt quay đầu xoa xoa đầu cô ấy, khẽ giọng thủ thỉ: “Tiếp tục ngủ đi, ngủ đi.”
Mí mắt Trịnh Lâm Lâm giật giật, hai giây sau quả nhiên lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Cô lại mỉm cười quay đầu lại, dõi mắt nhìn ra cửa, chờ đợi sự viếng thăm của một vài người nào đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


