Vài phút sau, từ ngoài hành lang vọng tới tiếng bước chân ồn ã của một nhóm người.
Ngay sau đó, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Ánh sáng từ bên ngoài rọi vào tận đôi chân đang đung đưa của Lăng Giang Nguyệt. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp vẻ mặt hớt hải vội vã của Lăng Giang Duật thì dường như khựng lại một nhịp.
“Anh,” cô cất giọng khe khẽ, vừa gọi người vừa tuột khỏi giường bệnh: "cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”
Nghe tủi thân hết sức.
Thực ra câu nói này có chút đường đột, nhưng sự áy náy ngập tràn cùng nỗi kích động khi tìm lại được em gái mà Lăng Giang Duật đã tưởng tượng ra vô số lần trong mơ dường như bị phóng đại lên gấp trăm lần, khiến anh ta chẳng màng suy nghĩ kỹ. Anh ta sải bước đến ôm chầm lấy cô. Lồng ngực anh ta run rẩy. Nhịp tim nện thình thịch như tiếng trống dồn dập vang vọng bên tai.
Sau khi nhịp tim dồn dập hơi bình ổn lại, anh ta mới trầm giọng hỏi dồn: “Có bị thương không? Anh có đưa bác sĩ đến đây, ra ngoài kiểm tra chút nhé. Bọn họ có cho em ăn cơm chưa? Giờ này rồi sao vẫn chưa ngủ, có phải bọn họ không cho em ngủ không?”
Cô vùi đầu vào lòng anh ta, lắc đầu quầy quậy bảo không phải. Chiếc ghim cài cổ áo vest lạnh lẽo cứng ngắc cấn vào trán khiến cô đau nhói.
Lăng Giang Duật chẳng dám dùng sức. Kể từ khi cô trở về, chưa bao giờ hai anh em lại thân mật gần gũi như vậy. Khóe mắt anh ta thậm chí còn hơi cay cay.
“Thế là tốt rồi,” bàn tay Lăng Giang Duật miết từ trán xuống cánh tay cô. Sau khi kiểm tra sơ qua chắc chắn cô không sao thật, anh ta mới cẩn thận vén lọn tóc vương bên tai cô. Giọng nói dịu dàng đến lạ thường: “Đói không? Ra ngoài ăn chút gì đó rồi kiểm tra, sau đó ngủ một giấc thật ngon, chúng ta có thể về nhà rồi.”
Trang Tiệp đứng nhìn mà líu lưỡi. Vở kịch hội ngộ này sao mà sến súa thế chứ. Đúng là không giống phong cách của loại người như Lăng Giang Duật. Chắc là do sự việc năm xưa để lại bóng đen tâm lý quá lớn nên giờ gặp cảnh tương tự mới không khống chế được cảm xúc chăng?
Cậu ta thò đầu ra từ phía sau: “Ra ngoài nói chuyện, bên trong vẫn còn người kìa.”
“Đúng đấy, đừng làm phiền người khác. Giang Nguyệt, bọn anh có mang đồ ngọt đến, nghe dì Trang bảo em thích ăn lắm.”
Là một giọng nói xa lạ.
“Du Chương…” Cô lặp lại một lần.
Du Chương cười hiền hòa nói: “Cũng có thể gọi thêm một tiếng ‘anh’.”
“Mặt dày vừa thôi. Một kẻ chẳng liên quan gì như anh cứ đòi bám theo, nhớ trả tiền máy bay đấy.” Trang Tiệp không thèm kiêng nể mà chen ngang hích anh ta ra, giơ tay giũ giũ bộ quần áo nhăn nhúm của mình rồi liếc xéo anh ta nói.
Du Chương không hề tức giận, vẫn giữ nguyên bộ dạng hiền lành tốt tính.
Đèn hành lang lúc sáng lúc tắt. Cả nhóm ra khỏi sảnh khu nội trú, tình cờ gặp ngay Lận Tranh đang đứng đợi bên ngoài.
Anh vẫn khoác trên mình bộ đồng phục tác chiến màu đen kia, khiến người ta thoạt nhìn đã thấy e sợ, có thể cảm nhận trực quan được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
“Cô Lăng, còn nhớ những gì chúng ta đã nói không?” Ánh mắt Lận Tranh lướt qua nhóm người Lăng Giang Duật, sau đó dừng lại trên người Lăng Giang Nguyệt.
Lăng Giang Nguyệt ngẫm nghĩ một lúc: “Chân anh rất dài?”
“?” Trang Tiệp sửng sốt. Ánh mắt y như vừa nhận được chỉ thị, găm chằm chằm vào chân Lận Tranh hai giây rồi mới dời lên mặt anh: "Gì vậy, làm cảnh sát mà để lấy được lời khai đáng tin còn phải hy sinh nhiều đến thế cơ à?”
“…” Bầu không khí lạnh giá mang theo một trận cạn lời. Lông mày Lận Tranh không hề nhúc nhích. Dường như anh đã quen với mấy câu nói gây sốc thỉnh thoảng lại thốt ra của cô: “Là nguyên tắc bảo mật. Chuyện này vẫn chưa điều tra rõ ràng, hy vọng chỉ có một số ít người biết. Còn nữa, cô vẫn cần theo dõi thêm một ngày nữa để xác định xem có di chứng gì không. Trong thời gian này, tôi hy vọng cô luôn ở lại đây.”
Điều này lại đụng chạm tới dự định của Lăng Giang Duật. Bây giờ anh ta chỉ muốn đưa người rời khỏi nơi khỉ ho cò gáy này. Anh ta trầm mặt nhìn Lận Tranh chằm chằm, chợt lên tiếng: “Đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt rồi đấy, cảnh sát Lận. Lần này lại là vụ án lớn khỉ đầu chó chạy lung tung nào nữa đây?”
“Đúng vậy, một vụ án rất nghiêm trọng. Toàn bộ người trong tổ chương trình của bọn họ tạm thời không được rời khỏi tầm mắt của chúng tôi.”
“Em gái tôi không tham gia phạm tội, cũng sẽ không bao giờ nhúng tay vào chuyện đó. Con bé là nạn nhân. Là nạn nhân, chẳng lẽ không đáng được người nhà an ủi sao? Nếu ngay cả người nhà cũng không thể chia sẻ nỗi sợ hãi của con bé, vậy thì chúng tôi đến đây chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh cấm con bé nói cho chúng tôi biết đã xảy ra chuyện gì ngay trước mặt tôi, hay là định tự mình giải thích? Còn nữa, chúng tôi đã đưa theo bác sĩ giỏi hơn tới đây. Vấn đề loại trừ di chứng chúng tôi có thể tự lo liệu, không phiền anh bận tâm.”
Lận Tranh không chịu nhượng bộ nửa bước: “E rằng em gái anh lại chính là người duy nhất trong đám nạn nhân này biết được chút bí mật đấy.”
Dứt lời, anh liền quay sang nhìn Lăng Giang Nguyệt. Ánh mắt sâu thẳm mang theo một cảm giác bức bách nặng nề trong màn đêm chỉ được thắp sáng bằng bóng đèn dự phòng.
Lăng Giang Nguyệt bấu chặt áo Lăng Giang Duật, nép nửa người ra sau cánh tay anh ta. Cô luống cuống lắc đầu: “Tôi chỉ, chỉ nhìn thấy một cái bóng đen lướt qua thôi. Có thể là rắn nước, ngoài ra tôi không biết gì hết.”
Lăng Giang Duật nào còn tâm trí bận tâm những thứ khác. Anh ta trầm giọng lặp lại: “Em gái tôi nói không biết là không biết. Hay là anh nói thẳng cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại cần đến đặc nhiệm như anh giải quyết, còn úp úp mở mở như vậy. Có lẽ nhà họ Lăng chúng tôi có thể giúp được chút ít đấy.”
Chẳng ngờ Lận Tranh gật đầu thật: “Nếu nhà họ Lăng chịu ra tay giúp đỡ thì đương nhiên tốt quá. Vừa hay mấy người chỉ mang theo bác sĩ e rằng không giải quyết được vấn đề của cô Lăng đâu.”
Trang Tiệp: “… Anh rõ là muốn chúng tôi giúp đúng không? Muốn mượn trực thăng à? Vậy anh nói trước xem rốt cuộc trên người Giang Nguyệt nhà chúng tôi đã xảy ra chuyện gì đi? Chẳng biết cái vụ án lớn khỉ ho cò gáy gì mà cứ nhằm đúng lúc này giáng xuống cái tổ chương trình xui xẻo kia, còn một mẻ hạ gục nhiều người như thế.”
“Sóng hạ âm,” Lận Tranh tung ra một tin tức chẳng khác gì quả bom: "Có thể là do yếu tố địa hình, hướng gió lúc đó, áp suất khí quyển, biến động dưới đáy hồ, cộng thêm hoạt động tình cờ của con người đã khiến cường độ sóng hạ âm vượt mức cho phép, xuyên thẳng qua cơ thể bọn họ. Cô Lăng là nhân chứng đầu tiên, rất có thể cô ấy biết những thông tin mà chúng ta chưa nắm rõ, phải vậy không?”
Lăng Giang Nguyệt bắt được ánh mắt của anh. Cô chớp chớp mắt, gật đầu nói: “Có lẽ… là vậy.”
Đám Trang Tiệp thì lại rất kinh ngạc. Dẫu không biết sóng hạ âm có thể dùng làm vũ khí, nhưng chỉ nghe anh miêu tả thôi cũng đủ rợn tóc gáy, gì mà xuyên thẳng qua cơ thể cơ chứ.
Lăng Giang Duật cau chặt mày, vẻ mặt nghiêm nghị. Anh ta lại đánh giá Lăng Giang Nguyệt từ đầu tới chân một lượt.
“Không sao thật chứ? Người nghe điện thoại không hề nhắc tới nguyên nhân này, nếu không chúng tôi đã phải mang theo máy móc kiểm tra tới rồi.”
“Bởi vì phải giữ bí mật,” vẫn là Lận Tranh đỡ lời: "Chắc anh Lăng cũng hiểu, phạm vi thương vong quá lớn. Để tránh gây hoang mang không cần thiết, những người biết chuyện không được quá nhiều.”
Lăng Giang Duật lại nhìn sang, vừa định mở miệng thì đã bị cái tên ngáng đường như cột điện bên cạnh giành lời trước.
“Đừng làm khó người ta nữa, đặc nhiệm người ta cũng làm việc theo quy củ thôi. Vẫn nên đưa Giang Nguyệt đi ăn chút đồ rồi kiểm tra trước đã,” Du Chương dịu dàng nói, lại còn tỏ thái độ thân thiện với Lận Tranh: "Yên tâm, chúng tôi sẽ ở lại đây, cũng sẽ không tiết lộ bí mật. Vừa rồi ăn nói hơi quá khích cũng chỉ vì lo lắng cho em gái, hy vọng anh có thể thông cảm. Nếu trực thăng có thể giúp được các anh thì đương nhiên tốt quá. Tuyến bay đang được xin cấp phép rồi. Nếu anh cần, tôi còn có thể gọi điện bảo người mang thêm thiết bị tới.”
Trang Tiệp liếc xéo: “… Anh đúng là đồ mặt dày.”
Bích Loa Xuân ngàn năm tuổi cần được nâng niu bảo vệ, còn thứ thần kinh trà xanh hai mươi mấy tuổi đầu này thì đáng bị nhổ tận gốc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


