Thành phố Hải.
Lúc mười giờ, thành phố vừa mới bắt đầu cuộc vui chơi chè chén với ánh đèn rực rỡ, nhưng đèn trong các tòa nhà khu trung tâm thương mại vẫn đang sáng trưng người làm thêm giờ.
Lăng Giang Duật cầm lấy áo vest đi về phía thang máy. Xe của Trang Tiệp đang đậu ở dưới lầu đợi anh ta. Thấy anh ta bước ra, cậu ta ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Anh.”
Trong lòng lại thầm mắng mỏ: Làm việc muộn thế này, công ty các anh định chọc thủng dải Ngân Hà à.
Lăng Giang Duật lạnh nhạt ừ một tiếng, lên xe rồi nhắm mắt dưỡng thần, trầm giọng hỏi: “Đi đâu?”
“Tiệm rửa chân mới của Nghiêm Đình vừa khai trương, chúng ta đến ủng hộ cậu ta chút.”
Người ngồi ghế sau lập tức cau mày mở mắt ra, trên mặt không có lấy một nét cười.
Trang Tiệp cố nhịn cười như thể vừa tìm được niềm vui nào đó, vừa khởi động xe vừa giả vờ thật thà sửa lời: “À không phải tiệm rửa chân, là câu lạc bộ giải trí, câu lạc bộ cao cấp.”
Chiếc xe thể thao gầm rú, lao vút đi trong gió đêm.
Trên đường đi, Trang Tiệp thực sự không thể chịu đựng được sự im lặng lạnh lẽo này, nhịn không được lải nhải không ngừng: “Em nói này anh, dạo này anh cứ như đang gặp chuyện chẳng như ý ấy, chân mày cau lại đến mức kẹp được cả cái đồng bằng phù sa rồi kìa, cẩn thận chưa già đã yếu. Tất nhiên em cũng hiểu cho anh, cô em gọi điện cho bố em toàn thở ngắn than dài. Tình hình nhà anh bây giờ đúng là hơi nan giải, tìm lại được một cô em gái lại mất đi hai cô. Giang Niệm với Giang Nguyệt đều không có ở nhà đúng không?”
“Ừ.” Lăng Giang Duật không phải là người thích tâm sự. Mâu thuẫn với em gái giống như một tảng đá đè nặng trong tim anh ta. Gió ngoài cửa sổ xe thổi vào mặt anh ta cứ như bị dòng xe cộ hâm nóng, tản ra một thứ mùi vị khiến người ta mất kiên nhẫn.
Trang Tiệp đưa ra chủ ý: “Hay là tâm sự từng người một đi? Giang Nguyệt cũng là người trưởng thành rồi. Bây giờ ngày nào cũng chạy theo cái tổ chương trình nghèo kiết xác đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu, cũng không phải là cách hay.”
“Con bé không thích ở nhà.”
“Với cái bầu không khí nhà anh bây giờ, là em thì em cũng chẳng muốn ở. Anh mua cho Giang Niệm một căn nhà không xa không gần để ở, rồi lại hỏi Giang Nguyệt xem có muốn mua vài căn không, một căn ở vài ngày, tâm trạng tốt lên thì kéo con bé ra ngoài chơi với chúng ta nhiều hơn. Chẳng phải nhà Nghiêm Đình cũng có em gái sao? Con gái với con gái dễ nói chuyện hơn.”
Anh ta lại nhíu mày: “Bớt sắp xếp linh tinh đi, em gái Nghiêm Đình thích tụ tập đi bar chơi, Giang Nguyệt còn nhỏ…”
“Anh ơi, anh ruột của em ơi, con bé bây giờ đã mười chín tuổi rồi, còn nhỏ nhắn gì nữa. Hồi mười chín tuổi anh đã theo dượng sang Mỹ bàn chuyện làm ăn rồi đấy. Anh phải hỏi em gái chúng ta trước xem con bé có hứng thú không đã, không được nữa thì chuyển cho con bé ít tiền vào thẻ, để con bé tha hồ mua sắm… Khoan đã, cái tên trông như chó mặc đồ người đằng trước kia có phải là Du Chương không?”
Chiếc xe thể thao phanh kít lại bên đường. Trang Tiệp thò đầu ra ngoài, hét lớn với người bên ngoài:
“Du Chương, anh lại vào cái tụ điểm biến thái nào nữa thế? Cẩn thận bị cảnh sát càn quét tệ nạn bắt đi đấy!”
Người đàn ông đang chuẩn bị bước vào cửa câu lạc bộ quay người lại, để lộ một khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn. Thấy người đó là cậu ta, anh ta đi thẳng tới, ánh mắt lướt qua Trang Tiệp đang sủa nhặng lên, nhìn về phía bóng người mờ ảo ở ghế sau.
“Lăng Giang Duật? Em gái chưa ra ngoài à?”
“Ai là em gái anh? Bớt nhận họ hàng bừa bãi ở đây đi. Nhà chúng tôi không có loại biến thái ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo như anh, anh nên đi tìm cái nhà họ Văn kia kìa.” Trang Tiệp mỉa mai anh ta.
Du Chương không hề để bụng, vẫn giữ nụ cười lịch sự, nói với Lăng Giang Duật đang hạ cửa sổ xe: “Hôm nay mẹ tôi còn dặn tôi lúc nào rảnh thì dẫn Giang Nguyệt đi dạo cho khuây khỏa.”
Một nửa khuôn mặt Lăng Giang Duật bị che lấp trong bóng tối mờ ảo, ánh mắt nhìn anh ta sắc bén vô cùng, giọng điệu lạnh lùng: “Không phiền anh bận tâm.”
“Vẫn cần thiết chứ,” anh ta cười một tiếng rồi lại chậm rãi nói: "ai bảo Giang Nguyệt không thích anh trai ruột của mình chứ.”
Câu này đủ đâm chọt, Trang Tiệp quay lại nhìn, ánh mắt Lăng Giang Duật hận không thể ăn tươi nuốt sống người ta rồi.
Cậu ta chưa kịp phản bác câu nào, Du Chương lại nói: “Có phải con bé đang tham gia một chương trình thực tế, hay là trò chơi suy luận gì đó không? Tôi đã thêm một người vào tổ chương trình của họ, để trông chừng con bé kẻo bị bắt nạt. Dù sao thì thời gian trước chẳng phải đã xảy ra chuyện phải vào đồn cảnh sát ở nửa đêm sao? Tội nghiệp quá. Mẹ tôi dặn tôi chăm sóc con bé cẩn thận, tôi lại vừa hay không có em gái, đúng lúc…”
“Anh đi ăn c*t đi!” Sau một tràng chửi thề thậm tệ, Trang Tiệp lập tức nói với Lăng Giang Duật: “Anh đừng vội, em sẽ lập tức bảo đạo diễn đuổi tên đó đi.”
Nói rồi cậu ta gọi điện thoại sắp xếp thật, nhưng kỳ lạ là cuộc gọi được kết nối rất lâu mới có người nghe máy. Giọng đạo diễn bên kia yếu ớt, lại còn khúm núm.
“Sao thế, tối muộn rồi mà các anh vẫn đang quay chương trình à? Làm việc vất vả thế này thì phải kéo lợi nhuận về cho tôi nhé. Tôi cứ coi như khoản đầu tư này đổ sông đổ bể rồi, anh đừng áp lực tâm lý quá, ước mơ cũng đừng xa vời quá.”
“À, Trang thiếu, tổ chương trình lại… lại xảy ra chuyện rồi.”
“… Hả?” Trang Tiệp ngớ người, quay sang nhìn Du Chương: "Mẹ kiếp cái mồm chó của anh linh thật đấy! Anh là đầu thai của cái bệ bồn cầu à!”
Ngay sau đó cậu ta quay sang nói với Lăng Giang Duật: “Anh ơi, Giang Nguyệt lại xảy ra chuyện rồi!”
Cái tổ chương trình xui xẻo chết tiệt này!
…
Ba giờ sáng giờ địa phương.
Người của đội trục vớt e dè sự nguy hiểm của sóng hạ âm nên không dám hành động phô trương, dẫn đến nửa đêm trôi qua vẫn chẳng thu hoạch được gì. Nhưng máy đo lường thả dưới hồ lại gửi về vài bức ảnh. Lận Tranh và những người khác của Phòng Đặc nhiệm UMA vừa mới đến đã tìm một căn phòng trong bệnh viện làm văn phòng, phóng to từng bức ảnh ra để nghiên cứu.
Tưởng Vũ Hành ngáp dài, gõ bàn phím lạch cạch, động tác khoa trương đến mức suýt sái quai hàm:
“Cái hồ kia đã có trăm năm rồi, bên trong có chút gì đó cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng bóng đen trong mấy bức ảnh này đều bị nhận diện là rễ cây. Cái thứ đó nếu không phải là hình thể nhỏ thì chính là chuồn rất nhanh, thế mà chẳng chụp được bức nào thật sự.”
Một người khác mặc đồ đua xe đạp đứng tựa vào bàn, nhìn đến mỏi cả mắt, chớp chớp mắt liên tục rồi nói: “Nếu hình thể không lớn mới thực sự là rắc rối. Nó biết phát ra sóng hạ âm, sức mạnh ở giai đoạn này đã khủng khiếp như thế rồi, nếu nó còn có thể lớn thêm thì chẳng phải chứng tỏ trên thế giới vẫn còn rất nhiều vũ khí sóng hạ âm sinh học chưa được phát hiện sao? Tôi thà rằng nó có hình thể lớn, ít nhất cũng chứng minh được việc sử dụng sóng hạ âm của thứ này chưa đạt đến mức độ kinh khủng đến nỗi cách không giết người được.”
“Trước đây chưa từng có loài sinh vật nào phát ra sóng hạ âm với cường độ mạnh thế này. Cá sấu lúc cầu hoan có thể rung lưng phát ra một chút, mạnh hơn nữa thì cũng chỉ bằng mức độ hổ gầm. Một đằng là cầu hoan, một đằng là uy hiếp kẻ thù. Cậu nói xem thứ này để làm gì?” Người lên tiếng là nữ nghiên cứu viên của Phòng, Lâm Già.
Tưởng Vũ Hành: “Săn mồi chăng? Nó có hành vi làm chim chết vì sóng chấn động. Nhưng mà ăn cá thì lại rất kỳ lạ. Trong hồ thiếu gì cá cho nó ăn, sao nó phải khổ sở phát ra sóng hạ âm lật ngửa cá lên rồi mới ăn? Rườm rà thế.”
Nói rồi cậu ta lấy bức ảnh thành viên nhóm bảo vệ môi trường bị thương trước đó ra. Trên đùi người bị cắn có vài vết thương nằm rải rác, đầm đìa máu tươi có chút không rõ ràng nhưng không phải là kiểu vết thương lớn cắn mất một miếng thịt rõ rệt.
“Hứa Gia Ngôn, cậu không phải là chuyên gia thủy quái à, người suýt bị thủy quái kéo xuống làm phù rể kia, cậu xem cái này giống vết cắn của con gì?”
Hứa Gia Ngôn, tức là người mặc đồ đua xe đạp, nhìn chằm chằm bức ảnh nghiên cứu một lúc, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Cũng hơi giống lươn với rắn thật. Thứ này chắc chắn trông không được đẹp đẽ gì, đừng có bảo là loại lắm răng như cá mút đá đấy nhé.”
“Cá mút đá?” Lận Tranh lặp lại một lần, đột nhiên ngồi thẳng người dậy, thu nhỏ mấy bức ảnh do máy đo chụp được lúc nãy lại, sau đó chỉ vào bóng đen ở góc trên cùng bên trái của một bức ảnh trong số đó.
“Đó có phải răng của nó không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
