Sau đó, hai người họ được thả ra, chuyển đến một căn phòng trống để tiếp nhận thẩm vấn riêng. Trịnh Lâm Lâm cứ nghĩ sở dĩ hai người bị đối xử đặc biệt thế này, không chừng là do ban nãy dùng lời lẽ bỡn cợt chú cảnh sát nhà người ta. Bởi vậy, trong suốt quá trình bị gọi hỏi chuyện riêng, cô ấy đều khúm núm dạ vâng, chẳng dám ngẩng đầu nhìn người ta.
Lăng Giang Nguyệt không biết hoạt động tâm lý của cô ấy. Cô xếp phía sau nên ngồi đợi trước ở phòng bên cạnh.
Trời đã tối, ánh đèn trong phòng sáng chói mắt. Vì là phòng bệnh nên bên trong luôn phảng phất mùi thuốc sát trùng không mấy dễ ngửi. Cô buồn chán nằm ngửa nửa người trên giường bệnh, dõi mắt ra bóng đêm bị cưỡng chế chiếu sáng một nửa góc bên ngoài cửa sổ, tập trung tinh thần lắng nghe tiếng chim chóc và côn trùng kêu râm ran.
Quá đỗi yên tĩnh, cô bất giác nhắm nghiền hai mắt. Trong đầu cô hiện lên những chuyện xảy ra ngày hôm nay cùng với cái bóng đen xẹt qua cực nhanh kia.
Sẽ là thứ gì được nhỉ?
Thế giới rộng lớn chuyện lạ nào cũng có. Từ rất sớm cô đã hiểu được đạo lý này, thế nhưng những điều mắt thấy tai nghe mấy năm nay vẫn luôn khiến cô không ngừng kinh ngạc. Ở một vài góc khuất con người ít khi đặt chân tới vẫn còn tồn tại rất nhiều sinh vật đầy bí ẩn.
Hơn mười phút sau, tiếng đẩy cửa vang lên.
Lận Tranh không hề cố ý kìm nén tiếng động. Anh sải bước đến trước giường bệnh. Dáng người cao lớn che khuất một nửa ánh đèn. Theo từng nhịp chân bước tới, cái bóng dần lan ra trên người cô, tựa như bóng râm khổng lồ đổ ập xuống.
“Vẫn còn chóng mặt à?” Giọng anh nhàn nhạt, cộng thêm tiếng vang vọng trong phòng khiến người ta sinh ra ảo giác về một sự dịu dàng hiếm thấy.
Lăng Giang Nguyệt mở mắt nhìn anh, chậm chạp ngồi dậy: “Có một chút. Đến lượt tôi rồi sao?”
“Cô còn nhớ thời gian cụ thể hơn không? Từ lúc con cá ngửa bụng nổi lên cho đến khi bị thứ đó kéo xuống, khoảng thời gian ở giữa chắc chắn là tầm hai phút chứ?” Bút ghi âm đặt bên cạnh nhấp nháy chấm sáng. Trên sổ ghi chép của Lận Tranh viết hai chữ “thời gian”.
Cô chần chừ lắc đầu: “Cụ thể bao lâu tôi cũng không rõ nữa, chỉ cảm thấy rất nhanh.”
Lận Tranh hừ giọng mũi “ừ” một tiếng, lại hỏi: “Trước đó cô nói lúc con cá bị kéo xuống nước, cô nhìn thấy một bóng đen?”
“Đúng vậy, dài ngoằng, diện tích rất lớn. Nó loáng một cái rồi biến mất tăm, lúc ấy tôi còn tưởng mình hoa mắt cơ.” Cô làm một động tác tay, phác họa sơ sơ diện tích mặt cắt ngang của thứ đó cũng phải rộng tới một mét.
“Rất có thể là trăn nước khổng lồ, hoặc cá chình, cá sấu. Cô thử nghĩ từ ba loài sinh vật này xem, cảm thấy nó giống loài nào hơn?”
“Có lẽ là… rắn chăng? Rắn mới ăn thịt chim chứ. Tôi lại cứ tưởng cá chình sống ở biển, chắc sẽ không xuất hiện trong hồ đâu nhỉ? Hơn nữa rắn đều có nọc độc, có phải chúng tôi đã trúng phải một loại nọc độc rắn nào đó có thể phát tán trong không khí không?”
Xuyên suốt quá trình, cô đều tỏ ra như một kẻ hiền lành đáng thương vô tình bước nhầm vào hiện trường vụ án. Lúc nói chuyện nếu không do dự hỏi ngược lại thì cũng chần chừ sợ hãi, vô cùng ăn khớp với đặc điểm của người bị hại.
Thế nhưng Lận Tranh nhìn vào đôi mắt cô, lại cảm thấy sự thật có lẽ không phải như vậy. Một khi đã nảy sinh nghi ngờ, mọi biểu hiện của cô đều phải diễn đi diễn lại vô số lần trong đầu anh. Trừ phi tìm được một chút manh mối thì anh mới có thể yên tâm.
“Đội ngũ thăm dò dưới nước của chúng tôi vẫn đang trên đường tới, cần tốn chút thời gian mới có thể xác minh được suy đoán của cô. Những điều cô muốn nói chỉ có chừng này thôi sao?”
Lăng Giang Nguyệt tiếp tục suy tư, liếc nhìn nét mặt nghiêm nghị của anh, tựa như đang phát huy bản năng của loài động vật nhỏ mà tiếp tục hạ thấp giọng: “Còn cả chuyện chim chết rơi từ trên trời xuống về sau, cùng với chuyện bạn tôi bị chóng mặt nữa. Trước đó tôi đã nói với anh rồi, tôi không có gì muốn bổ sung thêm.”
“Vậy sao?” Lận Tranh gõ tiếng “cạch”, đặt bút lên sổ ghi chép, lôi ra một mảnh giấy đã xé rời từ bên dưới, dựng thẳng ngay trước mắt cô.
“Vậy tại sao trong biên bản lời khai của bạn cô là Tề Trĩ Ngư lại nói, trước khi vào rừng hai người từng có một cuộc đối thoại rất kỳ lạ?”
Vừa dứt lời anh đã đột ngột sáp lại gần. Đầu gối của hai người sắp chạm vào nhau. Chất giọng lạnh lẽo kia chất chứa sức ép vô hình: “Cô Lăng rất có nghiên cứu về sinh học nhỉ?”
Trong căn phòng bệnh trống trải tĩnh lặng dường như bị kẹt thêm bầu không khí đặc quánh bởi màn chất vấn này. Không gian có thể thở hắt ra bị ép lại trong gang tấc.
Lăng Giang Nguyệt không nhúc nhích, đăm đăm nhìn vào đôi mắt của Lận Tranh một lát, đến lúc trả lời thì giọng nói cũng khẽ khàng tựa như đang rất phiền não.
“Tôi tưởng đoạn đối thoại này chẳng liên quan gì đến chuyện kia. Tôi chỉ bảo với cô ấy là trên lá cây có vắt, bởi vì quan hệ giữa hai người không tốt nên mới cố tình dùng cái giọng điệu âm u để dọa cô ấy.”
“Làm sao cô có thể liếc mắt một cái là nhìn ra ngay mặt sau lá cây có vắt? Người thường xuyên thám hiểm trong rừng rậm nhiệt đới cũng chưa chắc đã nhìn ra được ngay từ cái liếc mắt đầu tiên.”
“Thế nhưng,” lông mày cô nhíu lại, ấp úng một hồi vẫn chỉ thốt ra được một câu vô thưởng vô phạt: “tôi nhìn ra được mà.”
Lận Tranh không nói chuyện nữa. Anh không chớp mắt ngó đăm đăm vào cô, ánh mắt mang theo vài phần thâm trầm.
Thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua hành lang bên ngoài. Tiếng đẩy xe đẩy nhỏ vang lên lanh canh. Chẳng bao lâu sau đã có người gõ cửa.
Lận Tranh không buồn ngoảnh đầu lại, chỉ đáp một tiếng: “Tới ngay đây”. Sau đó anh mới kéo giãn khoảng cách giữa hai người, ngữ điệu khi nói chuyện cũng dịu đi vài phần.
“Tối nay vẫn cần các cô ở lại để theo dõi thêm. Lát nữa cô có thể ra ngoài tìm bạn cô rồi ở cùng với cô ấy.”
Lăng Giang Nguyệt gật gật đầu, thấy anh định bỏ đi không rõ ràng như vậy bèn níu anh lại hỏi: “Đợi đã, rốt cuộc thì nguyên nhân chúng tôi tập thể bị chóng mặt đã tra ra chưa? Là trúng độc thật sao?”
“Không phải,” Lận Tranh gạt tay cô ra, lúc đứng dậy đã bao trùm cả người cô trong bóng tối: “là sóng hạ âm.”
“Sóng hạ âm?” Cô thoáng nghi hoặc.
Hóa ra là sóng hạ âm sao, thảo nào lại nhìn thấy bóng đen.
Nỗi nghi hoặc của cô nằm trong phạm vi suy luận bình thường, Lận Tranh không nhìn ra điểm gì khác thường nên xoay người định rời đi.
Tuy nhiên dừng lại một nhịp, anh lại quay đầu căn dặn: “Nếu người nhà cô tìm tới, hy vọng cô có thể giúp đỡ giải thích dưới điều kiện không làm rò rỉ thông tin. Tạm thời đừng rời khỏi bệnh viện, hiện tại chúng tôi vẫn chưa nắm rõ tác hại của sóng hạ âm lần này sẽ để lại di chứng ra sao.”
“Được.”
Cạch một tiếng, trong phòng bệnh lại chỉ còn mình cô.
Lăng Giang Nguyệt đưa mắt dõi theo bóng lưng xa dần ngoài cửa, khép hờ đôi mắt lắng nghe cẩn thận nội dung cuộc trò chuyện của họ.
Bọn họ đang nói “mang dụng cụ tới rồi”, “thả máy đo xuống rồi”, “trong rừng có rất nhiều chim chết”. Lận Tranh chỉ thỉnh thoảng ừ một tiếng, không hề đưa ra ý kiến.
Về sau nữa, cô không còn nghe thấy gì cả.
Nhưng cũng chẳng cần nghe làm gì. Cô sẽ lại bị mời sang bên đó lần nữa thôi. Sự nghi ngờ của người đàn ông kia đối với cô đã sắp trào ra khỏi hốc mắt rồi. Mùi vị từ phân tử thông tin mà anh tiết ra vô cùng mới mẻ.
Lăng Giang Nguyệt tiếp tục chống hai tay bên mép giường, đung đưa hai chân, khóe miệng nhếch lên thành một độ cong nhàn nhạt.
“Rung.” Chiếc điện thoại di động trên giường bệnh rung lên một cái. Có người gửi đến một tin nhắn ẩn.
[Báo bình an]
Cô thao tác một tay ấn lên màn hình, đáp lại: [Bình an]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
