“Trên người họ không mang lượng bức xạ vượt quá chỉ số bình thường. Hiện tại phần lớn chỉ bị chóng mặt ù tai, người nặng hơn một chút thì buồn nôn và nôn mửa. Những triệu chứng này rất thường thấy trong nhiều căn bệnh phát cấp tính, tạm thời chưa nhìn ra có biểu hiện đặc thù nào.”
Bác sĩ vừa đi vừa giải thích cho họ, cuối cùng đưa qua vài tờ giấy khám bệnh, giọng hơi ảo não: “Không phải bức xạ nhưng sức sát thương gây ra cũng gần giống thế, đây chẳng phải tin tốt gì. Đáng tiếc thiết bị chỗ chúng tôi vẫn quá đỗi thô sơ, phải có máy móc tốt hơn cùng bác sĩ dày dặn kinh nghiệm thì mới giúp được các anh.”
Một số bác sĩ giàu kinh nghiệm có thể dựa vào vài điểm khác biệt nhỏ nhặt trong triệu chứng của bệnh nhân mà chẩn đoán nhanh chóng nguồn gốc căn bệnh. Thế nhưng những bác sĩ như vậy không hề tồn tại ở bệnh viện nhỏ thuộc vùng hẻo lánh này.
Lận Tranh lật xem tờ kết quả, lên tiếng: “Tôi sẽ nhanh chóng điều bác sĩ có năng lực tới đây. Thiết bị thì tạm thời hết cách, phải chẩn đoán sơ bộ được nguyên nhân mới có thể lựa chọn máy đo lường cho phù hợp.”
Suy cho cùng thì giao thông ở nơi này thực sự quá bất tiện.
Ngay sau đó anh lại hỏi nhóm bảo vệ môi trường bên cạnh: “Ngoài bức xạ hạt nhân, các anh còn đo lường số liệu nào khác không? Những thứ có thể lặng yên không một tiếng động gây ra bệnh tật, lại còn kéo dài tác dụng vốn chẳng có nhiều, phần lớn đều liên quan đến yếu tố tự nhiên.”
Quanh năm anh thường xuyên đối phó với sinh vật chưa xác định, tất nhiên những thứ tiếp xúc đều là yếu tố tự nhiên. Thế nhưng người của nhóm bảo vệ môi trường lại không rõ, thấy thẻ chứng nhận chức vụ cao hơn một bậc của anh bèn ngập ngừng bày tỏ sẽ đo đạc lại toàn bộ các yếu tố tự nhiên một lần nữa, bao gồm ô nhiễm không khí, chất lượng nước, ô nhiễm đất, sóng địa chấn và các yếu tố khác.
Dù trong thâm tâm họ đều cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mấy yếu tố đó.
Khoảng thời gian chờ đợi thêm kết quả kiểm tra có chút gian nan. Lận Tranh thông báo cho người của Phòng Đặc nhiệm UMA mau chóng chạy tới, còn bản thân đứng ở cửa thông gió. Anh vừa hứng gió vừa suy nghĩ lại những thông tin đã nắm được trong nửa ngày qua xem mình có bỏ sót điểm nào không.
Nghĩ ngợi xong xuôi, anh bảo người lấy bản ghi lời khai của nhóm nạn nhân đầu tiên tiếp nhận thẩm vấn mang tới.
…
Người của trạm quan trắc môi trường tăng ca đo lường lại số liệu, chỉ sợ cuối cùng nguyên nhân lại thực sự liên quan tới bức xạ hạt nhân nên quá trình làm việc vô cùng cẩn trọng.
Đêm khuya thanh vắng lại nhận được tin tức đáng sợ nhường này, trong lòng mọi người đều gai ốc sởn lạnh, vừa làm việc vừa không nhịn được mà nhỏ giọng xầm xì.
“Viên đặc nhiệm kia thuộc phòng ban nào vậy? Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy loại thẻ chứng nhận nào như thế. Lúc nãy cũng chưa nhìn rõ, chỉ nghe trạm trưởng bảo cấp bậc của người ta cao hơn chúng ta.”
“Không biết nữa, cảm giác rất bí ẩn. Cậu ta cứ đứng sừng sững ở đó làm tôi cảm giác chuyện này chắc chắn khó nhằn. Đừng nói là bức xạ thật nhé, tôi vẫn còn đang chờ tiền thưởng cuối năm đấy.”
“Bao nhiêu người bị thương như vậy mà ông còn nhớ đến tiền thưởng cuối năm. Không giống như đám lão Trần bị đưa vào bệnh viện là đội ơn trời phật rồi. Tôi chỉ sợ lát nữa bị thứ quái quỷ gì ngoạm đi mất thôi.”
“Vậy thì ông cẩn thận một chút, nhà tiên tri thường hay bị chém đầu tiên đấy. Đã đeo kỹ đồ bảo hộ, bịt tai với máy lọc chưa? Lát nữa ông đừng có chết ở ngay chân tôi, lúc hoảng lên tôi mà nhảy cẫng thì quán quân điệu nhảy thiết đạp của Nga cũng chẳng hoạt bát năng động bằng đâu.”
“… Đồ thần kinh.”
Bọn họ giơ máy đo chầm chậm tiếp cận khu vực quanh hồ Tình Nhân. Tiếng thở dốc của người vừa nhắc tới tiền thưởng cuối năm bỗng lớn hơn một chút, phả ra một làn sương mờ bên trong lớp đồ bảo hộ.
“Tiêu đời rồi, tôi thực sự thấy khó chịu trong người. Mau lên, mau gửi báo cáo về…”
Trán người kia toát đầy mồ hôi, hai mắt găm chặt vào số liệu trên mặt đồng hồ, giọng điệu căng thẳng: “Chỉ số bức xạ không có vấn đề, nằm trong phạm vi bình thường. Chất gây ô nhiễm không khí cũng bình thường, chất lượng không khí còn tốt hơn cả ký túc xá. Sóng địa chấn… Mẹ kiếp, là sóng hạ âm!”
Số liệu được gửi về bệnh viện. Người của nhóm bảo vệ môi trường vội vã tìm Lận Tranh cùng đội trưởng đội cảnh sát để trao đổi về kết quả này.
“Là sóng hạ âm! Chúng tôi đã tìm chuyên gia âm học của trạm khí tượng, suy đoán nguyên nhân là do địa hình biến động hoặc trong hồ tồn tại một cỗ máy phát sóng hạ âm nào đó. Sóng hạ âm gây nguy hại rất lớn cho cơ thể con người. Chóng mặt ù tai đã là triệu chứng nhẹ nhất rồi!”
Sóng hạ âm, khi được ứng dụng hợp lý trong lâm sàng có thể dùng làm phương pháp chẩn đoán, thậm chí còn điều trị được những căn bệnh đặc thù.
Thế nhưng nếu sử dụng bừa bãi thì nó lại là một thứ vũ khí vô cùng đáng sợ.
Cuộc gọi của chuyên gia âm học vẫn đang kết nối, đầu dây bên kia vang lên: “Tần số của sóng hạ âm xấp xỉ với tần số rung động của các cơ quan nội tạng người, rất có khả năng sẽ dẫn đến những phản ứng sinh học phức tạp. Trường hợp nghiêm trọng có thể gây đứt mạch máu vì sự cộng hưởng này, khiến con người mất mạng trong thời gian ngắn. May mà nghe các anh miêu tả, thời gian bọn họ tiếp xúc với loại sóng này chắc chưa lâu, cường độ cũng không cao nên mới chỉ xuất hiện triệu chứng chóng mặt buồn nôn, cơ quan nội tạng và não bộ vẫn chưa bị ảnh hưởng quá nhiều. Mấy người bị nặng nhất thì sau đó cứ theo dõi xem có xuất hiện tình trạng mất thăng bằng cơ thể hay không là được. Tuy nhiên tình hình cụ thể vẫn phải làm kiểm tra chuyên sâu mới xác định chắc chắn.”
“Dưới tình huống bình thường, chỉ có những thảm họa tự nhiên như động đất, núi lửa phun trào, sóng thần hay các cuộc thử nghiệm hạt nhân, máy bay siêu thanh mới sinh ra sóng hạ âm cực mạnh. Nơi đó không đo được các hiện tượng này, vậy rất có thể nguyên nhân tương tự như vụ hàng không dân dụng gặp chấn động luồng khí vào năm 1992. Cứ để người ta nghiên cứu địa hình ở đó một chút xem sao.”
“Có điều tôi phải nói trước, mối nguy hại từ sóng hạ âm hiện nay vẫn chưa có phương pháp phòng chống chữa trị nào đặc biệt hiệu quả. Ngay cả người điếc nếu phơi nhiễm sóng hạ âm trong thời gian dài cũng sẽ gặp chuyện. Hiện giờ các anh tuyệt đối không được tới gần nơi đó nữa.”
Nói một cách đơn giản, người bị thương vẫn còn cứu được, nhưng muốn tiếp tục thăm dò thì lại càng khó khăn gấp bội.
Đám người ở cục cảnh sát và nhóm bảo vệ môi trường đều thở phào nhẹ nhõm. Một khi chuyện này dính dáng tới khí tượng học và sóng hạ âm thì không còn nằm trong phạm vi quản lý của bọn họ nữa rồi.
Nhưng Lận Tranh thì vẫn luôn nhíu chặt hai hàng lông mày.
Nếu không có biến cố nào khác thì điều này cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp chứng minh trong hồ thực sự có một thứ đồ sộ nào đó vừa biết phát ra sóng hạ âm, lại vừa biết cắn người. Nếu không thì chẳng cách nào giải thích nổi tại sao thứ cắn người kia lại không bị sóng hạ âm giết chết.
Đây chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Tuy nhiên, một khi đã là vụ án thuộc diện sinh vật chưa xác định thì chuyện này sẽ không còn liên quan tới các phòng ban khác nữa.
Anh xoay người nói với đội trưởng cục cảnh sát cùng tổ chức bảo vệ môi trường: “Vụ án này sẽ chính thức do Phòng Đặc nhiệm UMA chúng tôi tiếp quản, hy vọng các vị giữ bí mật mọi thông tin.”
Chẳng qua người của Phòng Đặc nhiệm đến đây vẫn cần thêm chút thời gian. Anh đành mượn tạm vài người cảnh sát để sắp xếp ổn thỏa từng việc một.
“Phiền các anh đón vị chuyên gia khí tượng kia tới đây một chuyến, khảo sát thực địa xem địa hình quanh hồ Tình Nhân có đủ khả năng tạo ra sóng hạ âm hay không.”
“Cho di tản toàn bộ người dân bên hồ, trong thời gian ngắn không được tới gần. Đợi người của Phòng Đặc nhiệm mang công cụ bắt giữ và thiết bị đo lường chuyên dụng tới rồi tính tiếp.”
“Phiền các anh xuất thêm một đội tuần tra để quản lý và xoa dịu tâm lý người dân ở làng người Di, không cho bọn họ tới gần khu vực hồ Tình Nhân.”
“Chia người của tổ chương trình thành hai nhóm triệu chứng nặng và nhẹ, bố trí tập trung tại khu nội trú bệnh viện. Các anh nhớ phải cách ly với bệnh nhân khác. Sau đó cho người bắt đầu lấy lời khai từng cá nhân từ nhóm bị nhẹ trước. Trọng tâm thẩm vấn là xem họ có thấy bất cứ động tĩnh gì dị thường hay không.”
Tốc độ nói của anh rất nhanh. Từng điều lưu ý tuôn ra không hề vấp váp hay ngừng nghỉ. Tác phong dứt khoát mạnh mẽ sắp đặt gọn gàng mọi chuyện xong xuôi, anh lại dẫn bác sĩ bước về phía phòng cách ly, vừa đi vừa bảo:
“Người phụ trách đạo cụ với cô gái tên Lăng Giang Nguyệt kia sẽ do tôi tự mình thẩm vấn.”
Lăng Giang Nguyệt loáng thoáng nghe thấy giọng nói của anh, xen lẫn tiếng bước chân đang tới gần. Cô ép mình sát hơn vào cửa, cố gắng nghển cổ nhìn ra ngoài.
Đợi Lận Tranh bước tới liền bắt gặp dáng vẻ dán chặt mặt vào kính của cô.
Chóp mũi cô bị ép tới mức hơi dẹp lại. Hai con mắt tựa hồ hai viên bi ve nhìn anh đăm đăm. Lúc chớp mắt, hàng lông mi cứ cọ đi cọ lại trên mặt kính khiến Lận Tranh bất giác nhớ tới thằng cháu trai mới học mẫu giáo của mình. Cái hồi tan học mong ngóng người nhà tới đón, nó cũng làm ra bộ dạng y hệt thế này.
Trịnh Lâm Lâm đứng cạnh cảm thấy chẳng có chuyện gì tốt đẹp nên rén ngang, thụt lùi người về sau.
“Lại là hai cô.” Lận Tranh cất giọng mập mờ, ý vị sâu xa.
Trịnh Lâm Lâm gượng gạo cất tiếng chào, cảm giác hai người họ giờ phút này cứ như thành phần bất hảo năm lần bảy lượt bị áp giải vào đồn cảnh sát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
