Rốt cuộc người nào đó nghe không nổi nữa!!!
Cái gì gọi là cùng Ngải Hiểu Sơ sống tiếp?! Dương Sở Thuần ngốc nghếch này là muốn chết sao?!
Thẩm An nhìn người nào đó từ từ đi tới —— Chu Vũ. Nhìn Chu Vũ mặt không đổi sắc, nhưng cả người tản ra khí tức màu đen, Thẩm An đưa tay đỡ trán, thật xin lỗi, Tiểu Dương Tử, hắn chỉ có thể thấy chết mà không cứu được! Cố tình lúc này Dương Sở Thuần vẫn còn lải nhải, “Tôi vẫn luôn tưởng tượng nếu Chu đội sinh bánh bao, có thể đáng yêu như bảo bảo không nha? Chu đội khốc khốc, nếu cũng sinh được một bánh bao nhỏ khốc như vậy chơi rất tốt a… Ha ha…”
“A, phải không?” Đột nhiên âm thanh lãnh liệt vang lên.
Dương Sở Thuần cứng đờ, vừa rồi hắn … giống như nghe thấy tiếng nói của Chu đội?
Thẩm An thương hại nhìn nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt Dương Sở Thuần, đưa tay vỗ nhẹ nhẹ chụp vai Dương Sở Thuần, nhẹ giọng nói, “Anh em, tự bảo trọng đi.”
Thẩm An không nói nữa, liền ngượng ngùng cười ha ha với Chu Vũ mặt không đổi sắc đứng ở phía sau Dương Sở Thuần, “Anh Chu Vũ, em đi trước nha.”
Chu Vũ chậm rãi gật đầu, “Cậu đi trước đi.”
*****
Thẩm An trốn rất nhanh, quẹo vào một ngã rẽ, suýt chút nữa đã đâm vào cha Thẩm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



