Lần này Tiểu Uyển sai là không nên, nhưng cũng may mắn, vì lần giáo huấn này mà tỉnh ngộ, vẫn tốt hơn quá càng lún càng sâu, tương lai càng phạm sai lầm lớn hơn!
Cho nên cha Thẩm vẫn duy trì trầm mặc, đợi Thẩm Uyển nói xong, cha Thẩm mới chậm rãi lên tiếng, lời nói sâu sắc, “Tiểu Uyển, con phải nhớ kỹ, đây là mạt thế.”
Thẩm Uyển ngẩng đầu nhìn cha Thẩm, trong ánh mắt ẩn ẩn nước mắt.
“Con còn phải nhớ kỹ, Anh hai con tuy rằng cường đại, nhưng chung quy nó vẫn là một người!”
Thẩm Uyển cắn chặt môi, yên lặng gật đầu.
Thẩm Uyển vẫn thấp thỏm bất an như cũ, khẽ hỏi, “Anh hai… Thật sự không có chuyện gì sao?”
Cha Thẩm trong lòng cười khổ, ông cũng không biết rốt cuộc tiểu Duệ có thật là không có việc gì hay không, nhưng nhìn Tiểu Uyển lo lắng tự trách như vậy, cha Thẩm mỉm cười bình tĩnh nói, “Ừ, Anh hai con không có việc gì!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



