Thẩm An nhìn chằm chằm con vật to bằng con mèo trước mắt —— tròng mắt đỏ, răng nanh thật dài, gặm tảng đá tạo ra tiếng vang làm người ta nổi da gà, còn có cái bụng trong suốt có thể nhìn thấy rõ ràng con sâu (giun??) bên trong —— nôn!
Thẩm An chịu đựng vị chua sôi trào trong dạ dày, chậm rãi lui về phía sau một bước, vừa thấp giọng mở miệng, vừa đưa tay chậm rãi vẽ nửa vòng tròn, “Tỉnh táo một chút!”
Nhưng không đợi Thẩm An vẽ xong kết giới, con chuột xấu xí kia đã dữ tợn lao về phía bọn họ.
Sắc mặt Thẩm An trầm xuống, tay phải vung lên, một cột nước bỗng xuất hiện, con chuột còn chưa tới gần người, đã bị cột nước của Thẩm An trực tiếp đánh văng! Hai người hậu cần đi theo Thẩm An cũng nhanh chóng một người xuất thổ dị năng, dựng tường đất, một người xuất hỏa cầu, nện vào con chuột. Thẩm An nhân cơ hội lập kết giới, kết giới hoàn thành liền xoay người nói, “Hai người vào sơn động trước!”
Hai người hậu cần vội gật đầu, sắc mặt cũng bởi vì nôn mửa mà trắng bệch, nhưng không dám trì hoãn, liền vọt vào sơn động phía sau!
Thẩm An thấy hai người vào sơn động, quay đầu nhìn về phía con chuột bị tường đất ngăn chặn, con chuột giống như đã phát cuồng không ngừng nhe răng hung ác kêu.
Mà theo con chuột kêu to, dần dần, một con chuột, hai con chuột, tam con chuột, xuất hiện bốn phía xung quanh tường đất.
Sắc mặt Thẩm An tối tăm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



