Đêm qua trôi qua trong trạng thái căng mà không vỡ, sáng hôm sau ánh sáng lọt qua khe cửa mang theo cảm giác bình ổn hiếm hoi. Lâm An đứng trước quầy, nhìn một vòng không gian đã có thêm dấu vết của ba người ở lại, ghế được kéo lệch, bình nước đặt ở góc, con dao của Trịnh Khải dựa vào tường. Mọi thứ không còn gọn gàng tuyệt đối như trước, nhưng lại có trật tự riêng, giống như một căn nhà vừa có thêm người sinh sống. Cô không chỉnh lại ngay, mà ghi nhớ từng vị trí, bởi sự thay đổi này là cần thiết, nó báo hiệu quán ăn đã bước sang một giai đoạn khác.
Trịnh Khải là người dậy sớm nhất sau Lâm An, hắn đã đứng ở cửa từ lúc trời còn mờ, ánh mắt không rời khỏi khe nhìn ra ngoài. Khi Lâm An bước tới, hắn chỉ khẽ gật đầu, giọng trầm ổn hơn hôm qua. Trịnh Khải nói tình hình bên ngoài tạm yên, đám bị biến đổi đã tản ra sau khi mất dấu mùi, nhưng không có nghĩa là an toàn. Hạ Vy và Vương Hùng cũng lần lượt thức dậy, không cần ai nhắc, mỗi người tự vào vị trí như đã được sắp xếp từ trước. Sự phối hợp chưa hoàn hảo, nhưng đã có hình dạng.
Lâm An không nói nhiều, cô quay vào bếp, mở không gian của mình, chuẩn bị ba phần ăn như thường lệ, sau đó mang ra đặt lên bàn. Khi ba người ăn, không khí không còn gấp gáp như ngày đầu, tốc độ vẫn nhanh nhưng đã có kiểm soát. Sau khi ăn xong, không ai cần nhắc, Hạ Vy bắt đầu lau bàn, Vương Hùng kiểm tra cửa sau, còn Trịnh Khải tiếp tục giữ vị trí phía trước. Những hành động đơn giản, nhưng đã tạo thành một vòng vận hành nhỏ.
Lâm An nhìn mọi thứ, rồi bước ra phía cửa, kéo tấm bảng quy tắc lại gần hơn, lau sạch bụi bám, sau đó thêm một dòng chữ mới ở phía dưới, nét chữ vẫn dứt khoát như cũ: “Ở lại phải làm việc, không làm việc thì rời đi.” Khi cô đặt bảng xuống, ánh mắt của ba người đều hướng về đó, không ai phản đối. Quy tắc được bổ sung, không cần giải thích, chỉ cần thực hiện.
Buổi sáng trôi qua với vài lượt người đến đổi đồ ăn, số lượng tăng hơn hôm qua nhưng vẫn nằm trong kiểm soát. Tin về quán ăn đã bắt đầu lan rộng, nhưng điều khiến Lâm An chú ý không phải số người, mà là cách họ cư xử. Không còn ai bước vào với thái độ thử thách như ban đầu, phần lớn đều nhìn bảng quy tắc trước, rồi mới tiến vào. Một vài người còn chủ động đặt đồ lên bàn trước khi mở lời. Quy tắc đã bắt đầu có tác dụng, dù còn mỏng manh.
Đến giữa trưa, một người mới xuất hiện, không giống những người trước.
Hắn đi một mình, bước chân vững, không loạng choạng, cũng không quan sát xung quanh quá nhiều. Khi dừng lại trước cửa, hắn đọc bảng quy tắc rất nhanh, sau đó gõ cửa hai lần, lực vừa đủ. Trịnh Khải nhìn thấy, ánh mắt hơi siết lại, rồi mở cửa theo thói quen. Người đàn ông bước vào, không mang theo vẻ vội vã của người đói, cũng không có sự hung hăng của kẻ muốn chiếm đoạt. Hắn đứng giữa quán, nhìn một vòng, rồi dừng lại trước quầy.
Lâm An nhìn hắn, không hỏi nhiều, chỉ nói theo quy tắc. Người đàn ông đặt xuống bàn một túi đồ nhỏ, bên trong là vài viên tinh thể màu xám nhạt, không giống vật tư thông thường. Vương Hùng nhìn thấy, ánh mắt thay đổi rõ rệt, nhưng không lên tiếng. Hạ Vy đứng phía sau, cũng nhận ra sự khác lạ, ánh mắt tập trung hơn.
Người đàn ông nói tên hắn là Tống Dịch, giọng bình tĩnh, không cao cũng không thấp. Hắn nói những thứ này lấy từ cơ thể những kẻ đã biến đổi, có thể dùng để trao đổi ở một số nơi khác. Lâm An không hỏi sâu, cô nhìn vào túi tinh thể một giây, rồi gật đầu chấp nhận giao dịch. Khi cô quay vào bếp, không gian mở ra, nhịp nấu ăn vẫn đều như cũ, nhưng trong đầu cô đã ghi nhận một thông tin mới, thế giới bên ngoài không chỉ hỗn loạn, mà còn bắt đầu xuất hiện giá trị mới.
Tống Dịch ăn chậm hơn những người khác, không phải vì do dự, mà là vì hắn đang quan sát. Hắn chú ý đến cách Lâm An di chuyển, cách ba người kia phối hợp, cách quán vận hành mà không cần nhiều lời. Khi ăn xong, hắn đặt bát xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm An, không có ý khiêu khích, chỉ là một sự xác nhận. Hắn nói nơi này có thể tồn tại lâu hơn những nơi khác nếu giữ được như hiện tại.
Lâm An không trả lời dài, chỉ nói quy tắc vẫn vậy.
Tống Dịch gật đầu, không hỏi thêm, nhưng trước khi rời đi, hắn đặt thêm một viên tinh thể lên bàn, như một khoản dư. Không phải để mua thêm đồ ăn, mà giống như để giữ một mối liên kết. Hắn rời đi mà không quay đầu, bước chân vẫn đều như lúc đến.
Sau khi cửa đóng lại, Vương Hùng là người lên tiếng trước, giọng trầm hơn bình thường. Ông nói những thứ kia không đơn giản, có thể liên quan đến dị biến của cơ thể, nếu dùng đúng có thể giúp tăng khả năng sống sót. Hạ Vy bổ sung rằng đã nghe người khác nói về việc một số người bắt đầu có dấu hiệu khác thường sau khi tiếp xúc với những thứ tương tự. Trịnh Khải không nói, nhưng ánh mắt hắn đã thay đổi, không còn chỉ nhìn vào thức ăn, mà bắt đầu nhìn vào giá trị phía sau.
Lâm An không vội kết luận, cô cất túi tinh thể sang một bên, không dùng ngay. Với cô, thứ quan trọng nhất vẫn là giữ ổn định hiện tại, những thứ mới cần quan sát thêm trước khi quyết định. Nhưng việc Tống Dịch xuất hiện đã xác nhận một điều, quán ăn này không còn là điểm dừng nhỏ lẻ, mà đã bắt đầu chạm vào những dòng chảy lớn hơn của mạt thế.
Buổi chiều, Lâm An bắt đầu sắp xếp lại không gian. Cô di chuyển một số bàn ghế, tạo ra một khu vực nghỉ tạm ở góc trong, đủ cho vài người ngồi hoặc nằm. Cô đặt thêm một bình nước lớn, chia ra các cốc nhỏ, để bất kỳ ai ở lại cũng có thể dùng mà không cần hỏi. Hạ Vy hỗ trợ sắp xếp, Vương Hùng gia cố lại cửa sau bằng những tấm gỗ tìm được, còn Trịnh Khải kiểm tra lại cửa trước, thêm một thanh chặn để có thể khóa nhanh khi cần.
Mọi thứ diễn ra không ồn ào, nhưng hiệu quả rõ ràng.
Quán ăn nhỏ thay đổi từng chút một.
Không còn chỉ là nơi trao đổi đồ ăn, mà bắt đầu có khu vực nghỉ, có phân công rõ ràng, có quy tắc được thực hiện. Sự nâng cấp không nằm ở vật liệu, mà nằm ở cách vận hành.
Khi trời bắt đầu tối, ánh đèn trong quán được giữ ở mức vừa đủ như đêm trước. Ba người đã quen với vị trí của mình, không cần nhắc. Lâm An đứng sau quầy, nhìn một vòng, rồi dừng lại ở tấm bảng quy tắc. Bốn dòng chữ giờ đã không còn đơn giản, mỗi dòng đều đã được kiểm chứng bằng thực tế.
Bên ngoài, thế giới vẫn là mạt thế.
Bên trong, quán ăn đã không còn nhỏ như ban đầu.
Nó vẫn chỉ có một cửa, vài chiếc bàn, một căn bếp, nhưng đã có người canh, có người làm việc, có người quay lại, và bắt đầu có người… để ý.
Từ một nơi chỉ để sống sót, nó đang dần trở thành một điểm tựa.
Và khi đã trở thành điểm tựa, thứ tiếp theo sẽ đến… không chỉ là người cần giúp đỡ, mà còn là những kẻ muốn kiểm soát.
Bước tiếp theo… sẽ là giữ nó đứng vững.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)