Buổi tối ngày thứ tư trôi qua trong trạng thái yên tĩnh có kiểm soát, không còn hỗn loạn như những ngày đầu nhưng cũng không hề an toàn, không khí trong quán mang theo cảm giác ổn định hiếm hoi giữa mạt thế. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt bình tĩnh quan sát từng người, từng vị trí, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô. Trịnh Khải đứng ở cửa, thân người hơi nghiêng về phía trước, tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ ngoài phố, hắn đã quen phân biệt tiếng bước chân của người sống và thứ đã biến đổi. Hạ Vy di chuyển trong quán, lau dọn bàn ghế, sắp xếp vật dụng, động tác nhanh gọn, còn Vương Hùng kiểm tra phía sau, gia cố lại cửa, không để lộ điểm yếu. Không ai cần nhắc, không ai lười biếng, quán ăn nhỏ bắt đầu vận hành như một thể thống nhất.
Sự ổn định không kéo dài quá lâu. Một tiếng chạm nhẹ vang lên ngoài cửa, không phải gõ mà chỉ là một âm thanh khẽ nhưng đủ khiến Trịnh Khải cảnh giác. Hắn nhìn qua khe cửa, tay đặt lên chuôi dao. Lâm An đứng cạnh quan sát. Bên ngoài là một thiếu niên gầy gò, quần áo bẩn, tay ôm balo, ánh mắt do dự nhưng không rời đi. Cậu không dám gõ cửa, chỉ đứng chờ như đang đặt cược vào cơ hội cuối cùng.
Lâm An mở cửa vừa đủ, yêu cầu đặt đồ ra trước. Thiếu niên lục balo, lấy ra vài thanh lương khô và một chai nước gần cạn, đó gần như là tất cả. Trịnh Khải quan sát, không lên tiếng. Lâm An gật đầu, chấp nhận giao dịch, mở cửa cho cậu vào.
Thiếu niên bước vào rất nhẹ, như sợ làm phiền. Khi bát cơm nóng được đặt trước mặt, tay cậu hơi run. Cậu bắt đầu ăn, ban đầu chậm, sau đó nhanh dần, không phải vì tham mà vì đã quá đói. Hạ Vy đứng gần đó quan sát, ánh mắt không còn lạnh, Vương Hùng liếc qua rồi quay đi, Trịnh Khải vẫn đứng cửa nhưng không còn đề phòng như trước.
Khi ăn gần xong, thiếu niên chậm lại, rồi ngẩng đầu nói tên mình là Minh Quân, đã sống một mình từ ngày mưa đen, không có nơi ổn định, chỉ nghe tin về quán nên tìm đến. Minh Quân nói muốn ở lại, sẵn sàng làm việc để đổi chỗ ngủ và thức ăn.
Không khí trong quán chậm lại. Hạ Vy nhìn Lâm An, Vương Hùng cũng dừng tay, Trịnh Khải liếc qua rồi im lặng. Lâm An nhìn Minh Quân vài giây, sau đó chỉ tay về bảng quy tắc, nhắc rằng ở lại thì phải làm việc. Minh Quân gật đầu ngay, ánh mắt rõ ràng hơn. Lâm An phân công Minh Quân dọn dẹp và mang nước. Minh Quân nhận việc, bắt đầu thu dọn bát đũa, còn vụng nhưng rất cẩn thận.
Quán có thêm một người ở lại. Không gian thay đổi rất nhỏ nhưng cảm giác khác đi rõ rệt.
Đêm xuống, âm thanh bên ngoài vẫn còn nhưng không dày như trước. Trịnh Khải báo có người di chuyển xa xa, chưa tiến lại gần. Hạ Vy đề nghị chuẩn bị thêm nếu số người tăng, Vương Hùng nhắc cửa sau cần gia cố thêm. Lâm An ghi nhận nhưng chưa thay đổi, cô hiểu mở rộng quá nhanh sẽ mất kiểm soát.
Giữa đêm, một bóng người xuất hiện ngoài cửa. Trịnh Khải phát hiện đầu tiên. Lâm An nhìn ra và nhận ra là Tống Dịch. Hắn đứng yên chờ. Lâm An mở cửa, hắn bước vào, đặt xuống vài viên tinh thể xám. Giao dịch diễn ra nhanh, hắn nhận phần ăn rồi ngồi xuống. Lần này hắn quan sát Minh Quân lâu hơn.
Sau khi ăn xong, Tống Dịch đứng dậy, nói nơi này đang trở thành điểm tụ, nếu giữ được sẽ thu hút nhiều người hơn nhưng cũng kéo theo nguy hiểm. Hắn không khuyên, chỉ nói sự thật. Lâm An gật đầu. Tống Dịch rời đi như mọi lần.
Cửa đóng lại, quán trở lại yên tĩnh nhưng không còn đơn giản. Mọi thứ đang thay đổi nhanh hơn. Lâm An nhìn một vòng, từ Trịnh Khải, Hạ Vy, Vương Hùng đến Minh Quân, rồi nhìn bảng quy tắc. Bốn dòng chữ vẫn giữ nguyên nhưng ý nghĩa đã khác.
Trong mạt thế, không phải người mạnh nhất sống lâu nhất mà là người giữ được trật tự. Và ở nơi này, trật tự đang được tạo ra từng ngày.
Ba người kia tiến lại gần hơn, bước chân không nhanh nhưng dứt khoát, khi đứng trước bảng quy tắc, họ dừng lại đọc kỹ từng dòng, không ai nói lớn, chỉ trao đổi nhỏ với nhau. Trịnh Khải nhìn qua khe cửa, giọng hạ thấp, hắn nói ba người này không giống kẻ đi xin ăn, ánh mắt họ không có vẻ đói mà giống đang cân nhắc giá trị. Lâm An không trả lời, cô chỉ quan sát, chờ hành động tiếp theo.
Người đứng giữa bước lên trước một bước, gõ cửa hai lần, lực vừa đủ. Lâm An mở cửa một khoảng, không rộng cũng không hẹp, giữ đúng khoảng cách an toàn. Người đó tự giới thiệu tên là Lý Mạc, giọng bình tĩnh, không mang theo sự hung hăng, phía sau hắn là hai người, một nam một nữ, đều giữ im lặng nhưng ánh mắt không rời khỏi bên trong quán.
Lâm An không hỏi nhiều, chỉ yêu cầu đặt đồ ra. Lý Mạc không do dự, lấy từ trong túi ra một gói nhỏ, bên trong là ba viên tinh thể xám, màu sắc đậm hơn những viên trước đó. Khi túi được đặt xuống bàn, Vương Hùng nhìn thấy, ánh mắt lập tức thay đổi, ông nhận ra giá trị của thứ này cao hơn rất nhiều so với lương khô hay nước.
Lâm An gật đầu, chấp nhận giao dịch, rồi mở cửa cho cả ba người bước vào.
Không khí trong quán lập tức thay đổi.
Ba người này không giống những người trước, họ không vội, không nhìn chằm chằm vào đồ ăn, mà quan sát toàn bộ không gian trước khi ngồi xuống. Trịnh Khải vẫn đứng ở cửa, ánh mắt không rời khỏi họ, Hạ Vy lặng lẽ đứng gần quầy, còn Vương Hùng hơi dịch chuyển vị trí, sẵn sàng phản ứng nếu có chuyện.
Lâm An mang ba phần ăn ra, đặt xuống bàn, không nói thêm.
Lý Mạc ngồi xuống trước, cầm đũa, ăn một miếng, động tác chậm nhưng chắc, sau đó hắn tiếp tục ăn, không vội nhưng cũng không dừng. Hai người phía sau hắn cũng bắt đầu ăn, tốc độ nhanh hơn một chút, nhưng không đến mức mất kiểm soát.
Một lúc sau, Lý Mạc đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào Lâm An, giọng trầm ổn, hắn nói nơi này vận hành khá tốt, có quy tắc, có người canh, có người làm việc, không giống những nơi tạm bợ khác. Hắn không khen, chỉ nhận xét, nhưng câu nói đó khiến không khí trong quán chững lại.
Lâm An không đáp dài, cô chỉ nói quy tắc ở đây không thay đổi.
Lý Mạc gật đầu, ánh mắt không rời khỏi cô, rồi hắn nói nếu số người tăng lên, chỉ quy tắc thôi sẽ không đủ, sẽ cần sức mạnh để giữ nó. Câu nói này không mang ý đe dọa, nhưng cũng không phải vô nghĩa, nó giống như một lời thử.
Trịnh Khải siết tay, Hạ Vy hơi nheo mắt, còn Vương Hùng giữ im lặng nhưng đã cảnh giác.
Lâm An nhìn thẳng vào Lý Mạc, giọng bình tĩnh, cô nói nơi này không cần nhiều người, chỉ cần đúng người.
Không khí im lặng một nhịp.
Lý Mạc nhìn cô thêm vài giây, rồi khẽ cười, không phải cười vui mà là kiểu cười đã hiểu. Hắn đứng dậy, hai người phía sau cũng đứng theo. Trước khi rời đi, hắn đặt thêm một viên tinh thể lên bàn, không nói lý do, nhưng rõ ràng không phải để đổi thêm đồ ăn.
Ba người rời đi, bước chân vẫn đều như lúc đến.
Cửa đóng lại.
Trong quán, không ai nói ngay.
Trịnh Khải là người lên tiếng trước, hắn nói nhóm này không đơn giản, nếu họ muốn, họ có thể quay lại với nhiều người hơn. Hạ Vy nói họ đang thử, không phải thử đồ ăn mà là thử giới hạn. Vương Hùng nói nếu có thêm nhóm như vậy, quán sẽ không còn là nơi nhỏ nữa.
Lâm An nhìn túi tinh thể trên bàn, rồi nhìn bảng quy tắc.
Cô không thay đổi quy tắc.
Nhưng cô hiểu rõ một điều, từ khoảnh khắc này, quán ăn đã không còn chỉ là nơi đổi đồ ăn nữa, mà đã trở thành một điểm mà người khác bắt đầu tính toán.
Minh Quân đứng ở góc, nhìn tất cả, không nói gì, nhưng ánh mắt đã khác lúc mới vào, không còn chỉ là sợ hãi, mà có thêm sự quyết tâm.
Đêm vẫn tiếp tục.
Bên ngoài vẫn là mạt thế.
Cũng sẽ có người… muốn chiếm lấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)