Đêm buông xuống nhanh hơn những ngày trước, hoặc có lẽ cảm giác của con người đã thay đổi khi ánh sáng không còn mang ý nghĩa an toàn. Bên ngoài, bóng tối dày đặc như một lớp màn phủ lên tất cả, chỉ để lại vài khoảng sáng yếu ớt từ những nơi còn sót lại điện hoặc lửa. Lâm An đứng trong quán, tay đặt lên công tắc đèn, nhưng không bật hết, chỉ giữ lại một nguồn sáng vừa đủ để nhìn rõ trong không gian nhỏ. Cô hiểu rõ, ánh sáng quá mạnh vào ban đêm không phải là dấu hiệu của sự sống, mà là lời mời gọi nguy hiểm.
Trịnh Khải vẫn chưa rời đi.
Hắn đứng gần cửa, lưng tựa nhẹ vào tường, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ra ngoài, như đang canh chừng. Từ sau khi Lưu Cường rời đi, hắn không nói nhiều, nhưng cũng không có ý định đi ngay. Lâm An không hỏi, bởi cô biết, trong hoàn cảnh hiện tại, việc một người chọn ở lại không phải vì nhàn rỗi, mà vì họ đang cân nhắc.
Một lúc sau, Trịnh Khải lên tiếng, giọng thấp nhưng rõ: “Tối nay… cô định đóng cửa hay vẫn mở?”
Lâm An trả lời ngắn gọn: “Mở.”
Trịnh Khải khẽ nhíu mày: “Ban đêm nguy hiểm hơn.”
“Ban ngày cũng không an toàn,” Lâm An nói.
Câu trả lời không dài, nhưng đủ khiến hắn không phản bác. Hắn im lặng một lúc, rồi nói tiếp: “Nếu mở, sẽ có người đến… và có thể không chỉ là người.”
Lâm An gật nhẹ: “Tôi biết.”
Không khí lại rơi vào im lặng.
Một khoảng im lặng không khó chịu, mà giống như hai người đang tự hiểu giới hạn của nhau.
Một lúc sau, Lâm An quay người, lấy ra thêm một tấm bảng nhỏ, đặt cạnh quầy. Cô viết thêm một dòng chữ: “Ở lại qua đêm, phải làm việc.” Nét chữ vẫn gọn gàng, rõ ràng, không có chỗ cho hiểu sai. Khi cô đặt bảng xuống, Trịnh Khải nhìn thấy, ánh mắt thoáng qua một tia suy nghĩ.
“Cô định… giữ người?” hắn hỏi.
“Không giữ,” Lâm An đáp, “chỉ cho cơ hội.”
Trịnh Khải không nói thêm, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Hắn hiểu, một nơi có đồ ăn, có quy tắc, nếu thêm người, sẽ dần trở thành một điểm tụ tập. Và một khi đã có người ở lại, nơi này sẽ không còn chỉ là quán ăn nữa.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Không mạnh, không vội, mà là ba tiếng đều nhau.
Trịnh Khải lập tức đứng thẳng, ánh mắt hướng về phía cửa. Lâm An bước tới, nhìn qua khe hở. Bên ngoài là Hạ Vy và Vương Hùng. Hai người đứng sát nhau, phía sau không có ai khác, nhưng ánh mắt đều mang theo sự cảnh giác. Khi thấy Lâm An, Hạ Vy là người lên tiếng trước: “Chúng tôi muốn vào.”
Lâm An trả lời: “Ban đêm nguy hiểm, nếu muốn ở lại đây, phải làm việc để đổi.”
“Làm gì?” Vương Hùng hỏi.
“Dọn dẹp, canh cửa, xử lý tình huống,” Lâm An nói.
Hạ Vy suy nghĩ vài giây, rồi hỏi thẳng: “Nếu có chuyện xảy ra, cô có bảo vệ được không?”
Lâm An nhìn cô, không né tránh: “Tôi bảo vệ quy tắc.”
Câu trả lời không hứa hẹn an toàn tuyệt đối, nhưng lại rõ ràng. Hạ Vy không hỏi thêm, chỉ gật nhẹ, rồi quay sang Vương Hùng: “Tôi ở lại.”
Vương Hùng im lặng một nhịp, rồi cũng gật đầu: “Tôi cũng vậy.”
Trịnh Khải đứng cạnh, nhìn hai người, rồi lên tiếng: “Tôi ở lại từ trước.”
Không ai phản đối.
Một quyết định được đưa ra, không cần nhiều lời.
Lâm An nhìn ba người, ánh mắt trầm xuống, nhưng không có vẻ do dự. Cô hiểu, từ khoảnh khắc này, quán ăn không còn là nơi chỉ có một mình cô. Nó bắt đầu có người ở lại, có người tham gia, và điều đó đồng nghĩa với việc mọi thứ sẽ phức tạp hơn.
Cô nói: “Vậy thì chia việc.”
Ba người đều nhìn cô.
“Trịnh Khải canh cửa trước, Hạ Vy hỗ trợ bên trong, Vương Hùng kiểm tra phía sau,” Lâm An nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng.
Không ai phản đối.
Họ bắt đầu di chuyển theo vị trí.
Không gian trong quán thay đổi.
Không còn là sự tĩnh lặng đơn độc, mà là một trạng thái có tổ chức, dù còn đơn giản.
Thời gian trôi qua, bóng tối bên ngoài dày lên.
Tiếng động bắt đầu xuất hiện.
Không còn là tiếng bước chân rời rạc, mà là những âm thanh kéo dài, lẫn trong đó là tiếng cào nhẹ, tiếng va chạm không đều. Trịnh Khải đứng gần cửa, tay đặt lên cán dao, ánh mắt không rời khỏi khe hở. Hắn hạ giọng: “Có thứ gì đó… đang tụ lại.”
Hạ Vy đứng phía trong, cũng nhìn ra, giọng thấp: “Chúng ngửi thấy mùi.”
Vương Hùng từ phía sau quay lại, nói: “Phía sau cũng có.”
Không khí lập tức căng lên.
Lâm An không hoảng.
Cô bước vào bếp, mở không gian, lấy ra một nồi nước nóng, thêm vào một ít gia vị có mùi mạnh. Khi quay lại, cô đặt nồi xuống, mở nắp, mùi bốc lên đậm đặc hơn bình thường.
Trịnh Khải nhìn, không hiểu: “Cô định làm gì?”
“Đánh lạc hướng,” Lâm An nói.
Cô lấy một phần nước, đổ vào một bình kim loại, rồi đưa cho Vương Hùng: “Mang ra phía sau, đổ xa cửa.”
Vương Hùng không hỏi thêm, lập tức làm theo.
Sau đó, cô đưa một bình khác cho Trịnh Khải: “Ném ra phía xa.”
Trịnh Khải gật đầu, mở hé cửa, ném mạnh bình ra ngoài. Âm thanh vang lên, kèm theo mùi đậm đặc lan ra.
Bên ngoài lập tức có phản ứng.
Những bóng đen chuyển hướng, tụ về phía mùi.
Áp lực trước cửa giảm xuống.
Hạ Vy nhìn cảnh đó, ánh mắt hơi thay đổi: “Cô… đã tính trước?”
“Chỉ là thử,” Lâm An nói.
Không ai nói thêm.
Nhưng trong lòng mỗi người đều có câu trả lời.
Không phải may mắn.
Mà là kiểm soát.
Một lúc sau, âm thanh bên ngoài dần xa đi.
Không gian trong quán ổn định trở lại.
Trịnh Khải thở ra một hơi, quay lại nhìn Lâm An: “Nếu không có cô…”
Hắn không nói hết câu.
Lâm An cũng không cần nghe hết.
Cô chỉ nói: “Ở đây, ai cũng phải làm phần của mình.”
Ba người nhìn cô.
Không phải ánh mắt của người xa lạ nữa.
Mà là ánh mắt của người bắt đầu tin.
Đêm đó, không ai ngủ sâu.
Nhưng không ai rời đi.
Quán ăn nhỏ, lần đầu tiên, có người ở lại qua đêm.
Và từ khoảnh khắc đó…
Nó không còn chỉ là một quán ăn nữa.
Mà trở thành một nơi—
Có người muốn quay về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



