Chiều muộn kéo dài như một sợi dây căng, ánh sáng ngoài phố mỏng đi từng chút một, để lại những khoảng tối đọng lại ở các góc tường và dưới mái hiên. Lâm An đứng sau quầy, tay đặt lên mép gỗ, ánh mắt vẫn giữ thói quen quan sát qua khe cửa hẹp. Sau cuộc va chạm ban nãy, không khí trong quán không còn hoàn toàn yên tĩnh, mà mang theo một loại căng thẳng âm ỉ, như thể có thứ gì đó đang chờ cơ hội bùng lên. Cô không ngạc nhiên, bởi khi tin về đồ ăn lan ra, thứ đến cùng nó không chỉ là người cần sống, mà còn có những kẻ muốn chiếm đoạt.
Người đàn ông cao lớn vừa rồi đã ăn xong phần của mình, không nói thêm câu nào, chỉ liếc nhìn Lâm An một cái rồi quay người rời đi. Hai kẻ đi cùng hắn cũng theo sau, bước chân không còn quá ngang ngược như lúc đến, nhưng ánh mắt vẫn mang theo sự tính toán. Trịnh Khải đứng gần cửa, nhìn theo ba người kia cho đến khi bóng họ khuất hẳn, sau đó mới quay lại, giọng thấp nhưng rõ: “Tên đó là Lưu Cường, trước đây làm bảo kê khu này, quen thói cướp đoạt, nếu hắn quay lại, chắc chắn sẽ không đơn giản như lần này.”
Lâm An không tỏ ra bất ngờ, chỉ hỏi: “Còn hai người kia?”
Trịnh Khải đáp: “Một người tên Trần Duy, nhanh tay nhưng thiếu kiên nhẫn, người còn lại là Phạm Kỳ, ít nói, nhưng luôn đi theo kẻ mạnh.” Hắn dừng một nhịp, rồi nói tiếp: “Ba người này nếu hợp lại, sẽ gây rắc rối.”
Lâm An gật nhẹ, ánh mắt không đổi: “Vậy thì để họ hiểu quy tắc.”
Trịnh Khải không nói thêm, nhưng ánh mắt hắn đã khác lúc đầu. Ban đầu hắn chỉ xem nơi này như một chỗ đổi đồ ăn, nhưng hiện tại, hắn bắt đầu nhìn thấy thứ khác—một trật tự nhỏ đang được xây dựng, và nếu nó giữ được, sẽ trở thành thứ hiếm hoi giữa mạt thế.
Thời gian trôi qua, thêm vài người lác đác xuất hiện. Có người đi một mình, có người đi theo cặp, nhưng tất cả đều dừng lại trước bảng quy tắc, đọc kỹ rồi mới bước vào. Lâm An không nói nhiều, chỉ giữ đúng một cách làm: ai có đồ thì đổi, ai không có thì rời đi. Không mặc cả, không thiên vị, mọi thứ đều rõ ràng. Chính sự rõ ràng đó khiến không khí trong quán duy trì được sự ổn định, dù bên ngoài vẫn hỗn loạn.
Đến khi trời gần tối, một tiếng động mạnh vang lên từ ngoài cửa.
Không phải tiếng bước chân, mà là tiếng đá.
Cánh cửa rung lên một cái.
Lâm An lập tức đứng thẳng người, ánh mắt chuyển lạnh. Trịnh Khải cũng quay đầu, bước lên một bước theo phản xạ. Từ ngoài, giọng của Lưu Cường vang lên, không còn che giấu sự ngang ngược: “Mở cửa, tao quay lại.”
Lâm An không vội mở.
Cô tiến đến gần, nhìn qua khe cửa. Lưu Cường đứng ngay trước bảng, chân vẫn còn giữ tư thế vừa đá, phía sau hắn là Trần Duy và Phạm Kỳ. Ánh mắt của ba người đều không còn giống lúc chiều, mà mang theo sự quyết liệt hơn, như đã thống nhất điều gì đó.
“Có đồ thì đặt xuống,” Lâm An nói, giọng bình tĩnh.
Lưu Cường cười khẩy: “Hôm nay tao không đến đổi.”
Không khí lập tức nặng xuống.
Trịnh Khải khẽ siết tay, nhưng không lên tiếng.
Lâm An vẫn đứng nguyên tại chỗ, không lùi: “Vậy thì anh không vào được.”
Lưu Cường bước lên một bước, tay đặt lên cửa: “Nếu tao phá cửa thì sao?”
Lâm An nhìn thẳng vào hắn: “Anh có thể thử.”
Một câu trả lời không cao giọng, nhưng không có chỗ cho thương lượng.
Trần Duy đứng phía sau, hơi nhíu mày: “Cường, làm lớn quá không tốt, chỗ này còn dùng được.”
Lưu Cường liếc sang, giọng gắt: “Dùng cái gì? Chờ nó bố thí à?”
Phạm Kỳ không nói, nhưng ánh mắt đã chuyển về phía cửa, như đang tính toán.
Không khí căng như dây đàn.
Lâm An đặt tay lên chốt cửa, nhưng không mở ra, mà chỉ giữ nguyên vị trí, giọng chậm lại một chút: “Ở đây có quy tắc. Ai tuân thì vào, ai không tuân thì đi.”
Lưu Cường cười lạnh: “Quy tắc? Trong cái thế giới này, còn ai theo quy tắc?”
“Ở đây có,” Lâm An đáp.
Một giây im lặng trôi qua.
Rồi Lưu Cường đột ngột đẩy mạnh cửa.
Trịnh Khải không lùi: “Tao chỉ đứng về phía thứ giúp tao sống.”
Câu nói đơn giản, nhưng đủ rõ.
Trần Duy khẽ thở ra, nhìn Lưu Cường: “Cường, đừng phá. Nếu chỗ này mất, chúng ta cũng mất một nguồn.”
Lưu Cường im lặng một nhịp, ánh mắt chuyển giữa Trịnh Khải và Lâm An. Hắn không ngu, hắn hiểu giá trị của đồ ăn trong hoàn cảnh này, nhưng bản tính của hắn lại không cho phép chấp nhận bị đặt dưới quy tắc của người khác.
Cuối cùng, hắn nhếch mép, lùi lại một bước: “Được. Hôm nay tao theo quy tắc.”
Hắn lấy từ trong túi ra một gói đồ, ném xuống đất: “Đổi.”
Lâm An nhìn, không cúi xuống ngay.
Cô nói: “Đặt lên bàn.”
Lưu Cường khựng lại.
Một chi tiết nhỏ, nhưng lại là ranh giới.
Hắn nhìn chằm chằm Lâm An vài giây, rồi cúi xuống, nhặt gói đồ lên, đặt lên bàn bên cạnh cửa.
Không ai nói gì.
Nhưng mọi người đều hiểu, đó không chỉ là một hành động.
Đó là sự chấp nhận.
Lâm An gật nhẹ, quay vào trong.
Không gian bếp mở ra, cô chuẩn bị phần ăn như bình thường. Khi quay lại, cô đặt bát cơm xuống bàn, không nhìn Lưu Cường, chỉ nói: “Ăn xong thì đi.”
Lưu Cường ngồi xuống, cầm đũa, ánh mắt vẫn còn không cam tâm, nhưng khi miếng cơm đầu tiên vào miệng, biểu cảm của hắn thay đổi rất rõ. Cơ thể đang căng cứng của hắn dần thả lỏng, hơi thở ổn định lại. Hắn ăn nhanh, nhưng không còn thô bạo như trước, như thể bản năng sinh tồn đã tạm thời lấn át cái tôi.
Trần Duy và Phạm Kỳ đứng nhìn, không lên tiếng.
Khi bát cơm trống rỗng, Lưu Cường đặt đũa xuống, lau miệng, rồi đứng dậy. Hắn không nói cảm ơn, nhưng cũng không gây sự thêm. Trước khi ra cửa, hắn quay lại, nhìn Lâm An một cái: “Quán này… giữ được bao lâu, còn tùy cô.”
Lâm An đáp: “Đủ lâu.”
Lưu Cường không cười, chỉ quay người rời đi.
Trịnh Khải đứng cạnh cửa, nhìn theo, rồi quay lại nói với Lâm An: “Hắn sẽ còn thử nữa.”
“Cứ để hắn thử,” Lâm An nói.
Cô nhìn về phía bảng quy tắc.
Ba dòng chữ vẫn ở đó, không thay đổi.
Nhưng từ khoảnh khắc này…
Chúng không còn chỉ là chữ nữa.
Chúng đã trở thành thứ được thử thách.
Và cũng bắt đầu… có hiệu lực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



