Buổi trưa của ngày thứ ba đến chậm chạp, không phải vì thời gian trôi chậm, mà vì mọi thứ đều trở nên nặng nề hơn. Ánh sáng bên ngoài vẫn vàng đục như cũ, nhưng không khí dường như đặc lại, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác khô khốc. Lâm An đứng sau quầy, tay đặt lên mặt gỗ đã lau sạch, ánh mắt bình tĩnh quan sát qua khe cửa. Sau lần giao dịch đầu tiên với người đàn ông tên Trịnh Khải, cô đã hiểu rõ một điều, nơi này không còn là một quán ăn bình thường nữa, mà đang dần trở thành một điểm giao nhau giữa sinh tồn và trao đổi. Và bất kỳ điểm giao nhau nào trong mạt thế, nếu không có quy tắc, sẽ nhanh chóng biến thành hỗn loạn.
Lâm An không muốn điều đó xảy ra.
Cô quay vào trong, lấy ra một tấm bảng gỗ khác, bề mặt vẫn còn hơi thô, sau đó dùng phấn viết từng dòng chữ rõ ràng, nét chữ không cầu kỳ nhưng dứt khoát. Cô không viết dài dòng, chỉ ghi ba điều: “Không gây rối. Không cướp giật. Không giết người.” Cô dừng lại một nhịp, rồi viết thêm phía dưới: “Vi phạm, không phục vụ.” Khi đặt bảng ra trước cửa, cạnh tấm bảng cũ, cô nhìn lại một lần, như đang xác nhận một ranh giới. Từ khoảnh khắc này, nơi đây không chỉ là nơi có đồ ăn, mà còn là một nơi có quy tắc.
Chưa đầy một giờ sau, có người xuất hiện.
Không phải một, mà là ba.
Người đi đầu là Trịnh Khải, khuôn mặt đã đỡ nhợt nhạt hơn hôm qua, ánh mắt vẫn còn mệt mỏi nhưng đã có lại sự tỉnh táo. Đi sau hắn là một cô gái trẻ, dáng người gầy, tóc buộc cao, ánh mắt sắc nhưng không hề yếu ớt, và một người đàn ông trung niên, vai rộng, bước đi cẩn trọng, tay luôn giữ gần con dao đeo bên hông. Khi ba người dừng lại trước cửa quán, Trịnh Khải là người lên tiếng trước, giọng thấp nhưng rõ: “Tôi dẫn người đến. Họ có đồ đổi.”
Lâm An không mở cửa ngay.
Cô nhìn từng người một, ánh mắt dừng lại ở cô gái trẻ lâu hơn một chút. Ánh mắt đó không giống người bình thường, không phải sợ hãi, mà là đang quan sát, đánh giá. Sau vài giây, Lâm An mới mở cửa, đủ để ba người bước vào, rồi lập tức đóng lại phía sau.
Không gian bên trong khiến hai người mới đến khựng lại.
Khác với bên ngoài hỗn loạn, bên trong quán sạch sẽ, gọn gàng, mùi thức ăn nhẹ nhàng lan ra khiến bụng người ta vô thức cồn cào. Người đàn ông trung niên nuốt khan, còn cô gái trẻ thì hơi nheo mắt, như đang cố tìm điểm bất thường. Trịnh Khải không nói gì thêm, chỉ bước sang một bên, để hai người kia tự quyết định.
Lâm An đứng sau quầy, giọng bình thản: “Muốn ăn thì đặt đồ ra.”
Người đàn ông trung niên là người phản ứng trước. Ông ta lấy từ trong ba lô ra hai chai nước, một túi bánh khô và một hộp pin chưa mở. Ông đặt xuống bàn, nhìn Lâm An: “Như này… đổi được mấy phần?”
Lâm An liếc qua, trả lời không chậm trễ: “Hai phần.”
Người đàn ông trung niên gật đầu, không mặc cả. Trong tình huống này, có đồ ăn đã là may mắn, không ai dám ép giá. Cô gái trẻ đứng cạnh ông ta, lúc này mới lên tiếng, giọng rõ ràng: “Tôi tên là Hạ Vy. Tôi muốn biết… đồ ăn của cô có gì đặc biệt không?”
Câu hỏi không mang ý thách thức, nhưng cũng không hoàn toàn thiện chí.
Lâm An nhìn thẳng vào cô gái, không né tránh: “Đủ để sống.”
Hạ Vy không hỏi thêm, chỉ gật nhẹ, như đã có câu trả lời mình cần. Lâm An quay vào bếp, không sử dụng bếp ngoài mà trực tiếp mở không gian bếp trong đầu. Chỉ trong vài phút, hai phần cơm nóng đã được chuẩn bị xong. Khi cô mang ra, hơi nóng bốc lên, mùi thơm rõ ràng khiến cả ba người đều không giấu được phản ứng. Người đàn ông trung niên ngồi xuống trước, cầm đũa lên, nhưng vẫn nhìn Lâm An một cái, như muốn xác nhận lần cuối. Khi không thấy dấu hiệu bất thường, ông mới bắt đầu ăn.
Hạ Vy không ăn ngay.
Cô đứng đó vài giây, rồi mới ngồi xuống, cầm đũa lên một cách chậm rãi hơn. Nhưng chỉ sau một miếng, ánh mắt cô thay đổi rất rõ. Không phải vì vị ngon đơn thuần, mà là cảm giác sau khi nuốt xuống, cơ thể dường như ổn định lại, đầu óc bớt căng thẳng hơn. Cô ăn tiếp, tốc độ dần nhanh hơn, nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát.
Trịnh Khải đứng cạnh, không có phần, nhưng cũng không tỏ ra bất mãn. Hắn nhìn hai người kia ăn, rồi quay sang Lâm An, giọng thấp: “Có thêm quy tắc?”
Lâm An gật nhẹ, chỉ tay về phía bảng.
Trịnh Khải đọc xong, khẽ cười, nhưng không phải kiểu cười vui vẻ, mà giống như hiểu ra điều gì đó: “Cô muốn giữ chỗ này… yên ổn.”
“Đúng,” Lâm An trả lời ngắn gọn.
Hắn không phản đối.
Người đàn ông trung niên ăn xong, đặt bát xuống, thở ra một hơi dài, như vừa lấy lại được một phần sức lực. Ông nhìn Lâm An, giọng nghiêm túc hơn: “Tôi là Vương Hùng. Nếu cô giữ được chỗ này, sẽ có nhiều người đến.”
“Người đến thì phải theo quy tắc,” Lâm An đáp.
Vương Hùng gật đầu, không nói thêm.
Hạ Vy lau miệng, ánh mắt nhìn quanh quán một lần nữa, rồi dừng lại ở Lâm An: “Cô không sợ sao?”
“Cái gì?” Lâm An hỏi lại.
Hạ Vy nói chậm rãi: “Mở quán ở đây, mùi thức ăn, người ra vào… sẽ thu hút không chỉ người sống.”
Lâm An im lặng một nhịp, rồi trả lời: “Sợ không giải quyết được gì.”
Câu trả lời đơn giản, nhưng đủ để Hạ Vy không hỏi thêm. Cô đứng dậy, kéo ba lô lên vai, nhìn Trịnh Khải: “Đi thôi.”
Trịnh Khải gật đầu, nhưng trước khi ra cửa, hắn quay lại nói với Lâm An: “Tôi sẽ quay lại.”
“Có đồ thì quay lại,” Lâm An nói.
Hắn cười nhạt, rồi rời đi cùng hai người kia.
Cánh cửa đóng lại.
Quán lại trở nên yên tĩnh, nhưng không còn là sự tĩnh lặng ban đầu nữa, mà là một loại yên tĩnh có trật tự. Lâm An thu dọn bát đũa, lau bàn, mọi động tác đều đều, nhưng trong đầu cô đang tính toán. Chỉ trong một buổi sáng, đã có ba người đến, và rất có thể, tin tức sẽ lan ra nhanh hơn cô nghĩ. Điều đó có nghĩa là, số người tìm đến sẽ tăng lên, kéo theo nguy cơ cũng tăng.
Cô nhìn về phía bảng quy tắc, ánh mắt trầm xuống.
Chỉ ba dòng chữ… có thể chưa đủ.
Buổi chiều, khi ánh sáng bắt đầu yếu đi, một tiếng động mạnh vang lên ngoài cửa. Không phải tiếng bước chân cẩn thận, mà là tiếng va chạm thô bạo. Lâm An lập tức đứng thẳng người, ánh mắt hướng về phía cửa. Bóng một người đổ lên tấm bảng, rồi một giọng nói khàn khàn vang lên: “Mở cửa.”
Giọng đó không giống người vừa ăn no.
Mà giống người đang thiếu kiên nhẫn.
Lâm An không mở ngay.
Cô tiến lại gần, nhìn qua khe cửa. Bên ngoài là một người đàn ông cao lớn, áo rách, ánh mắt không hề che giấu sự hung hăng. Sau lưng hắn là hai người khác, đều cầm vũ khí thô sơ. Ánh mắt họ không phải tìm kiếm đồ ăn, mà là… kiểm tra.
Một giây im lặng trôi qua.
Người đàn ông kia đập tay vào cửa, giọng gằn xuống: “Tao nói, mở cửa.”
Lâm An không lùi.
Cô mở cửa, nhưng chỉ đủ để đứng chắn ở đó.
“Muốn ăn thì đặt đồ ra,” cô nói.
Người đàn ông cười khẩy: “Đặt cái gì? Ở đây có đồ ăn, tao lấy là được.”
Lâm An nhìn thẳng vào hắn, không né tránh: “Thì anh sẽ không bao giờ ăn ở đây nữa.”
Một câu nói bình thản, nhưng lại khiến không khí chững lại một nhịp.
Người đàn ông chưa kịp phản ứng, thì từ phía sau, một giọng quen thuộc vang lên: “Đừng làm thế.”
Trịnh Khải xuất hiện.
Hắn đứng cách đó vài bước, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông kia: “Chỗ này… không giống chỗ khác.”
Người đàn ông quay đầu, ánh mắt khó chịu: “Mày biết cô ta?”
“Biết,” Trịnh Khải trả lời, giọng chắc chắn hơn bình thường. “Và tao khuyên mày… nên theo quy tắc.”
Không ai nói thêm gì trong vài giây.
Gió thổi qua, mang theo mùi tanh ngoài phố.
Cuối cùng, người đàn ông kia hừ một tiếng, lùi lại một bước, rồi ném xuống một túi nhỏ: “Đổi.”
Lâm An cúi xuống nhặt, kiểm tra nhanh, rồi gật đầu.
Cô quay vào trong.
Cửa đóng lại.
Một bữa ăn khác được chuẩn bị.
Và cùng với đó…
Quy tắc của quán ăn, chính thức được chấp nhận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



