Buổi sáng của ngày thứ hai trong mạt thế không có gì giống với buổi sáng bình thường. Ánh sáng lọt qua khe cửa không còn trong trẻo mà mang theo một màu vàng nhợt nhạt, như bị phủ lên bởi một lớp bụi vô hình. Không khí cũng không còn mùi quen thuộc của thành phố, thay vào đó là một thứ mùi pha trộn giữa ẩm mốc, kim loại và… thứ gì đó khó gọi tên, khiến người ta chỉ cần hít vào một hơi cũng cảm thấy cổ họng khô rát. Lâm An đứng trong quán, tay đặt trên mép bàn gỗ, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra bên ngoài qua lớp rèm đã kéo hờ. Cô không vội mở cửa, cũng không có ý định bước ra ngoài ngay, bởi chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ để hiểu, thế giới này đã bước sang một trạng thái hoàn toàn khác.
Trên con phố vốn đông đúc ngày nào, giờ chỉ còn lại sự hỗn loạn sau khi đã lắng xuống. Những dấu vết của đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, từ những vệt nước đen loang lổ cho đến những vật dụng bị vứt bỏ ngổn ngang. Nhưng điều khiến người ta không thể xem nhẹ, lại là những thứ đang di chuyển giữa khung cảnh đó. Chúng không còn là con người theo nghĩa bình thường nữa, dù hình dáng vẫn giống, nhưng từng cử động đều mang theo sự cứng nhắc, ánh mắt trống rỗng, và thứ khiến Lâm An chú ý nhất—chúng luôn dừng lại khi ngửi thấy mùi gì đó, rồi quay đầu theo bản năng như thú săn mồi. Cô quan sát một lúc lâu, rồi lặng lẽ kéo rèm xuống thêm một chút, để lại một khe hở vừa đủ nhìn, đồng thời giảm thiểu khả năng bị phát hiện.
Bụng cô khẽ réo lên một tiếng, nhắc nhở rằng dù thế giới có thay đổi thế nào, nhu cầu cơ bản của con người vẫn không biến mất. Lâm An quay lại bếp, động tác không hề vội vã, từng bước đều có trật tự như mọi ngày. Cô mở nồi cơm còn ấm, múc ra một bát, sau đó lấy phần thịt đã ướp từ hôm qua, xào lại với một ít gia vị. Mùi thơm nhanh chóng lan ra, đầy đặn và rõ ràng, giống như đang cố tình chứng minh rằng sự sống vẫn tồn tại trong không gian nhỏ bé này. Nhưng chính lúc đó, Lâm An lại khựng lại một nhịp, ánh mắt khẽ thay đổi. Mùi đồ ăn… trong một thế giới như hiện tại, không còn chỉ là mùi hương đơn thuần nữa, mà có thể trở thành thứ thu hút nguy hiểm.
Cô lập tức tắt bếp, mở không gian bếp trong đầu ra theo bản năng. Chỉ cần một ý niệm, khung cảnh quen thuộc kia liền hiện lên, rõ ràng hơn cả lần trước. Lâm An không do dự, mang theo nguyên liệu và bước vào bên trong. Không gian yên tĩnh tuyệt đối khiến cô thả lỏng hơn một chút, như thể cuối cùng cũng có một nơi tách biệt hoàn toàn với thế giới ngoài kia. Cô tiếp tục nấu, lần này không còn phải lo lắng mùi thức ăn bị phát tán ra ngoài. Mọi thứ trong căn bếp này đều hoàn hảo đến mức phi lý, nguyên liệu luôn tươi, gia vị đầy đủ, thậm chí nhiệt độ cũng luôn ở mức dễ chịu. Chỉ sau một lúc, một bữa ăn hoàn chỉnh đã được chuẩn bị xong.
Khi quay trở lại thực tại, căn bếp ngoài vẫn giữ nguyên như cũ, không hề có dấu hiệu của việc vừa nấu nướng. Lâm An đặt bát cơm xuống bàn, ánh mắt hơi trầm xuống, trong đầu bắt đầu hình thành một ý tưởng rõ ràng hơn. Nếu cô có thể nấu ăn mà không bị phát hiện, nếu nguyên liệu có thể duy trì… vậy thì thứ cô đang có, không chỉ là một dị năng đơn thuần, mà là một lợi thế cực lớn trong hoàn cảnh hiện tại. Và nếu đã là lợi thế, thì không thể chỉ dùng để tồn tại một mình.
Cô ăn xong rất nhanh, sau đó dọn dẹp sạch sẽ như thói quen. Mọi thứ đều được đặt lại vị trí ban đầu, không để lại bất kỳ dấu vết dư thừa nào. Khi đứng trước cửa quán, tay đặt lên chốt khóa, cô dừng lại vài giây. Quyết định này không phải là bốc đồng, mà là kết quả của sự cân nhắc. Ở ngoài kia có nguy hiểm, nhưng cũng có thứ mà cô cần—thông tin, vật tư, và cả… con người.
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ.
Gió thổi vào, mang theo cái lạnh và mùi tanh nồng.
Lâm An bước ra ngoài.
Cô không đi xa, chỉ đứng ngay trước cửa quán, ánh mắt quan sát xung quanh. Những “người” kia vẫn đang di chuyển chậm rãi, không có mục tiêu cụ thể, nhưng lại phản ứng rất nhanh với âm thanh. Một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến vài cái đầu quay lại cùng lúc. Lâm An lùi lại một bước, khẽ đóng cửa hơn một chút, sau đó lấy từ trong túi ra một miếng kim loại nhỏ, ném mạnh về phía cuối con phố. Âm thanh va chạm vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của đám kia. Chúng quay đầu, rồi lũ lượt kéo về phía phát ra tiếng động, để lại một khoảng trống trước cửa quán.
Cô không chần chừ.
Nhanh chóng quay vào trong, lấy một tấm bảng gỗ cũ, dùng phấn viết lên vài dòng chữ rõ ràng:
“Có đồ ăn. Trao đổi bằng vật tư hoặc thông tin.”
Chữ không đẹp, nhưng đủ dễ đọc.
Cô đặt tấm bảng ngay trước cửa, sau đó lùi vào trong, giữ cửa khép hờ.
Không có ai ngay lập tức xuất hiện.
Thời gian trôi qua chậm rãi, mỗi giây đều kéo dài như bị kéo giãn. Lâm An không ngồi, cũng không rời khỏi vị trí gần cửa, ánh mắt luôn giữ ở khe hở nhỏ. Cô không biết sẽ có ai đến, cũng không chắc quyết định của mình có đúng hay không, nhưng cô hiểu, nếu không thử, cô sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để thay đổi tình hình hiện tại.
Khoảng nửa tiếng sau, một bóng người xuất hiện ở đầu con phố.
Hắn đi rất chậm, bước chân không vững, thỉnh thoảng còn phải chống tay vào tường để giữ thăng bằng. Khác với những kẻ kia, hắn vẫn còn giữ được ý thức, ánh mắt tuy mệt mỏi nhưng vẫn có sự tỉnh táo. Khi nhìn thấy tấm bảng, hắn dừng lại, đứng im rất lâu, như không tin vào những gì mình đang thấy. Sau đó, hắn bước từng bước đến gần, mỗi bước đều mang theo sự do dự.
Lâm An nhìn hắn qua khe cửa, không mở ngay.
Chỉ khi hắn đứng trước bảng, đọc lại dòng chữ một lần nữa, rồi quay đầu nhìn xung quanh, cô mới lên tiếng, giọng không lớn nhưng đủ rõ:
“Muốn ăn thì vào. Nhưng đừng gây ồn.”
Người đàn ông giật mình, lập tức quay đầu về phía cửa.
Ánh mắt hắn lộ rõ sự cảnh giác.
“Trong đó… thật sự có đồ ăn?”
Lâm An không trả lời ngay, chỉ mở cửa thêm một chút.
Mùi thức ăn nhẹ nhàng thoát ra.
Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để khiến cổ họng người kia khẽ động.
Hắn bước vào.
Cửa đóng lại phía sau.
Không gian bên trong và bên ngoài như bị cắt làm hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Người đàn ông đứng giữa quán, ánh mắt đảo qua từng góc, cuối cùng dừng lại ở bàn ăn. Trên đó là một bát cơm nóng, khói vẫn còn bốc lên nhè nhẹ. Hắn nuốt khan, nhưng không lập tức tiến lại, mà nhìn về phía Lâm An, như đang chờ xác nhận.
“Đổi bằng gì?” cô hỏi, giọng bình thản.
“Đủ.”
Cô đẩy bát cơm về phía hắn.
Người đàn ông không chờ thêm, lập tức ngồi xuống, cầm đũa lên. Động tác của hắn ban đầu còn giữ ý, nhưng chỉ sau vài miếng, mọi thứ đều biến mất. Hắn ăn nhanh, gần như là nuốt, từng thìa cơm đều được đưa vào miệng với tốc độ khiến người ta khó theo kịp. Nhưng điều kỳ lạ là, khi bát cơm vơi đi, biểu cảm trên gương mặt hắn cũng dần thay đổi. Sự hoảng loạn giảm xuống, thay vào đó là một cảm giác… ổn định hơn, như thể thứ hắn vừa ăn không chỉ là thức ăn, mà còn giúp hắn giữ lại một phần lý trí.
Khi bát cơm trống rỗng, hắn dừng lại, thở ra một hơi dài.
“Đã bao lâu rồi…” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đi, “mới được ăn như vậy.”
Lâm An không hỏi thêm.
Cô chỉ thu lại con dao và hộp thuốc, đặt sang một bên.
“Ở ngoài thế nào?” cô hỏi.
Người đàn ông ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia mệt mỏi.
“Loạn. Người chết rất nhiều… những kẻ bị mưa dính vào, phần lớn đều biến thành thứ đó. Chúng không còn nhận ra ai, chỉ còn bản năng.” Hắn dừng lại, như nhớ ra điều gì đó, rồi nhìn thẳng vào cô. “Nhưng có người… không bị biến đổi. Một số ít thôi. Họ bắt đầu tụ lại, chiếm những nơi có tài nguyên.”
“Và?”
“Không dễ tiếp cận. Họ không tin người lạ.”
Lâm An gật nhẹ.
Thông tin này đủ dùng.
Người đàn ông đứng dậy, do dự một chút rồi nói: “Tôi… có thể quay lại không?”
Cô nhìn hắn, ánh mắt không thay đổi.
“Có thứ để đổi thì được.”
Hắn gật đầu, rồi rời đi.
Cánh cửa đóng lại.
Quán lại trở về trạng thái yên tĩnh.
Nhưng lần này, Lâm An không còn đứng im nữa.
Cô nhìn tấm bảng ngoài cửa, rồi nhìn vào căn bếp.
Ánh mắt dần trở nên rõ ràng hơn.
Một lần giao dịch thành công.
Điều đó có nghĩa là…
Cách này, có thể tiếp tục.
Cô nhấc tấm bảng lên, chỉnh lại vị trí cho ngay ngắn hơn, rồi thêm một dòng chữ nhỏ phía dưới:
“Không gây rối.”
Bên ngoài, thế giới vẫn đang sụp đổ.
Nhưng bên trong căn quán nhỏ này…
Một trật tự mới, đang dần hình thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



