Cơn mưa đến mà không có dấu hiệu báo trước. Bầu trời vốn đang xám đục bỗng nhiên tối sầm lại, như có một lớp mực đen bị đổ tràn từ phía chân trời, lan dần lên cao rồi phủ kín cả khoảng không. Không có tiếng sấm, không có gió mạnh, chỉ có cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng khiến người ta theo bản năng mà ngẩng đầu nhìn lên. Những giọt đầu tiên rơi xuống chậm rãi, nặng trịch, va vào mặt đường phát ra âm thanh rất khẽ, nhưng đủ để khiến người ta nhận ra, thứ đang rơi xuống không phải là nước mưa bình thường.
Lâm An đứng dưới mái hiên của quán ăn nhỏ, tay vẫn còn cầm chiếc muôi vừa dùng để đảo nồi canh. Cô không bước ra, cũng không đưa tay hứng thử như những người đang tò mò ngoài đường. Chỉ cần nhìn thôi, cô đã cảm thấy có gì đó sai lệch. Màu của cơn mưa không trong, không đục, mà là một thứ đen nhánh, đặc quánh như bị pha lẫn tạp chất. Khi nó chạm vào mặt đất, vệt nước loang ra không hề phản chiếu ánh sáng, giống như một cái bóng bị ép xuống sàn. Một vài người ban đầu còn cười nói, nhưng khi một giọt rơi trúng tay, họ liền giật mình rụt lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
Không ai biết chuyện gì đang xảy ra. Cũng không ai kịp hiểu.
Chỉ trong vòng chưa đến mười phút, cả con phố đã bị cơn mưa nuốt chửng.
Lâm An lùi lại một bước, kéo cửa kính lại rồi khóa chốt. Cô tắt bếp, dập lửa, mọi động tác đều gọn gàng như thói quen đã ăn sâu vào cơ thể. Làm bếp nhiều năm khiến cô hiểu một điều, khi có thứ gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát, điều quan trọng nhất không phải là tò mò, mà là giữ an toàn. Bên ngoài bắt đầu vang lên những tiếng kêu thất thanh. Ban đầu chỉ là vài tiếng lẻ tẻ, nhưng rất nhanh sau đó, chúng nối tiếp nhau thành một chuỗi hỗn loạn. Có người ngã xuống, có người ôm đầu gào lên, có kẻ chạy loạn không định hướng, va vào nhau rồi cùng ngã dúi dụi xuống mặt đường đang nhuộm đen.
Cô không mở cửa.
Không phải vì lạnh lùng, mà là vì trực giác đang cảnh báo.
Cơn mưa đó… không đơn giản.
Thời gian trôi đi rất chậm, hoặc có lẽ là vì không gian trở nên nặng nề đến mức mỗi giây đều kéo dài hơn bình thường. Lâm An đứng trong quán, lưng tựa vào quầy bếp, mắt nhìn qua lớp kính mờ đục bởi nước mưa. Một người đàn ông vừa rồi còn đứng trước cửa, giờ đã nằm co quắp trên đất, toàn thân run rẩy, miệng phát ra những âm thanh đứt quãng như không còn kiểm soát được. Làn da của ông ta bắt đầu chuyển sang màu xám, những đường gân nổi lên rõ rệt dưới lớp da, như có thứ gì đó đang bò bên trong.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô.
Đó không phải là bệnh.
Đó là… biến đổi.
Lâm An không biết tại sao mình lại nghĩ đến từ đó, nhưng cảm giác bất an trong lòng lại càng rõ ràng hơn. Cô quay người, bước nhanh vào trong bếp, mở tủ lạnh, kiểm tra lại toàn bộ nguyên liệu. Thịt, rau, trứng, gia vị… tất cả đều còn đầy đủ. Cô hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh. Dù bên ngoài xảy ra chuyện gì, ít nhất hiện tại, cô vẫn còn thức ăn, còn nơi trú ẩn. Điều đó đã là may mắn hơn rất nhiều người.
Tiếng va đập đột ngột vang lên khiến cô giật mình quay lại.
Một bàn tay đập mạnh vào cửa kính.
Không phải gõ, mà là đập.
Lâm An nhìn ra, thấy một người phụ nữ đang đứng sát cửa, mái tóc ướt sũng dính bết vào mặt, đôi mắt mở to đến mức gần như lồi ra ngoài. Bà ta không nói được thành lời, chỉ liên tục đập tay vào kính, như muốn phá vỡ lớp ngăn cách cuối cùng. Nhưng điều khiến Lâm An lạnh người không phải là hành động đó, mà là ánh mắt. Trong đôi mắt ấy không còn lý trí, chỉ còn lại sự hoảng loạn và… đói khát.
Cô lùi lại.
Một giây sau, người phụ nữ đột nhiên quay đầu, lao về phía một người đang nằm trên đất.
Tiếng gào thét vang lên, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng trong âm thanh hỗn loạn.
Lâm An không nhìn tiếp nữa.
Cô kéo rèm xuống.
Quán ăn nhỏ chìm vào im lặng.
Đêm đó, cô không ngủ.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì cô hiểu, từ khoảnh khắc cơn mưa đen rơi xuống, thế giới này đã không còn như cũ. Những quy tắc trước đây, những thứ từng được coi là hiển nhiên, tất cả đều đang sụp đổ từng chút một. Và trong một thế giới như vậy, điều duy nhất có thể giúp cô sống sót… là thích nghi.
Sáng hôm sau, khi Lâm An mở mắt, ánh sáng yếu ớt lọt qua khe rèm khiến cô biết rằng trời đã sáng. Cô đứng dậy, bước ra ngoài, kéo rèm lên một chút. Cảnh tượng trước mắt khiến cô im lặng rất lâu. Con phố vốn đông đúc giờ trở nên hoang tàn, vết tích của đêm qua vẫn còn nguyên. Những vệt đen loang lổ khắp nơi, một vài thân thể nằm bất động, còn những người còn sống… thì đã thay đổi.
Một người đàn ông đang cúi xuống nhặt thứ gì đó trên đất, nhưng động tác của hắn không giống con người. Cứng nhắc, giật cục, như một con rối bị kéo dây. Khi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, miệng mở ra để lộ hàm răng dính đầy thứ chất lỏng sẫm màu.
Lâm An đóng rèm lại.
Cô không cần nhìn thêm nữa.
Cô đã hiểu.
Đây là mạt thế.
Một từ mà trước đây cô chỉ thấy trong phim, trong tiểu thuyết, giờ lại trở thành hiện thực.
Cô đứng yên một lúc, rồi quay người đi vào bếp. Bàn tay vẫn ổn định, không run. Có lẽ là do tính cách, cũng có lẽ là vì cô đã quen với việc phải giữ bình tĩnh trong những tình huống áp lực. Lâm An bắt đầu nấu ăn, như một phản xạ tự nhiên. Cô vo gạo, nấu cơm, cắt thịt, ướp gia vị, bật bếp. Mùi thức ăn dần lan ra, lấp đầy không gian nhỏ hẹp, mang theo một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Trong khi thế giới bên ngoài đang sụp đổ, cô lại đang nấu một bữa ăn hoàn chỉnh.
Nghe có vẻ vô lý.
Nhưng cũng chính vì vậy mà cô càng cảm thấy mình cần phải làm thế.
Khi nồi cơm vừa chín, một cảm giác kỳ lạ đột nhiên xuất hiện trong đầu cô. Không phải đau, cũng không phải khó chịu, mà giống như có thứ gì đó vừa được mở ra. Một không gian mờ ảo hiện lên, không rõ ràng nhưng lại có thể cảm nhận được. Lâm An đứng sững lại, tay vẫn cầm chiếc muôi, mắt nhìn về phía trước nhưng lại không thực sự nhìn thấy căn bếp nữa.
Một căn bếp khác.
Sạch sẽ, gọn gàng, đầy đủ dụng cụ.
Không có bụi, không có vết bẩn, không có dấu hiệu của thế giới bên ngoài.
Cô chớp mắt.
Hình ảnh đó không biến mất.
Ngược lại, nó càng trở nên rõ ràng hơn.
Lâm An thử đưa tay chạm vào không khí trước mặt.
Một giây sau, cô biến mất khỏi căn bếp thật.
Là thật.
Lâm An đứng đó rất lâu, rồi chậm rãi thở ra một hơi.
Nếu thế giới đã thay đổi…
Thì cô cũng vậy.
Cô không biết thứ này là gì, không biết nó đến từ đâu, nhưng có một điều cô chắc chắn—nó là cơ hội.
Một cơ hội để sống sót.
Một cơ hội để… tiếp tục nấu ăn.
Khi cô quay lại thực tại, nồi cơm vẫn còn ấm.
Mọi thứ chỉ trôi qua vài giây.
Lâm An nhìn quanh căn bếp của mình, rồi nhìn về phía cửa.
Ngoài kia là mạt thế.
Còn trong này…
Cô có một căn bếp.
Cô đặt bát cơm xuống bàn, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Nếu đã như vậy…”
Giọng cô rất khẽ, nhưng rõ ràng.
“Vậy thì… mở quán thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



