Sau khi việc trao đổi thông tin bắt đầu xuất hiện, nhịp vận hành của nhà hàng lại bước sang một trạng thái khác. Những người đến đây không còn chỉ mang theo vật tư để đổi lấy thức ăn, mà bắt đầu mang theo tin tức, bản đồ, thậm chí cả những lời đề nghị hợp tác mơ hồ. Điều đó khiến không khí bên trong quán ổn định hơn nhưng đồng thời cũng tạo ra một áp lực vô hình, bởi càng có giá trị thì càng dễ bị chú ý.
Buổi chiều hôm đó, trời âm u hơn bình thường, gió thổi qua lớp dây leo tạo ra những tiếng xào xạc liên tục. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô dừng lại ở dòng người bên ngoài lâu hơn thường lệ. Cô nhận ra số người quan sát từ xa ngày càng nhiều, không ai tiến lại gần nhưng cũng không rời đi hoàn toàn. Trịnh Khải đứng cạnh cửa, hắn nhìn qua khe dây leo rồi nói chậm rãi rằng hôm nay có vài gương mặt lạ xuất hiện từ sáng đến giờ, bọn họ không giống những người đến trao đổi bình thường. Hạ Vy nghe vậy liền đặt chiếc khăn xuống bàn, cô bước lại gần rồi hỏi hắn đã thấy họ ở đâu trước đó chưa. Trịnh Khải lắc đầu, giọng hắn thấp xuống khi nói rằng hắn chưa từng gặp những người này quanh khu vực này, điều đó chứng tỏ họ đến từ nơi khác.
Vương Hùng đứng phía sau quầy bếp, ông lau tay rồi bước ra, ánh mắt ông trầm xuống khi nhìn ra ngoài. Ông nói rằng càng về sau, tin tức về nhà hàng sẽ càng lan rộng, có người đến vì cần thiết nhưng cũng sẽ có người đến vì tham vọng. Minh Quân đang sắp xếp vật tư nghe vậy liền ngẩng lên, cậu hỏi nhỏ rằng liệu có phải sẽ xuất hiện những nhóm muốn chiếm nơi này hay không.
Không khí trong quán chùng xuống một nhịp.
Lâm An không trả lời ngay. Cô nhìn lớp dây leo trước cửa, rồi nhìn sang khu trồng trọt phía sau, cuối cùng mới lên tiếng, giọng cô vẫn bình tĩnh nhưng rõ ràng hơn trước rất nhiều.
“Nếu nơi này chỉ có thức ăn bình thường, sẽ không ai muốn liều mạng để chiếm. Nhưng bây giờ nơi này có phòng hộ, có nguyên liệu ổn định và có giá trị trao đổi, chắc chắn sẽ có người muốn chạm tay vào.”
Trịnh Khải nghe vậy liền siết nhẹ bàn tay. Hắn nhìn Lâm An rồi nói rằng nếu thật sự có người muốn ra tay, cách họ dùng sẽ không còn là thử từng chút như trước nữa. Hạ Vy gật đầu, cô nói thêm rằng những người càng có tổ chức thì càng kiên nhẫn, bọn họ sẽ không lao vào vô ích mà sẽ tìm cách nhìn ra điểm yếu trước. Vương Hùng nhìn mọi người rồi chậm rãi lên tiếng rằng điều đáng lo nhất không phải người bên ngoài, mà là nếu có người từ bên trong để lộ thông tin.
Minh Quân nghe đến đó liền khựng lại, cậu vội nói rằng cậu chưa từng nói bất cứ điều gì về nhà hàng với người ngoài. Trịnh Khải nhìn sang cậu rồi nói rằng ông Vương không nhắm vào riêng ai, nhưng càng về sau, bí mật của nơi này sẽ càng khó giữ.
Lâm An không để cuộc trò chuyện tiếp tục theo hướng căng thẳng. Cô bước tới trước quầy, giọng cô trầm ổn khi nói rằng nghi ngờ lẫn nhau chỉ khiến bên trong tự rối loạn trước khi người ngoài kịp ra tay. Cô nói rõ rằng từ bây giờ, tất cả thông tin liên quan đến khu trồng trọt và hệ thống vận hành sẽ không được nói với bất kỳ ai bên ngoài, kể cả những người đã nhiều lần giao dịch. Mọi người trong quán đều gật đầu, bởi ai cũng hiểu nếu bí mật bị lộ hoàn toàn, nhà hàng sẽ không còn lợi thế nữa.
Đúng lúc đó, lớp dây leo phía ngoài khẽ động mạnh hơn bình thường.
Trịnh Khải lập tức quay người nhìn ra ngoài. Ánh mắt hắn thay đổi ngay khi nhìn thấy một nhóm năm người đang đứng trước cửa. Khác với những người trước đây, nhóm này không hề tỏ ra dè chừng với lớp dây leo, thậm chí người đứng đầu còn bước lên vài bước như muốn kiểm tra trực tiếp.
Hạ Vy lập tức tiến lại gần cửa, giọng cô hạ thấp.
“Nhóm này không giống người đến đổi đồ.”
Vương Hùng cũng bước tới, ánh mắt ông trầm hẳn xuống khi nhìn cách những người kia đứng. Đó không phải tư thế của người sống sót lang thang, mà giống những kẻ đã quen phối hợp.
Người đứng đầu bên ngoài là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng người cao, vai rộng, ánh mắt lạnh. Hắn nhìn xuyên qua lớp dây leo vào trong quán, sau đó mới lên tiếng.
“Tôi nghe nói nơi này có thể đổi được thứ tốt hơn lương khô.”
Giọng hắn không lớn nhưng mang theo áp lực rất rõ.
Trịnh Khải không trả lời ngay mà quay sang nhìn Lâm An. Cô bước lên phía trước, dừng lại ngay sau lớp dây leo rồi bình tĩnh hỏi lại.
“Nếu muốn giao dịch thì đặt vật tư xuống trước.”
Người đàn ông kia không làm theo ngay. Hắn nhìn quanh quán một lượt rồi cười nhạt.
“Tôi không nghĩ nơi này chỉ là một quán ăn đơn giản.”
Không khí bên trong lập tức căng lên.
Hạ Vy hơi dịch người sang một bên, bàn tay cô siết chặt cây gậy kim loại đặt cạnh tường. Vương Hùng đứng yên nhưng ánh mắt không rời khỏi nhóm người kia. Minh Quân tuy cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn vô thức lùi về sau một bước.
Lâm An không thay đổi sắc mặt. Cô nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt rồi nói chậm rãi.
“Nơi này là nhà hàng. Nếu muốn giao dịch thì tuân thủ quy tắc.”
Người đàn ông im lặng vài giây rồi bật cười khẽ. Hắn lấy từ trong túi ra một viên lõi biến dị màu sẫm đặt xuống đất.
“Tôi tên là Tần Liệt. Tôi không đến để gây sự. Nhưng tôi muốn biết nơi này đáng giá đến đâu.”
Trịnh Khải nghe cái tên đó liền hơi nhíu mày. Hắn quay sang nói nhỏ với Lâm An rằng hắn từng nghe qua tên người này, hình như là thủ lĩnh của một nhóm sống sót khá mạnh ở khu phía nam.
Hạ Vy cũng nhận ra điều gì đó, cô nói rằng nếu thật sự là hắn thì chuyện hôm nay sẽ không đơn giản.
Lâm An nhìn viên lõi biến dị trên mặt đất rồi nhìn sang Tần Liệt. Viên lõi đó rõ ràng có giá trị cao hơn những thứ người bình thường mang tới. Cô hiểu rất rõ, đây không chỉ là giao dịch mà còn là thử thăm dò.
Sau vài giây im lặng, cô ra hiệu cho lớp dây leo mở ra một khoảng nhỏ.
Tần Liệt bước vào một mình.
Bốn người còn lại vẫn đứng ngoài, ánh mắt luôn quan sát mọi thứ bên trong.
Khi bước qua lớp dây leo, Tần Liệt rõ ràng hơi khựng lại một nhịp, giống như hắn cảm nhận được có thứ gì đó đang quan sát mình. Ánh mắt hắn lướt qua những dây leo rồi dừng lại ở khu trồng trọt phía sau quầy bếp. Dù không nhìn rõ, nhưng hắn vẫn nhận ra nơi này khác hoàn toàn những chỗ trú ẩn thông thường.
Lâm An đặt một phần thức ăn lên bàn. Hương thơm từ nguyên liệu mới lập tức lan ra khiến ánh mắt Tần Liệt thay đổi rất nhẹ.
Hắn ngồi xuống, ăn thử một miếng rồi im lặng vài giây.
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn Lâm An.
“Thảo nào nhiều người bắt đầu nhắc đến nơi này.”
Trịnh Khải đứng cạnh cửa, ánh mắt hắn vẫn đầy cảnh giác. Hắn nói thẳng rằng nếu chỉ đến để ăn thì ăn xong có thể rời đi.
Tần Liệt không tức giận. Hắn đặt đũa xuống rồi nhìn quanh quán một lần nữa.
“Tôi không thích vòng vo. Một nơi như thế này nếu chỉ dựa vào vài người để giữ thì không đủ lâu. Sớm muộn gì cũng sẽ có kẻ nhắm vào.”
Hạ Vy lạnh giọng đáp lại.
“Điều đó không cần anh nhắc.”
Tần Liệt bật cười nhẹ rồi tiếp tục.
“Nhưng nếu có một nhóm đủ mạnh đứng phía sau thì khác.”
Không khí lập tức thay đổi.
Minh Quân nhìn sang Lâm An đầy lo lắng. Vương Hùng cũng hơi nhíu mày.
Lâm An hiểu rất rõ ý của đối phương.
Đây không còn là giao dịch nữa.
Mà là lời đề nghị hợp tác trá hình.
Hoặc chính xác hơn…
Là muốn đặt nhà hàng dưới sự bảo vệ của nhóm hắn.
Tần Liệt nhìn thẳng vào Lâm An rồi nói rõ ràng.
“Tôi có người, có vũ khí và có khu vực kiểm soát. Nếu hợp tác, tôi có thể đảm bảo không ai dám động vào nơi này.”
Trịnh Khải nghe vậy liền lạnh mặt.
“Ý anh là muốn nơi này phụ thuộc vào các anh?”
Tần Liệt không phủ nhận nhưng cũng không trực tiếp thừa nhận. Hắn chỉ nói rằng trong mạt thế, không có nơi nào tồn tại một mình quá lâu.
Lâm An im lặng vài giây.
Ánh mắt cô dừng lại ở lớp dây leo trước cửa, rồi chuyển sang từng người trong quán.
Cuối cùng cô nhìn thẳng vào Tần Liệt.
Giọng cô vẫn bình tĩnh như cũ.
“Nhà hàng này không thuộc về bất kỳ nhóm nào.”
Nụ cười trên môi Tần Liệt nhạt đi đôi chút.
Hắn nhìn cô thật lâu rồi chậm rãi đứng dậy.
“Cô rất tự tin.”
Lâm An không né tránh ánh mắt hắn.
“Được. Tôi thích người có nguyên tắc.”
Hắn đặt thêm một viên lõi biến dị xuống bàn rồi quay người bước ra ngoài.
Trước khi rời khỏi lớp dây leo, hắn dừng lại một chút rồi nói mà không quay đầu.
“Nhưng cô nên nhớ một điều. Khi giá trị của nơi này tiếp tục tăng lên… người muốn có nó sẽ không chỉ có một mình tôi.”
Sau khi Tần Liệt rời đi, không khí trong quán không lập tức thả lỏng như những lần tiếp khách trước. Lớp dây leo trước cửa đã khép lại, bóng dáng nhóm người kia cũng dần khuất khỏi con phố, nhưng cảm giác áp lực vẫn còn lưu lại rất rõ. Trịnh Khải đứng ở cửa thêm một lúc lâu mới quay người lại, ánh mắt hắn nặng hơn bình thường. Hắn nhìn Lâm An rồi nói chậm rãi rằng người như Tần Liệt sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện chỉ để ăn một bữa cơm, hắn chắc chắn đã nhìn ra giá trị thật sự của nhà hàng.
Hạ Vy dựa nhẹ vào cạnh bàn, đôi mày cô hơi nhíu lại. Cô nói rằng điều khiến cô lo nhất không phải lời đề nghị hợp tác, mà là thái độ của Tần Liệt khi nhìn khu trồng trọt phía sau. Người đàn ông đó không giống những kẻ sống sót bình thường chỉ quan tâm đến thức ăn, hắn đang đánh giá toàn bộ hệ thống vận hành của nhà hàng.
Vương Hùng im lặng từ nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng ông trầm và chậm hơn thường lệ.
“Người như hắn sẽ không hành động vội. Hắn sẽ quay lại, nhưng lần tiếp theo có thể không chỉ là thăm dò.”
Minh Quân nghe vậy liền vô thức siết chặt tay. Cậu nhìn về phía cửa rồi hỏi nhỏ rằng liệu họ có nên chuẩn bị trước hay không. Trịnh Khải lập tức gật đầu. Hắn nói rằng kể từ hôm nay, mọi thứ sẽ khác, bởi khi một nhóm lớn chú ý đến nơi này thì những người khác cũng sẽ sớm nghe được tin.
Lâm An vẫn đứng phía sau quầy, ánh mắt cô không dao động nhiều như mọi người nghĩ. Cô nhìn lớp dây leo trước cửa một lúc rồi chậm rãi bước về phía khu trồng trọt. Những cây non bên trong đã cao hơn hôm qua, thân cây chắc khỏe, màu sắc đậm hơn bình thường, rõ ràng năng lượng từ hệ thống đang khiến chúng biến đổi theo hướng khác hẳn thực vật thông thường.
Trong đầu cô, hệ thống khẽ hiện lên thông báo.
Danh tiếng nhà hàng tăng lên.
Phát hiện thế lực bên ngoài chú ý.
Nhiệm vụ mới được kích hoạt.
Xây dựng hệ thống phòng thủ trung cấp.
Mở rộng phạm vi ảnh hưởng của nhà hàng.
Chiêu mộ nhân viên chiến đấu cấp hai.
Phần thưởng: Mở khóa “Khu Trồng Trọt Trung Cấp” và “Thực Vật Phòng Thủ Chủ Động”.
Ánh mắt Lâm An khẽ trầm xuống.
Cô hiểu rất rõ.
Nhà hàng đã bước qua giai đoạn chỉ cần sống sót.
Từ bây giờ, thứ cần đối mặt sẽ là những thế lực thật sự.
Trịnh Khải thấy cô im lặng quá lâu liền bước lại gần. Hắn nhìn cô rồi hỏi thẳng rằng cô đang nghĩ gì. Lâm An quay sang nhìn hắn, giọng cô bình tĩnh nhưng rõ ràng hơn trước rất nhiều.
“Chúng ta phải mạnh lên nhanh hơn.”
Hạ Vy nghe vậy liền bước tới. Cô hỏi lại rằng cô định làm gì tiếp theo. Lâm An không trả lời ngay mà đưa mắt nhìn ra lớp dây leo bên ngoài.
“Phòng hộ hiện tại chỉ đủ chặn những cuộc tấn công trực diện. Nhưng nếu thật sự có một nhóm mạnh đến đây, chỉ phòng thủ thôi sẽ không đủ.”
Vương Hùng gật đầu chậm rãi.
“Ý cô là phải tạo khả năng phản công.”
Lâm An không phủ nhận.
Cô bước đến trước lớp dây leo rồi cúi xuống chạm nhẹ vào một thân cây. Ngay lập tức, một cảm giác kết nối rất rõ truyền ngược lên đầu ngón tay cô. Hệ thống lập tức phản hồi.
Thực vật phòng hộ có thể tiến hóa.
Yêu cầu: lõi biến dị cấp trung và năng lượng sinh học.
Lâm An quay lại nhìn số lõi biến dị vừa được đổi trong mấy ngày qua. Số lượng chưa nhiều nhưng đủ để thử nâng cấp bước đầu.
Trịnh Khải nhìn theo ánh mắt cô rồi hỏi rằng cô định dùng lõi biến dị cho lớp dây leo sao. Hạ Vy hơi nhíu mày, cô nói rằng nếu thực vật này tiếp tục biến đổi, chưa chắc đã giữ được kiểm soát. Vương Hùng cũng nhìn sang Lâm An, ánh mắt ông mang theo sự suy nghĩ.
Lâm An hiểu lo lắng của họ.
Cô chậm rãi nói rằng nếu muốn giữ nơi này lâu dài thì họ không thể chỉ đứng yên. Mạt thế sẽ không chờ ai chuẩn bị đủ mới bắt đầu thay đổi.
Không khí trong quán trầm xuống.
Không ai phản bác cô.
Bởi tất cả đều biết cô nói đúng.
Một lúc sau, Lâm An mang ba viên lõi biến dị đến trước lớp dây leo. Cô đặt chúng xuống phần đất sát cửa, nơi hệ rễ tập trung dày nhất. Hệ thống nhanh chóng phản ứng, những đường sáng mờ hiện lên dưới mặt đất rồi lan dọc theo thân cây.
Trịnh Khải lập tức lùi lại nửa bước. Hắn nhìn những dây leo đang chuyển động chậm rãi rồi hạ giọng.
“Có gì đó đang thay đổi.”
Hạ Vy cũng tập trung nhìn. Những chiếc lá vốn xanh sẫm bắt đầu xuất hiện các đường vân màu bạc rất nhạt, thân dây leo dày hơn trước, thậm chí vài đầu dây còn khẽ cử động như đang cảm nhận môi trường xung quanh.
Minh Quân nhìn cảnh tượng đó đến ngây người.
“Chúng giống như đang sống thật vậy…”
Vương Hùng đứng yên quan sát, vài giây sau ông mới lên tiếng.
“Không… chúng thật sự đang sống.”
Ngay lúc đó, một tiếng động vang lên từ ngoài phố.
Một bóng người lao nhanh về phía quán.
Trịnh Khải phản ứng gần như ngay lập tức. Hắn bước chắn trước cửa, nhưng chưa kịp hành động thì lớp dây leo đã tự động chuyển động.
Một nhánh dây vọt ra cực nhanh, quấn thẳng vào chân bóng người kia rồi kéo mạnh xuống đất.
Tiếng va chạm vang lên khô khốc.
Người kia còn chưa kịp đứng dậy thì thêm hai dây leo khác đã khóa chặt cánh tay hắn.
Cả quán im lặng.
Ngay cả Hạ Vy cũng hơi mở to mắt.
Người bị giữ là một kẻ lang thang gầy gò, ánh mắt hoảng loạn. Hắn rõ ràng chỉ muốn lao tới cướp thứ gì đó rồi bỏ chạy, nhưng còn chưa chạm được đến cửa đã bị lớp dây leo khống chế.
Trịnh Khải nhìn cảnh đó rồi quay sang Lâm An.
“Chúng… tự tấn công?”
Trong đầu Lâm An, hệ thống vang lên thông báo.
Thực vật phòng thủ trung cấp kích hoạt thành công.
Mở khóa khả năng phản ứng tự động với mục tiêu nguy hiểm.
Phạm vi kiểm soát mở rộng thêm năm mét.
Lâm An nhìn người bị giữ ngoài cửa rồi khẽ siết tay.
Cô biết rất rõ.
Kể từ khoảnh khắc này…
Nhà hàng đã không còn chỉ là nơi trú ẩn nữa.
Mà thật sự trở thành một lãnh địa có ý thức phòng vệ riêng.
Bên ngoài lớp dây leo, vài bóng người đứng từ xa nhìn thấy cảnh đó đều lập tức dừng lại. Ánh mắt họ từ tò mò nhanh chóng chuyển thành kiêng dè.
Tin tức sẽ lan đi rất nhanh.
Rằng trước cửa nhà hàng kia…
Không chỉ có người canh giữ.
Mà ngay cả thực vật cũng sẽ tự bảo vệ nơi đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)