Đêm trôi qua trong trạng thái yên tĩnh có kiểm soát, không còn những âm thanh hỗn loạn như những ngày đầu nhưng cũng không ai trong quán thật sự ngủ sâu, bởi tất cả đều hiểu rằng sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời. Khi ánh sáng buổi sáng len qua lớp dây leo, không gian bên trong vẫn giữ được sự ổn định quen thuộc, nhưng trong lòng mỗi người đều có thêm một sự chuẩn bị rõ ràng. Lâm An đứng sau quầy, tay cô đặt lên tấm bản đồ vừa nhận được, ánh mắt cô lướt qua từng vị trí, từng ký hiệu, từ những tuyến đường cho đến các khu vực được đánh dấu, trong đầu cô dần hình thành một sơ đồ hoàn chỉnh hơn, không chỉ là nơi có vật tư mà còn là nơi có thể kiểm soát.
Trịnh Khải bước lại gần, hắn nhìn vào bản đồ rồi nói rằng nếu thông tin này chính xác, họ có thể chủ động lựa chọn lộ trình thay vì phải di chuyển theo cảm tính như trước. Hạ Vy đứng bên cạnh, cô chỉ vào một khu vực được khoanh tròn rồi nói rằng nơi này có khả năng là điểm tập trung vật tư, nhưng đồng thời cũng có nguy cơ cao vì dễ thu hút những nhóm khác. Vương Hùng đứng phía sau, ông nhìn tổng thể rồi nói rằng bản đồ này không chỉ cho thấy nơi có thể đến mà còn gián tiếp vẽ ra ranh giới hoạt động của các nhóm khác, nếu đi quá sâu thì rất dễ chạm vào vùng kiểm soát của họ. Minh Quân đứng gần đó, cậu không chen vào nhưng vẫn chăm chú lắng nghe, ánh mắt cậu dừng lại ở từng ký hiệu, rõ ràng đang cố ghi nhớ.
Lâm An nghe hết ý kiến của mọi người, cô không phản bác mà chỉ nói chậm rãi rằng trước khi quyết định di chuyển, họ phải xác định rõ mục tiêu, không phải cứ thấy nơi có vật tư là đến, mà phải chọn thứ phù hợp với nhu cầu hiện tại của nhà hàng. Trịnh Khải gật đầu, hắn nói rằng nếu ưu tiên, nên chọn những nơi có hạt giống và vật tư sinh học vì đó là nền tảng cho khu trồng trọt. Hạ Vy tiếp lời rằng ngoài ra cần chú ý đến lõi biến dị vì đó là nguồn nâng cấp trực tiếp. Vương Hùng nói thêm rằng nếu có thể thì nên tìm thêm vật liệu gia cố, bởi dù phòng hộ đã mạnh hơn nhưng không thể chỉ dựa vào một lớp duy nhất.
Lâm An nhìn bản đồ thêm một lần nữa rồi chỉ vào một khu vực không quá xa, giọng cô bình tĩnh khi nói rằng nơi này sẽ là điểm đầu tiên vì khoảng cách đủ gần để kiểm soát nhưng vẫn có giá trị để thử. Trịnh Khải nhìn theo rồi gật đầu, hắn nói rằng tuyến đường này tương đối đơn giản, nếu di chuyển nhanh thì có thể quay lại trong ngày. Hạ Vy cũng đồng ý, cô nói rằng khu vực này ít dấu hiệu của các nhóm lớn nên rủi ro thấp hơn. Vương Hùng không phản đối, ông chỉ nhắc rằng dù vậy vẫn phải chuẩn bị cho tình huống xấu.
Quyết định được đưa ra nhanh chóng, không ai kéo dài thêm. Lâm An phân công rõ ràng rằng cô sẽ đi cùng Trịnh Khải và Hạ Vy, còn Vương Hùng ở lại giữ quán, Minh Quân hỗ trợ bên trong. Trịnh Khải gật đầu ngay, hắn nói rằng hắn quen di chuyển bên ngoài và có thể xử lý tình huống nhanh. Hạ Vy cũng đồng ý, cô nói rằng cần người quan sát và phản ứng linh hoạt. Vương Hùng trầm lại một chút nhưng vẫn gật đầu, ông nói rằng ông sẽ giữ ổn định bên trong. Minh Quân đứng thẳng hơn, cậu nói rằng cậu sẽ làm đúng những gì được giao.
Sau khi chuẩn bị, ba người rời khỏi quán, lớp dây leo khép lại phía sau họ. Không gian bên ngoài lập tức trở nên khác biệt, không còn lớp bảo vệ quen thuộc, chỉ còn con phố mang dấu vết của hỗn loạn. Trịnh Khải đi trước, ánh mắt hắn liên tục quan sát xung quanh, hắn nói rằng phải giữ nhịp di chuyển đều và không dừng lâu ở một điểm. Hạ Vy đi phía sau, cô không nói nhiều nhưng ánh mắt luôn quét qua từng góc khuất. Lâm An đi ở giữa, ánh mắt cô không chỉ quan sát mà còn đối chiếu với bản đồ trong đầu, từng bước đều có mục đích rõ ràng.
Khi đến gần khu vực đã chọn, cả ba dừng lại. Trịnh Khải giơ tay ra hiệu rồi nói rằng phía trước có dấu hiệu đã có người đi qua nhưng không còn đông. Hạ Vy quan sát xung quanh rồi nói rằng dấu vết không mới, có thể khu vực này đã bị bỏ lại tạm thời. Lâm An không tiến vào ngay, cô đứng yên quan sát thêm một lúc rồi mới ra hiệu tiếp tục.
Bên trong là một cửa hàng nông cụ nhỏ, cửa đã bị mở nhưng vẫn còn một số vật dụng chưa bị lấy hết. Không gian yên tĩnh nhưng không hoàn toàn an toàn. Trịnh Khải bước vào trước, hắn kiểm tra từng góc rồi ra hiệu tạm ổn. Hạ Vy bắt đầu thu gom nhanh những gói hạt giống còn nguyên và một số dụng cụ có thể sử dụng. Lâm An không chỉ lấy những thứ dễ thấy mà còn chú ý đến các góc khuất, nơi có thể còn sót lại vật tư giá trị hơn.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau khiến cả ba lập tức dừng lại. Trịnh Khải quay đầu, ánh mắt hắn sắc lại khi nói rằng có chuyển động. Hạ Vy lùi lại một bước, còn Lâm An đứng yên tập trung quan sát. Một bóng người xuất hiện từ phía trong, không hoàn toàn mất kiểm soát nhưng cũng không còn tỉnh táo, chuyển động của hắn nhanh và lệch nhịp.
Trịnh Khải không chờ đợi, hắn bước lên chặn lại, động tác dứt khoát. Hạ Vy lập tức hỗ trợ từ phía bên, hai người phối hợp nhanh và chính xác hơn trước, rõ ràng đã quen với nhịp chiến đấu. Chỉ trong vài giây, tình huống được xử lý gọn gàng, không ai bị thương nhưng cũng không ai chủ quan.
Trịnh Khải thở ra một hơi rồi nói rằng không nên ở lại lâu. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng số vật tư đã đủ. Lâm An nhìn một vòng rồi ra hiệu rút lui.
Ba người quay về nhanh hơn lúc đi. Khi lớp dây leo mở ra và khép lại phía sau, cảm giác an toàn lập tức trở lại. Vương Hùng bước lên, ông nhìn số vật tư rồi gật đầu, giọng ông trầm xuống khi nói rằng chuyến đi này có giá trị. Minh Quân cũng tiến lại, ánh mắt cậu sáng rõ hơn.
Lâm An đặt túi đồ xuống bàn, ánh mắt cô không dừng lại ở vật tư mà dừng lại ở tấm bản đồ. Cô hiểu rất rõ rằng đây chỉ là lần đầu tiên, nhưng từ bây giờ nhà hàng sẽ không còn đứng yên mà sẽ từng bước mở rộng, có kiểm soát và có mục tiêu rõ ràng.
Không khí trong quán sau khi ba người trở về không còn mang cảm giác căng thẳng như trước mà chuyển sang một trạng thái chắc chắn hơn, giống như mọi thứ vừa được kiểm chứng thêm một lần. Lâm An đứng trước bàn, cô mở túi vật tư ra, ánh mắt không vội vàng mà quan sát từng món, từ những gói hạt giống còn nguyên, những dụng cụ kim loại cho đến những mảnh lõi biến dị nhỏ. Trịnh Khải đứng gần đó, hắn nhìn vào số đồ rồi nói rõ ràng rằng chuyến đi lần này không chỉ có giá trị ở vật tư mà còn ở việc xác nhận khu vực trên bản đồ có thể tiếp cận được. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng nếu lần đầu đã thuận lợi, những lần sau có thể mở rộng thêm phạm vi, nhưng vẫn phải giữ nguyên nguyên tắc kiểm soát. Vương Hùng đứng phía sau, ông nhìn một lượt rồi nói rằng quan trọng nhất là họ đã bắt đầu chủ động, không còn chỉ chờ đợi.
Minh Quân đứng cạnh bàn, cậu cẩn thận sắp xếp lại từng món đồ, ánh mắt cậu không còn lúng túng như trước mà đã có sự tự tin rõ ràng hơn. Cậu ngẩng lên nhìn Lâm An rồi hỏi rằng số hạt giống này có thể nâng cấp thêm khu trồng trọt hay không. Lâm An không trả lời ngay, cô mang toàn bộ hạt giống vào phía trong bếp, mở không gian hệ thống, ánh mắt cô tập trung khi đặt vật tư xuống khu trồng trọt.
Lâm An bước lên phía trước, cô không mở lối ngay mà đứng phía trong lớp dây leo, giọng cô bình tĩnh khi hỏi họ muốn gì. Một trong hai người lên tiếng, hắn nói rằng họ không đến để đổi đồ mà muốn hỏi thông tin về khu vực phía đông. Giọng hắn không mang tính thách thức, nhưng cũng không hoàn toàn trung lập.
Trịnh Khải nhìn Lâm An, hắn nói nhỏ rằng đây là lần đầu có người đến hỏi thông tin thay vì vật tư. Hạ Vy cũng nói rằng điều này chứng tỏ nhà hàng đã bắt đầu có giá trị khác. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng khi thông tin trở thành thứ trao đổi, vị trí của nơi này sẽ thay đổi.
Lâm An không trả lời ngay, cô nhìn hai người kia vài giây rồi nói rõ rằng thông tin cũng là một dạng giá trị, nếu muốn có thì phải trao đổi tương xứng. Người kia im lặng một nhịp, sau đó lấy ra một túi nhỏ, bên trong có một mảnh lõi biến dị và vài vật dụng. Hắn nói rằng đó là thứ họ có thể đưa ra.
Lâm An nhìn qua, sau đó gật đầu, cô nói rằng thông tin sẽ được chia ở mức cơ bản, không phải toàn bộ. Hai người kia chấp nhận, không mặc cả thêm. Sau khi trao đổi xong, họ rời đi ngay, không ở lại lâu.
Khi cánh dây leo khép lại, Trịnh Khải quay lại nói rằng từ giờ nhà hàng không chỉ đổi vật tư mà còn đổi thông tin. Hạ Vy nói thêm rằng khi thông tin được kiểm soát, họ có thể định hướng người khác. Vương Hùng nhìn ra ngoài, ông nói rằng như vậy nhà hàng đã không còn chỉ là một điểm, mà đang trở thành một trung tâm ảnh hưởng.
Lâm An đứng yên, ánh mắt cô dừng lại ở lớp dây leo rồi chuyển sang khu trồng trọt phía sau. Cô hiểu rõ rằng mỗi bước đi đều đang mở rộng phạm vi kiểm soát, không phải bằng sức mạnh trực tiếp mà bằng giá trị.
Nhà hàng không còn chỉ là nơi tồn tại.
Mà đang dần trở thành nơi quyết định.
Và khi đã có thể quyết định dòng chảy của người khác…
Thì mọi thứ sẽ bước sang một giai đoạn mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)