Tin tức về việc lớp dây leo tự động bắt giữ kẻ đột nhập lan đi nhanh hơn tất cả những gì Lâm An dự đoán. Chỉ trong một ngày, số người đứng quan sát từ xa tăng lên rõ rệt, nhưng điều khác biệt là không ai còn dám bước quá gần nếu chưa được cho phép. Con phố vốn hỗn loạn dần xuất hiện một quy tắc ngầm, bất kỳ ai đến gần nhà hàng đều phải dừng lại ở ranh giới của lớp cây xanh và chờ đợi. Nếu không có sự cho phép của Lâm An, lớp dây leo sẽ không ngần ngại khóa chặt mục tiêu ngay trước cửa.
Buổi sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt chiếu qua những chiếc lá mang đường vân bạc, không gian trước quán trông giống một khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng hơn là một lớp phòng thủ. Những thân dây leo đan vào nhau thành một cổng tự nhiên, vừa đẹp mắt vừa mang lại cảm giác áp lực vô hình. Lâm An đứng trước cửa, ánh mắt cô lặng lẽ quan sát sự thay đổi đó. Hệ thống trong đầu liên tục phản hồi trạng thái ổn định của thực vật phòng thủ, năng lượng tiêu hao nằm trong mức an toàn, khả năng phản ứng tự động hoạt động bình thường.
Trịnh Khải bước đến bên cạnh cô, hắn nhìn lớp dây leo rồi nói rằng nếu không tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không bao giờ tin rằng thực vật có thể tự nhận biết mục tiêu và tấn công chính xác như vậy. Hạ Vy đứng gần quầy, cô đưa mắt nhìn ra ngoài rồi nói rằng điều đáng sợ nhất không phải sức mạnh của lớp dây leo, mà là cảm giác không ai biết giới hạn thật sự của chúng nằm ở đâu. Vương Hùng gật đầu chậm rãi, ông nói rằng đôi khi sự không rõ ràng còn có tác dụng răn đe mạnh hơn cả sức mạnh trực tiếp. Minh Quân đang tưới nước cho một số chậu cây nhỏ, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ khi nói rằng từ xa nhìn lại, nơi này đã hoàn toàn khác với những gì họ có trong những ngày đầu.
Lâm An nghe những lời đó nhưng không để bản thân thả lỏng. Cô hiểu rất rõ rằng càng mạnh lên, nhà hàng càng trở thành tâm điểm. Hôm qua chỉ là một kẻ lang thang thiếu suy nghĩ, nhưng ngày mai có thể là một nhóm người có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng hơn. Trong đầu cô, hệ thống vẫn hiển thị nhiệm vụ chưa hoàn thành, mở rộng phạm vi ảnh hưởng và chiêu mộ thêm nhân lực chiến đấu. Điều đó có nghĩa là con đường phía trước mới chỉ bắt đầu.
Đến gần trưa, nhóm ba người từng mang đến tấm bản đồ lại xuất hiện. Họ dừng lại trước lớp dây leo với thái độ cẩn trọng hơn nhiều so với lần trước. Người đứng đầu, một người đàn ông tên Chu Dật, chủ động đặt xuống một túi vật tư trước khi lên tiếng.
Trịnh Khải lập tức chú ý. Hắn nhìn bản đồ rồi nói rằng nếu thông tin này chính xác, giá trị của nó rất lớn. Hạ Vy cũng bước lại gần, cô nói rằng kho hạt giống quy mô lớn có thể giải quyết nhu cầu phát triển trong thời gian dài. Vương Hùng nhìn vị trí được đánh dấu rồi nói rằng điều đáng lo không phải quãng đường, mà là nhóm đang kiểm soát nơi đó.
Lâm An hỏi Chu Dật về nhóm người này. Chu Dật không giấu giếm, hắn nói rằng thủ lĩnh của họ là một người tên Hứa Đào, tính cách tham lam, không dễ hợp tác nhưng thực lực không yếu. Hắn nhìn Lâm An rồi nói rõ rằng nếu nhà hàng có thể lấy được số hạt giống đó, vị thế của nơi này sẽ tăng lên rất nhiều.
Sau khi giao dịch kết thúc, Chu Dật rời đi. Khi lớp dây leo khép lại, Trịnh Khải nhìn Lâm An và nói rằng đây là cơ hội hiếm có. Hạ Vy đồng ý nhưng nhắc rằng nếu đụng độ với một nhóm khác, rủi ro sẽ cao hơn nhiều so với những chuyến đi trước. Vương Hùng chậm rãi nói rằng nếu muốn tiến xa hơn, sớm muộn họ cũng phải đối mặt với những thế lực như vậy.
Lâm An im lặng trong vài giây. Ánh mắt cô dừng lại ở khu trồng trọt phía sau, nơi những mầm cây xanh đang phát triển mạnh mẽ. Cô hiểu rất rõ rằng nếu chỉ dựa vào những gói hạt giống nhỏ lẻ, khu trồng trọt sẽ phát triển rất chậm. Nhưng nếu có được kho hạt giống quy mô lớn, toàn bộ hệ thống sẽ bước sang một cấp độ mới.
Cuối cùng, cô ngẩng đầu lên và nói bằng giọng chắc chắn.
“Chúng ta sẽ đi.”
Không ai phản đối.
Trịnh Khải siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn lộ rõ sự hưng phấn. Hạ Vy khẽ gật đầu, trong mắt cô ánh lên vẻ quyết tâm. Vương Hùng nhìn Lâm An thật lâu rồi nói rằng ông sẽ giữ nhà hàng bằng mọi giá trong thời gian họ vắng mặt. Minh Quân đứng bên cạnh, tuy còn lo lắng nhưng vẫn nói rằng cậu sẽ hỗ trợ ông Vương.
Buổi chiều hôm đó, cả nhà hàng bước vào trạng thái chuẩn bị. Trịnh Khải kiểm tra lại vũ khí và lộ trình. Hạ Vy sắp xếp vật dụng cần thiết và tính toán các tình huống có thể xảy ra. Vương Hùng gia cố thêm một số vị trí bên trong. Minh Quân chuẩn bị thực phẩm và nước cho chuyến đi. Còn Lâm An đứng trước khu trồng trọt, ánh mắt cô dừng lại ở những cây non đang phát triển mạnh mẽ.
Trong đầu cô, hệ thống hiện lên dòng thông báo mới.
Nhiệm vụ mở rộng quy mô đã bước vào giai đoạn quan trọng.
Thu thập kho hạt giống quy mô lớn.
Phần thưởng: Mở khóa Khu Trồng Trọt Trung Cấp và Tuyển Dụng Thực Vật Biến Dị Bậc Cao.
Lâm An nhìn dòng chữ đó thật lâu.
Cô biết rõ rằng chuyến đi lần này sẽ không đơn thuần là thu thập vật tư.
Mà là lần đầu tiên…
Nhà hàng của cô sẽ trực tiếp đối đầu với một thế lực khác.
Nếu thành công, nhà hàng sẽ bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới.
Nếu thất bại, mọi thứ họ gây dựng suốt thời gian qua có thể bị chậm lại.
Nhưng dù thế nào…
Bước đi này cũng là điều không thể tránh khỏi.
Bởi muốn xây dựng một lãnh địa giữa mạt thế…
Thì trước tiên phải giành lấy tài nguyên đủ để nuôi lớn nó.
Đêm trước ngày xuất phát, nhà hàng không đóng cửa sớm như thường lệ nhưng nhịp vận hành đã thay đổi rõ rệt. Những lượt giao dịch cuối cùng được xử lý nhanh gọn, lớp dây leo trước cửa giữ khoảng cách với tất cả mọi người, còn ánh mắt của Trịnh Khải và Hạ Vy luôn quan sát kỹ từng động tác. Dù không ai nói ra, tất cả đều hiểu rằng chuyến đi ngày mai sẽ khác hoàn toàn những lần trước. Nếu thành công, nhà hàng sẽ có được nguồn hạt giống đủ để mở rộng khu trồng trọt lên một cấp độ mới. Nếu thất bại, họ không chỉ mất cơ hội mà còn có thể để lộ sức mạnh thật sự trước những thế lực khác.
Khi vị khách cuối cùng rời đi, lớp dây leo khép lại, con phố bên ngoài trở nên yên tĩnh hơn. Vương Hùng đi một vòng kiểm tra cửa sau, tường bao và những góc dễ bị bỏ sót. Sau khi quay lại, ông đặt tay lên mặt bàn rồi nói chậm rãi rằng ông đã sống qua đủ chuyện để hiểu một điều, càng chuẩn bị kỹ thì càng có cơ hội trở về nguyên vẹn. Minh Quân đứng cạnh ông, cậu gật đầu rất mạnh rồi nói rằng cậu sẽ không để bất kỳ ai gây rối trong lúc mọi người vắng mặt. Trịnh Khải nhìn Minh Quân rồi cười nhạt, lần đầu tiên trong nhiều ngày vẻ mặt hắn bớt lạnh đi một chút. Hắn nói rằng cậu không cần chứng minh mình mạnh hơn ai, chỉ cần làm đúng những gì Lâm An dặn là đã giúp rất nhiều.
Hạ Vy đặt ba túi vật dụng lên bàn, cô kiểm tra lần cuối số lượng nước, thực phẩm, dây buộc, đèn pin và vài dụng cụ cần thiết. Sau khi sắp xếp xong, cô ngẩng đầu nhìn Lâm An rồi hỏi thẳng rằng cô có nghĩ Hứa Đào sẽ chấp nhận giao dịch hay không. Lâm An đứng cạnh khu trồng trọt, ánh mắt cô dừng trên những mầm cây đang lớn từng giờ, giọng cô bình tĩnh nhưng rõ ràng. Cô nói rằng người như Hứa Đào sẽ chỉ nhìn vào lợi ích, nếu thấy giao dịch có lợi hắn sẽ thương lượng, còn nếu thấy có thể chiếm đoạt, hắn sẽ chọn cách thứ hai.
Trịnh Khải nghe vậy liền khoanh tay trước ngực. Hắn nhìn Lâm An rồi nói rằng nếu đối phương muốn dùng sức ép, hắn sẽ không nhượng bộ. Hạ Vy khẽ lắc đầu. Cô nói rằng điều quan trọng nhất không phải là thắng một trận, mà là lấy được kho hạt giống và trở về an toàn. Vương Hùng gật đầu tán thành, ông nói rằng trong mạt thế, mục tiêu luôn quan trọng hơn lòng tự ái.
Lâm An quay lại nhìn mọi người, giọng cô vẫn điềm tĩnh như mặt nước nhưng từng câu đều rất rõ. Cô nói rằng ngày mai họ sẽ ưu tiên đàm phán trước. Nếu Hứa Đào chấp nhận trao đổi, họ sẽ tránh xung đột. Nếu đối phương cố tình gây khó dễ hoặc có ý định giữ người, họ sẽ lập tức rút lui. Trịnh Khải nhíu mày rồi hỏi rằng nếu Hứa Đào vừa muốn thương lượng vừa âm thầm bố trí người bao vây thì sao. Lâm An nhìn thẳng vào hắn rồi trả lời rằng vì vậy họ chỉ đi ba người, di chuyển gọn nhẹ và luôn giữ đường lui.
Không ai phản đối thêm.
Sau khi mọi thứ được chuẩn bị xong, Lâm An ở lại một mình trong khu bếp. Cô bước vào không gian hệ thống, đứng giữa khu trồng trọt đang tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ. Những cây non đã cao hơn đầu gối, lá cây căng mọng và mang màu xanh đậm tràn đầy sức sống. Cô đưa tay chạm vào một thân cây, trong đầu hệ thống lập tức hiện lên thông tin về tốc độ sinh trưởng và mức năng lượng hiện tại.
Ở cuối bảng thông tin, một dòng chữ mới hiện lên.
Xác suất hoàn thành nhiệm vụ mở rộng quy mô: 68%.
Lâm An nhìn con số đó thật lâu.
Con số không quá cao, nhưng cũng đủ để chứng minh rằng chuyến đi này là bước ngoặt cần thiết.
Cô rời khỏi không gian hệ thống, trở lại quán. Khi đi ngang qua khu giao dịch, cô nhìn thấy Trịnh Khải đang ngồi lau lại con dao của mình. Ánh mắt hắn tập trung, động tác chậm rãi nhưng chắc chắn. Hạ Vy ngồi ở chiếc bàn gần cửa, cô đang vẽ lại tuyến đường trên bản đồ và đánh dấu những vị trí có thể ẩn nấp. Vương Hùng đã dựa vào tường nghỉ ngơi, nhưng một tay ông vẫn đặt gần thanh gỗ quen thuộc. Minh Quân ngồi cạnh quầy, cố gắng mở to mắt dù rõ ràng đã rất mệt.
Lâm An đứng nhìn mọi người một lúc, trong lòng cô xuất hiện cảm giác mà trước đây cô hiếm khi để ý. Chỉ trong một thời gian không dài, nơi này đã không còn là một quán ăn trống rỗng mà trở thành một mái nhà có người tin tưởng cô, có người sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ nó.
Sáng hôm sau, cả ba rời khỏi nhà hàng khi trời vừa hửng sáng. Lớp dây leo tự động tách ra thành một lối đi rồi chậm rãi khép lại sau lưng họ. Vương Hùng đứng ở cửa nhìn theo, giọng ông trầm nhưng đầy chắc chắn. Ông nói rằng nhà hàng sẽ vẫn ở đây chờ họ trở về. Minh Quân cũng đứng cạnh ông, cậu cố nở một nụ cười nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong mắt.
Con phố buổi sáng yên tĩnh một cách bất thường. Trịnh Khải đi đầu, ánh mắt hắn liên tục quét qua hai bên đường. Hạ Vy đi phía sau, mỗi bước chân đều nhẹ và chính xác. Lâm An đi ở giữa, một tay cô cầm bản đồ, trong đầu không ngừng đối chiếu các tuyến đường và khoảng cách.
Sau gần hai giờ di chuyển, một khu nhà xưởng cũ hiện ra trước mắt. Phía sau hàng rào sắt rỉ sét là một nhà kho lớn với biển hiệu đã phai màu. Nhiều bao tải chất thành từng dãy có thể nhìn thấy qua khe cửa, rõ ràng thông tin của Chu Dật là chính xác.
Nhưng điều khiến cả ba dừng lại không phải là nhà kho.
Mà là những bóng người đang đứng canh trước cổng.
Khoảng mười người.
Tất cả đều mang theo vũ khí.
Và ở giữa họ, một người đàn ông cao gầy đang ngồi trên thùng gỗ, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía ba người như thể đã biết họ sẽ đến từ trước.
Trịnh Khải khẽ siết chặt con dao trong tay.
Hạ Vy hạ thấp giọng, ánh mắt cô không rời khỏi đối phương.
“Có vẻ như Hứa Đào đã chờ chúng ta từ lâu.”
Lâm An nhìn người đàn ông kia thật lâu.
Gió thổi qua khu nhà xưởng, mang theo mùi bụi và hạt giống khô.
Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rất rõ.
Bước tiếp theo của nhà hàng…
Đã bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)