Buổi sáng ngày thứ sáu mở ra trong một trạng thái ổn định hiếm hoi, không phải vì bên ngoài đã an toàn mà vì bên trong nhà hàng đã bắt đầu hình thành một cấu trúc đủ vững để chống lại sự hỗn loạn. Ánh sáng len qua lớp dây leo trước cửa, những chiếc lá dày phản chiếu ánh nắng yếu, tạo thành một lớp màn xanh tách biệt rõ ràng với con phố xám xịt bên ngoài. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô không còn dừng ở từng chi tiết nhỏ mà chuyển sang quan sát toàn bộ, từ khu trồng trọt phía sau, khu giao dịch phía trước cho đến vị trí của từng người, tất cả đang vận hành theo một nhịp ổn định. Trịnh Khải đứng ở cửa, hắn nhìn qua khe dây leo rồi quay lại nói với Lâm An rằng số người bên ngoài đang tăng lên, họ không tụ lại gần nhưng cũng không rời đi, giống như đang quan sát lâu dài. Hạ Vy dừng tay lau bàn, cô nói rằng khi họ giữ khoảng cách như vậy, nghĩa là họ không còn muốn thử trực tiếp nữa mà đang chờ cơ hội khác. Vương Hùng bước ra từ phía sau, giọng ông trầm xuống khi nói rằng khi đã chờ, lần tiếp theo sẽ không đơn giản. Minh Quân đặt nước xuống bàn rồi nhìn ra ngoài, cậu nói rằng có vài người đã xuất hiện nhiều lần, không vào nhưng cũng không rời đi, rõ ràng đang theo dõi.
Lâm An nghe hết, cô không phản ứng ngay mà nhìn ra lớp dây leo rồi lại nhìn về khu trồng trọt phía sau, trong đầu cô đang cân bằng giữa áp lực bên ngoài và sự phát triển bên trong. Sau một lúc, cô lên tiếng chậm rãi rằng từ hôm nay nhà hàng sẽ thay đổi cách giao dịch, không chỉ dựa vào vật tư mà dựa vào giá trị. Trịnh Khải lập tức hỏi rõ rằng cụ thể là thay đổi như thế nào, Hạ Vy cũng bước lại gần, còn Vương Hùng đứng yên chờ. Lâm An nói rằng những vật tư cơ bản như nước hay lương khô vẫn đổi như cũ, nhưng nguyên liệu từ khu trồng trọt sẽ chỉ đổi với thứ có giá trị cao hơn như lõi biến dị, hạt giống hiếm hoặc thông tin quan trọng. Không khí trong quán chững lại một nhịp vì ai cũng hiểu đây không chỉ là thay đổi giá mà là thiết lập một hệ thống phân cấp. Trịnh Khải suy nghĩ rồi nói rằng cách này sẽ khiến người yếu khó tiếp cận hơn nhưng người có thực lực sẽ quay lại nhiều hơn, Hạ Vy gật đầu nói rằng khi đó nhà hàng sẽ tập trung những người có khả năng thay vì trở thành nơi ai cũng có thể vào, Vương Hùng bổ sung rằng cách này giảm áp lực trực tiếp nhưng sẽ tạo ra cạnh tranh ngầm. Lâm An không phủ nhận, cô nói rằng cạnh tranh là điều không thể tránh nhưng nếu kiểm soát được thì sẽ trở thành lợi thế. Minh Quân nghe xong hỏi nhỏ rằng như vậy có nghĩa là nơi này không còn mở cho tất cả, Lâm An nhìn cậu rồi nói rằng đây không phải nơi cứu trợ mà là nơi trao đổi, ai có giá trị thì mới ở lại lâu dài.
Ngay lúc đó, một người đàn ông xuất hiện trước quán, hắn đứng trước lớp dây leo quan sát chứ không chạm vào. Trịnh Khải nhận ra hắn đã từng đến vài lần nhưng chưa vào, Lâm An gật nhẹ ra hiệu, lớp dây leo tách ra một khoảng đủ cho một người đi qua. Người đàn ông bước vào, ánh mắt hắn quét qua không gian rồi dừng lại ở phía sau, rõ ràng hắn cảm nhận được sự khác biệt. Hắn đặt xuống một túi đồ, bên trong có hai lõi biến dị và một số vật tư khác, rồi nói rõ rằng hắn muốn đổi thứ tốt hơn. Lâm An nhìn qua túi đồ rồi gật đầu, cô nói rằng với giá trị này hắn có thể đổi nguyên liệu từ khu trồng trọt. Người đàn ông im lặng vài giây rồi đồng ý. Khi món ăn được đặt ra, hắn ăn chậm nhưng phản ứng trên gương mặt thay đổi rõ ràng, sau khi ăn xong hắn đặt đũa xuống rồi nói rằng nếu nơi này giữ được chất lượng như vậy, sẽ có nhiều người tìm đến không chỉ để ăn mà để duy trì liên kết. Trịnh Khải hỏi lại rằng liên kết nghĩa là gì, người đàn ông trả lời rằng khi một nơi có thứ mà người khác cần, họ sẽ không phá nó mà sẽ tìm cách giữ nó tồn tại vì nếu nó biến mất thì họ cũng mất đi lợi ích. Hạ Vy nghe xong nói rằng như vậy nhà hàng sẽ trở thành một điểm trung tâm, Vương Hùng gật đầu nói rằng khi đủ người phụ thuộc thì nơi này sẽ tự có người bảo vệ. Lâm An không nói thêm nhưng ánh mắt cô đã xác nhận điều đó.
Người đàn ông rời đi, lần này bước chân hắn chậm hơn, rõ ràng đang suy nghĩ. Sau khi cửa đóng lại, Trịnh Khải nói rằng nếu nhiều người hiểu điều này thì họ sẽ không còn thử phá nữa, Hạ Vy nói rằng thay vào đó họ sẽ tìm cách tiếp cận khác, có thể là hợp tác hoặc kiểm soát gián tiếp, Vương Hùng nhìn ra ngoài rồi nói rằng khi một nơi có giá trị, nó sẽ không chỉ thu hút người cần mà còn thu hút kẻ muốn nắm giữ. Lâm An đứng yên, ánh mắt cô dừng lại ở bảng quy tắc rồi chuyển sang khu trồng trọt và lớp dây leo, một cấu trúc hoàn chỉnh đang dần hình thành, bên ngoài có phòng hộ và thực vật kiểm soát tiếp cận, bên trong có nguồn cung và hệ thống vận hành, ở giữa là con người và quy tắc. Cô hiểu rõ từ thời điểm này nhà hàng không còn là một điểm nhỏ nữa mà đã trở thành một hệ thống, và khi một hệ thống xuất hiện, nó sẽ thu hút không chỉ người tham gia mà cả những kẻ muốn thay đổi nó.
Buổi chiều trôi qua với nhiều lượt giao dịch hơn nhưng không còn lộn xộn, mọi người đứng ngoài lớp dây leo chờ đến lượt, không ai dám chen vào. Minh Quân bắt đầu quen việc, cậu tự sắp xếp thứ tự, giọng cậu tuy chưa lớn nhưng đủ rõ để người khác nghe theo. Trịnh Khải không cần can thiệp nhiều, hắn chỉ quan sát, Hạ Vy hỗ trợ phía trong còn Vương Hùng tiếp tục gia cố những chi tiết nhỏ. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô không rời khỏi dòng người, cô không còn nhìn họ như những người đến đổi đồ ăn mà như một phần của hệ thống đang hình thành, trong đó mỗi người đều có giá trị nhưng cũng có giới hạn. Khi mặt trời lặn, ánh sáng yếu dần, lớp dây leo chuyển màu sẫm hơn nhưng vẫn giữ nguyên độ chắc, những người bên ngoài dần tản ra, không ai cố ở lại quá lâu. Không gian trở lại yên tĩnh nhưng không còn trống trải, Lâm An nhìn ra ngoài rồi quay lại nhìn những người trong quán, trong lòng cô đã xác định rõ rằng nhà hàng này đã có vị trí, và khi đã có vị trí, thứ tiếp theo sẽ không còn là thử nữa mà là lựa chọn, ai sẽ đứng về phía nó và ai sẽ trở thành kẻ đối đầu.
Ánh tối dần phủ xuống con phố, lớp dây leo trước cửa chuyển sang màu xanh sẫm, các tán lá khép lại chậm rãi như một cơ chế tự nhiên, khiến không gian bên trong càng tách biệt rõ ràng với bên ngoài. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô không còn chỉ dừng lại ở từng người ra vào mà chuyển sang quan sát toàn bộ nhịp vận hành của nhà hàng, từ cửa ra vào, khu giao dịch cho đến khu trồng trọt phía sau, mọi thứ đang dần ổn định theo một trật tự riêng. Trịnh Khải vẫn giữ vị trí trước cửa, hắn nhìn qua khe dây leo rồi quay lại nói với Lâm An rằng hôm nay không còn ai dám tiến lại gần như trước, nhưng số người đứng quan sát từ xa lại nhiều hơn, điều đó chứng tỏ họ đã hiểu rằng cách tiếp cận trực tiếp không còn hiệu quả. Hạ Vy dừng tay lau bàn, cô nhìn ra ngoài rồi nói rằng khi không thể phá, người ta sẽ tìm cách khác, có thể là thăm dò từ bên trong hoặc tiếp cận gián tiếp thông qua người khác. Vương Hùng bước ra từ phía sau, ánh mắt ông trầm xuống khi nhìn lớp dây leo rồi nói rằng nếu tình hình này tiếp diễn, nơi này sẽ không chỉ là một quán ăn mà sẽ trở thành một vùng có ảnh hưởng riêng.
Lâm An không vội trả lời, cô nhìn ba người kia một lúc rồi nói rõ rằng hợp tác không phải là lời nói mà là trao đổi giá trị, nếu họ có thứ phù hợp thì có thể bắt đầu, còn nếu chỉ muốn dựa vào nơi này thì không cần tiếp tục. Người đứng đầu im lặng một nhịp rồi lấy ra một túi nhỏ, bên trong có hai lõi biến dị và một bản đồ vẽ tay, hắn nói rằng họ có thông tin về khu vực xung quanh, bao gồm những nơi còn vật tư và những khu nguy hiểm.
Trịnh Khải nhìn thấy bản đồ liền chú ý, hắn nói rằng nếu thông tin đó chính xác thì giá trị không hề thấp. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng trong tình huống này thông tin đôi khi còn quan trọng hơn vật tư. Vương Hùng nhìn kỹ hơn rồi nói rằng nếu xác minh được thì đây sẽ là lợi thế lớn.
Lâm An nhận lấy bản đồ, cô không tỏ ra vội vàng mà chỉ nhìn qua một lượt, trong đầu ghi nhớ các vị trí quan trọng, sau đó cô nói rằng thông tin này có giá trị nhưng cần kiểm chứng, nếu đúng thì họ có thể tiếp tục trao đổi lâu dài. Người kia gật đầu, không tỏ ra khó chịu, rõ ràng đã chuẩn bị cho câu trả lời này.
Không có thỏa thuận chính thức nào được đưa ra, nhưng một dạng liên kết sơ bộ đã hình thành. Nhóm người kia rời đi, không cố ở lại, nhưng ánh mắt của họ khi rời đi đã khác, không còn là dò xét mà là cân nhắc.
Sau khi họ đi khuất, Trịnh Khải quay lại nói rằng nếu thông tin đó đúng thì nhà hàng sẽ không còn bị động trong việc tìm vật tư. Hạ Vy nói thêm rằng khi có thông tin, họ có thể lựa chọn nơi cần đến thay vì phải tìm kiếm ngẫu nhiên. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng điều đó sẽ giúp giảm rủi ro và tăng hiệu quả.
Lâm An đứng yên, ánh mắt cô dừng lại ở bản đồ trong tay rồi chuyển sang lớp dây leo trước cửa. Cô không nói ra, nhưng trong lòng đã xác định rõ rằng nhà hàng không chỉ đang xây dựng phòng hộ và nguồn cung, mà đang từng bước mở rộng tầm kiểm soát ra bên ngoài, từ một điểm nhỏ trở thành một khu vực có ảnh hưởng, và khi ảnh hưởng đó lan rộng, những thứ sẽ đến không chỉ là cơ hội mà còn là những thử thách lớn hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)