Buổi trưa đến mang theo một nhịp điệu ổn định hơn những ngày trước, lớp dây leo bên ngoài đã trở thành một phần quen thuộc của quán, không chỉ chắn mà còn khiến những người đứng ngoài phải dừng lại quan sát trước khi quyết định có tiến vào hay không. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô không chỉ nhìn vào giao dịch mà bắt đầu tập trung vào thứ khác, thứ mà hệ thống vừa mở ra sau khi lớp phòng hộ và thực vật được kích hoạt.
Thông tin trong ý thức cô rõ ràng hơn trước.
Mở khóa chức năng: Khu Trồng Trọt sơ cấp.
Yêu cầu nâng cấp: Hạt giống, vật tư sinh học, lõi biến dị.
Hiệu quả: Tự cung cấp nguyên liệu cơ bản, tăng độ ổn định nhà hàng.
Lâm An nhìn dòng thông tin đó một lúc lâu, rồi quay lại nhìn số vật tư hiện có, cô hiểu rất rõ nếu chỉ dựa vào việc ra ngoài tìm kiếm, quán sẽ luôn ở thế phụ thuộc. Muốn ổn định, phải tự tạo ra nguồn cung.
Trịnh Khải bước lại gần quầy, hắn đặt xuống một túi đồ vừa trao đổi được, bên trong có vài gói hạt giống cũ và một ít thực phẩm. Hắn nhìn Lâm An rồi nói rằng dạo này có nhiều người mang hạt giống đến đổi hơn, có lẽ họ cũng không dùng được nên giữ lại không có ý nghĩa. Hạ Vy đứng bên cạnh, cô nói thêm rằng nếu những thứ này có thể dùng được, thì nên tận dụng, bởi càng ít phải ra ngoài càng tốt. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng nếu có thể tự trồng được, thì áp lực tìm kiếm sẽ giảm rất nhiều.
Lâm An không trả lời ngay, cô lấy các gói hạt giống ra, mở từng gói một, kiểm tra kỹ. Không phải tất cả đều còn tốt, nhưng có một số vẫn giữ được trạng thái ổn định. Cô gom lại, sau đó lấy ra một mảnh lõi biến dị nhỏ, đặt cùng với hạt giống lên bàn.
Minh Quân đứng gần đó, cậu không giấu được sự tò mò, cậu hỏi rằng liệu những hạt này có thể trồng trong tình trạng hiện tại không. Lâm An nhìn cậu, giọng cô bình tĩnh, cô nói nếu chỉ trồng bình thường thì rất khó, nhưng nếu dùng hệ thống, sẽ khác.
Cô mang toàn bộ vật tư vào bếp, mở không gian hệ thống.
Không gian bếp quen thuộc xuất hiện, nhưng lần này, một khu vực mới mở ra phía sau, không lớn nhưng đủ để nhận ra đó là một khu trồng trọt sơ khai. Đất không phải đất tự nhiên, mà giống như một lớp nền được tạo ra sẵn, sạch và ổn định.
Hệ thống lập tức phản hồi.
Phát hiện vật tư phù hợp.
Có thể kích hoạt khu trồng trọt cấp 1.
Đang đồng bộ…
Lâm An đặt hạt giống xuống, sau đó đặt lõi biến dị vào trung tâm. Một luồng năng lượng nhẹ lan ra, đất trong khu vực khẽ rung lên, sau đó ổn định lại. Những hạt giống bắt đầu được hấp thụ vào lớp đất đó, không cần gieo từng hạt như bình thường, mà được phân bố đều.
Kích hoạt thành công.
Khu Trồng Trọt Cấp 1: Hoạt động.
Thời gian sinh trưởng: Rút ngắn 70%.
Hiệu quả: Tăng chất lượng nguyên liệu.
Lâm An quan sát trong vài giây, những mầm non bắt đầu nhú lên, tốc độ không quá nhanh nhưng rõ ràng khác thường. Cô không ở lại lâu, mà quay trở lại quán.
Khi cô bước ra, Trịnh Khải là người hỏi đầu tiên, hắn nói cô đã làm gì bên trong. Hạ Vy cũng nhìn cô, ánh mắt chờ câu trả lời, còn Vương Hùng đứng yên, không hỏi nhưng rõ ràng đang chú ý.
Lâm An không nói dài, cô chỉ nói rằng từ giờ, quán sẽ có nguồn nguyên liệu riêng, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Câu nói của cô khiến cả ba người đều dừng lại một nhịp.
Trịnh Khải nhìn cô rồi nói chậm rằng nếu thật sự như vậy, thì đây không còn chỉ là một nơi trú nữa, mà là một nơi có thể tồn tại lâu dài. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng khi có nguồn cung ổn định, mọi thứ sẽ dễ kiểm soát hơn. Vương Hùng thở ra một hơi, ông nói rằng đó là điều mà những nhóm bên ngoài không có.
Nhà hàng không còn chỉ là nơi đổi đồ ăn.
Không còn chỉ là nơi trú tạm.
Mà đã bắt đầu có hệ thống riêng, có phòng hộ, có nhân lực, và giờ…
Có cả nguồn cung.
Bên ngoài, mạt thế vẫn hỗn loạn.
Nhưng bên trong nơi này…
Một trật tự hoàn chỉnh…
Đang dần hình thành.
Sau khi khu trồng trọt được kích hoạt, nhịp vận hành của nhà hàng bắt đầu thay đổi rõ rệt. Không còn cảm giác phải chạy theo từng lượt vật tư từ bên ngoài, thay vào đó là một sự ổn định chậm rãi nhưng chắc chắn. Lâm An đứng trong bếp, ánh mắt cô dừng lại ở khu trồng trọt phía sau, những mầm non vừa nhú đã phát triển rõ ràng hơn so với lúc ban đầu, màu xanh đậm, thân chắc, không giống cây bình thường.
Cô quan sát một lúc, rồi quay ra ngoài.
Trịnh Khải đang đứng ở cửa, hắn nhìn ra lớp dây leo rồi quay lại nói rằng bên ngoài hôm nay yên hơn, không có nhóm tụ lại như trước, nhưng vẫn có người đứng xa quan sát. Hạ Vy đang lau bàn, cô không ngẩng lên mà nói rằng đó không phải vì họ từ bỏ, mà vì họ đang chờ xem nơi này sẽ thay đổi thế nào. Vương Hùng kiểm tra lại phía sau, ông bước ra rồi nói rằng nếu không có biến động lớn, đây là khoảng thời gian tốt để củng cố thêm.
Lâm An gật đầu, cô nói rằng từ giờ không chỉ giữ mà phải phát triển nhanh hơn họ nghĩ.
Minh Quân bước lại gần, cậu hỏi rằng khu trồng trọt có thể cho thu hoạch sớm không. Lâm An nhìn cậu rồi nói rằng với tốc độ hiện tại, sẽ nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhưng chưa thể ngay lập tức. Cậu gật đầu, ánh mắt rõ ràng có thêm hy vọng.
Một lúc sau, một người đàn ông quen mặt bước đến trước quán, hắn dừng lại trước lớp dây leo, không còn chạm thử như những người trước, mà đứng cách một khoảng rồi lên tiếng rằng hắn có hạt giống và muốn đổi. Trịnh Khải nhìn qua Lâm An, cô gật nhẹ, lập tức lớp dây leo tách ra một khoảng vừa đủ.
Người đàn ông bước vào, hắn đặt xuống một túi nhỏ, bên trong có nhiều loại hạt giống hơn trước, không chỉ là rau mà còn có một số loại khó nhận ra. Hạ Vy bước lại kiểm tra, cô nói nhỏ rằng những loại này có vẻ còn tốt hơn những thứ họ đang có. Vương Hùng cũng nhìn qua, ông gật đầu xác nhận.
Lâm An nhận lấy, sau đó nói rõ rằng từ giờ hạt giống có giá trị cao hơn trước, đổi được nhiều hơn. Người đàn ông nghe xong liền gật đầu, rõ ràng hắn cũng hiểu sự thay đổi này.
Sau khi giao dịch kết thúc, hắn rời đi, nhưng ánh mắt nhìn lại quán đã khác, không còn là nơi đổi đồ ăn đơn thuần.
Trịnh Khải quay lại, hắn nói rằng nếu tiếp tục như vậy, sẽ có nhiều người mang hạt giống đến hơn. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng khi họ nhận ra nơi này có thể biến những thứ đó thành thực phẩm, giá trị sẽ tăng lên. Vương Hùng nói thêm rằng như vậy, nhà hàng sẽ trở thành trung tâm trao đổi, không chỉ là điểm dừng.
Lâm An không phản bác.
Cô mang số hạt giống mới vào bếp, đặt vào khu trồng trọt. Hệ thống lập tức phản hồi, những mầm mới nhanh chóng được đồng bộ, đất trong khu vực khẽ thay đổi màu sắc, như đang thích nghi.
Thời gian trôi qua không lâu, những mầm cây bắt đầu lớn rõ rệt, lá mở rộng, thân vươn cao, tốc độ phát triển nhanh đến mức Minh Quân khi nhìn thấy đã không giấu được sự kinh ngạc, cậu nói rằng nếu cứ như vậy, chỉ vài ngày nữa họ sẽ không cần phụ thuộc vào bên ngoài nữa.
Lâm An nhìn khu trồng trọt, rồi nói chậm rằng không chỉ là không phụ thuộc, mà còn có thể kiểm soát.
Câu nói đó khiến Trịnh Khải nhìn cô lâu hơn một chút, hắn hỏi lại rằng cô đang nghĩ xa đến đâu. Lâm An không trả lời trực tiếp, cô chỉ nói rằng nếu có nguồn, có phòng hộ, có nhân lực, thì nơi này không cần chỉ tồn tại, mà có thể trở thành nơi mà người khác phải dựa vào.
Hạ Vy nghe xong khẽ cười nhẹ, cô nói rằng khi đó, người muốn phá sẽ ít đi, còn người muốn bảo vệ sẽ nhiều lên. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng đó mới là cách giữ lâu dài.
Bên ngoài, lớp dây leo vẫn đan chặt, gió thổi qua làm lá khẽ rung, nhưng không hề yếu.
Bên trong, khu trồng trọt tiếp tục phát triển.
Nhà hàng không còn đứng yên.
Mà đang từng bước…
Tự tạo ra sức mạnh của riêng mình.
Nhịp vận hành của nhà hàng dần trở nên có quy luật, không còn là chuỗi phản ứng bị động trước áp lực bên ngoài mà chuyển sang trạng thái chủ động kiểm soát. Buổi chiều hôm đó, ánh sáng lọc qua lớp dây leo tạo thành những vệt xanh dịu trải trước cửa, khiến cả không gian mang một cảm giác yên tĩnh khác thường giữa mạt thế. Lâm An đứng trong bếp, ánh mắt cô dừng lại ở khu trồng trọt lâu hơn bình thường, bởi lần này sự thay đổi không còn nhỏ nữa, những mầm cây ban đầu đã vươn cao, thân dày hơn, lá rộng và bóng, rõ ràng mang dấu hiệu biến dị tích cực.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá, hệ thống lập tức phản hồi trong ý thức.
Nguyên liệu sinh trưởng đạt chuẩn.
Có thể thu hoạch lứa đầu.
Hiệu quả: tăng giá trị dinh dưỡng, tăng khả năng hồi phục thể lực.
Lâm An không vội cắt ngay, cô quan sát thêm vài giây rồi mới bắt đầu thu hoạch từng phần, động tác chậm nhưng chính xác. Khi những nguyên liệu đầu tiên được đưa ra ngoài, Hạ Vy là người nhận thấy sự khác biệt đầu tiên, cô nhìn vào màu sắc và độ tươi rồi nói rõ ràng rằng thứ này không giống đồ họ từng đổi được, nó tốt hơn hẳn. Trịnh Khải cũng bước lại, hắn cầm thử một phần rồi nói rằng chỉ nhìn thôi đã thấy khác, nếu đem ra đổi, chắc chắn giá trị sẽ cao hơn.
Vương Hùng đứng gần đó, ông gật đầu, giọng trầm xuống khi nói rằng khi có thứ mà người khác không có, vị trí của nhà hàng sẽ thay đổi hoàn toàn. Minh Quân nhìn những nguyên liệu vừa thu hoạch, ánh mắt cậu sáng lên rõ rệt, cậu nói nhỏ rằng như vậy họ không chỉ đủ dùng, mà còn có thể trao đổi ngược lại với người ngoài.
Lâm An không phủ nhận.
Cô mang nguyên liệu vào bếp, nhanh chóng chế biến một phần đơn giản, không cầu kỳ nhưng giữ nguyên chất lượng. Khi món ăn được đặt ra bàn, mùi hương lan nhẹ trong không gian, không nồng nhưng đủ để tạo cảm giác khác biệt. Trịnh Khải thử trước, hắn ăn một miếng rồi dừng lại một nhịp, ánh mắt hắn thay đổi rõ ràng khi nói rằng không chỉ no, mà cơ thể còn cảm thấy nhẹ hơn, như được hồi lại một phần sức. Hạ Vy cũng thử, cô không nói ngay, nhưng sau vài giây mới gật đầu, nói rằng nếu người ngoài ăn được thứ này, họ sẽ không dễ rời đi. Vương Hùng ăn chậm hơn, nhưng ông nói chắc chắn rằng đây không còn là đồ ăn bình thường, mà là thứ có giá trị thật sự.
Lâm An nghe hết, ánh mắt cô trầm xuống một chút, bởi cô hiểu rõ điều này mang lại lợi thế, nhưng cũng kéo theo rủi ro.
Cô nói chậm rằng từ giờ, đồ ăn trong quán sẽ chia thành hai loại, loại thường để trao đổi cơ bản, và loại từ khu trồng trọt sẽ chỉ đổi với những thứ có giá trị tương đương. Câu nói của cô khiến cả ba người còn lại đều gật đầu, bởi họ hiểu đây không chỉ là phân loại, mà là thiết lập cấp độ.
Ngay lúc đó, bên ngoài xuất hiện vài người, họ không tiến lại gần ngay mà đứng cách lớp dây leo một khoảng, ánh mắt nhìn vào trong. Một người lên tiếng hỏi rằng hôm nay có gì mới không, giọng không lớn nhưng mang theo sự dò xét. Trịnh Khải nhìn qua Lâm An, cô gật nhẹ, hắn mới mở một khoảng nhỏ trong lớp dây leo.
Người đó bước vào, ánh mắt hắn không giấu được sự chú ý khi nhìn thấy không gian bên trong đã khác trước, rồi dừng lại ở bàn ăn. Khi hắn ngửi thấy mùi thức ăn, ánh mắt lập tức thay đổi, không còn bình thản như lúc đầu. Hắn hỏi thẳng rằng thứ đó có thể đổi không.
Lâm An không trả lời ngay, cô nhìn hắn một giây rồi nói rõ rằng có thể, nhưng không phải bằng vật tư thông thường. Người đó im lặng, sau đó lấy ra một túi nhỏ, bên trong không chỉ có hạt giống mà còn có một mảnh lõi biến dị lớn hơn bình thường.
Không khí trong quán chậm lại.
Hạ Vy nhìn vật đó, cô nói nhỏ rằng thứ này đủ giá trị. Vương Hùng gật đầu xác nhận. Trịnh Khải không nói nhưng ánh mắt đã hiểu.
Lâm An nhận lấy, sau đó đặt xuống một phần thức ăn mới. Người đàn ông kia ăn rất chậm, nhưng càng ăn, ánh mắt hắn càng thay đổi, đến khi đặt đũa xuống, hắn không nói nhiều, chỉ gật đầu, rõ ràng đã hiểu giá trị của nơi này.
Khi hắn rời đi, không quay đầu lại, nhưng bước chân không còn như lúc đến.
Trịnh Khải quay lại nhìn Lâm An, hắn nói rằng từ giờ, người đến sẽ không còn chỉ để sống sót, mà để tìm thứ tốt hơn. Hạ Vy nói thêm rằng khi nhu cầu thay đổi, áp lực cũng sẽ khác. Vương Hùng nhìn ra ngoài, ông nói rằng nếu giữ được hướng này, nhà hàng sẽ không còn là mục tiêu dễ bị chiếm, mà trở thành thứ người khác phải cân nhắc.
Lâm An đứng yên, ánh mắt cô dừng lại ở khu trồng trọt phía sau, rồi nhìn ra lớp dây leo phía trước.
Một vòng khép kín đã bắt đầu hình thành.
Bên ngoài là phòng hộ và thực vật.
Bên trong là sản xuất và con người.
Không còn phụ thuộc.
Không còn yếu.
Nhà hàng không chỉ tồn tại.
Mà đang dần trở thành…
Một nơi mà người khác muốn có được.
Nhưng lại không thể dễ dàng chạm tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

