Sau khi lớp phòng hộ cấp hai được kích hoạt, áp lực trực tiếp từ bên ngoài giảm hẳn, nhưng Lâm An không hề thả lỏng, cô hiểu rất rõ rằng khi không thể phá bằng lực, người ta sẽ tìm cách khác, và nếu cứ chỉ dựa vào lớp bảo vệ vô hình thì nhà hàng vẫn luôn ở thế bị động. Cô đứng sau quầy, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra khoảng không trước cửa, nơi những bóng người vừa tản đi chưa lâu, trong đầu hệ thống đã hiện lên một mục mới mà trước đó cô chưa chú ý đến.
Chức năng mở rộng: Hệ sinh thái phòng hộ.
Có thể thuần hóa thực vật biến dị để tạo vành đai bảo vệ bên ngoài.
Yêu cầu: Hạt giống hoặc lõi biến dị tương thích.
Lâm An không nói ngay, nhưng ánh mắt cô đã thay đổi, cô quay lại nhìn số vật tư vừa mang về, trong đó có vài gói hạt giống cũ và một mảnh lõi lấy được từ sinh vật biến dị lúc nãy. Cô cầm lên, cảm nhận rõ ràng một dòng năng lượng yếu đang tồn tại trong đó.
Trịnh Khải thấy cô im lặng liền hỏi rõ rằng cô đang tính gì, giọng hắn không còn căng như trước nhưng vẫn giữ sự cảnh giác. Hạ Vy cũng bước lại gần, cô nhìn vào tay Lâm An rồi nói rằng thứ đó không giống vật tư bình thường. Vương Hùng đứng phía sau, ánh mắt ông trầm xuống, ông nói nếu đó là thứ liên quan đến biến dị, thì phải cẩn thận.
Lâm An gật nhẹ, cô nói rằng không chỉ cần giữ bên trong, mà còn phải tạo một lớp bên ngoài, thứ khiến người khác không muốn lại gần ngay từ đầu. Câu nói của cô khiến ba người kia im lặng một nhịp, bởi họ hiểu điều đó có nghĩa là nhà hàng sẽ không còn chỉ phòng thủ nữa, mà bắt đầu kiểm soát không gian xung quanh.
Cô không giải thích dài, trực tiếp bước ra phía cửa, mở một khoảng vừa đủ rồi dừng lại ở ranh giới phòng hộ. Cô đặt hạt giống xuống đất ngay trước cửa, sau đó dùng lõi biến dị làm nguồn kích hoạt. Trong khoảnh khắc đó, hệ thống phản hồi ngay lập tức.
Đang kích hoạt thực vật phòng hộ sơ cấp…
Đang đồng bộ năng lượng…
Kích hoạt thành công.
Mặt đất trước cửa khẽ rung lên, ban đầu rất nhẹ, sau đó từng mầm xanh nhú lên, tốc độ phát triển nhanh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Minh Quân đứng phía sau không giấu được sự ngạc nhiên, cậu nói gần như thì thầm rằng nó đang mọc thật. Trịnh Khải lập tức căng người, hắn chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, nhưng không tiến lên, chỉ quan sát. Hạ Vy không rời mắt khỏi những dây leo đang lan ra, ánh mắt cô sắc lại, vừa cảnh giác vừa đánh giá. Vương Hùng bước gần hơn một chút, ông không nói nhưng rõ ràng đã nhận ra giá trị của thứ này.
Chỉ trong vài phút, những dây leo đã lan rộng ra trước cửa, chúng không mọc lộn xộn mà đan xen vào nhau, tạo thành một lớp rào tự nhiên. Lá cây dày, màu xanh sẫm, thân dây chắc hơn bình thường, khi gió thổi qua cũng không lay động nhiều. Điều đặc biệt là chúng dừng lại đúng ranh giới phòng hộ, không xâm nhập vào bên trong, giống như có một quy tắc vô hình điều khiển.
Lâm An nhìn cảnh đó, ánh mắt cô bình tĩnh, nhưng trong đầu đã nhận được thông tin mới.
Thực vật phòng hộ cấp 1: Dây leo phòng vệ.
Hiệu quả: Làm chậm tiếp cận, gây cản trở và cảnh báo sớm.
Trạng thái: Đã liên kết với nhà hàng.
Trịnh Khải tiến lên một bước, hắn dùng tay thử chạm vào một dây leo, ngay lập tức dây leo co nhẹ lại, không tấn công nhưng cũng không cho tiếp cận dễ dàng. Hắn quay lại nhìn Lâm An rồi nói rõ ràng rằng thứ này không chỉ để trang trí, mà thật sự có phản ứng. Hạ Vy gật đầu, cô nói nếu có người cố tiến vào, họ sẽ bị giữ lại ở đây trước khi chạm được đến cửa. Vương Hùng thở ra một hơi chậm, ông nói rằng như vậy, quán đã có hai lớp bảo vệ, bên ngoài là thực vật, bên trong là phòng hộ, không còn dễ tiếp cận như trước.
Đúng lúc đó, từ xa có vài bóng người xuất hiện, họ dừng lại khi nhìn thấy sự thay đổi trước quán. Một người bước gần hơn, nhưng khi chạm vào lớp dây leo, lập tức khựng lại, không phải vì bị tấn công mà vì cảm nhận được sự cản trở rõ ràng. Hắn lùi lại một bước, ánh mắt không còn chỉ là tò mò mà đã có sự dè chừng.
Những người phía sau không tiến lên thêm.
Họ đứng nhìn.
Nhưng không ai dám lại gần như trước.
Bên trong quán, Trịnh Khải nhìn cảnh đó, hắn nói chậm rãi rằng từ giờ không chỉ không vào được, mà còn không muốn vào dễ dàng nữa. Hạ Vy nhìn lớp dây leo, cô nói rằng thứ này không chỉ để phòng thủ, mà còn tạo cảm giác khác biệt, khiến nơi này trở nên “có giá trị” hơn trong mắt người khác. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng khi người ta nhìn vào mà không dám phá, đó mới là bảo vệ thật sự.
Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô dừng lại ở lớp cây xanh trước cửa.
Cô không chỉ dựng lên một lớp phòng thủ.
Mà đang xây dựng một ranh giới.
Một nơi mà từ bên ngoài nhìn vào…
Không chỉ khó tiếp cận.
Mà còn khiến người ta phải cân nhắc trước khi bước đến.
Sáng hôm sau, khi ánh sáng yếu ớt len qua những tán lá mới mọc, không gian trước quán đã hoàn toàn thay đổi, những dây leo xanh sẫm đan vào nhau tạo thành một lớp hàng rào tự nhiên, không còn cảm giác trống trải như trước mà giống như một khu vườn nhỏ có trật tự. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô dừng lại ở lớp thực vật đó một lúc lâu, không phải để ngắm mà để đánh giá, bởi cô hiểu thứ này không chỉ là cảnh quan mà đã trở thành một phần phòng thủ.
Trịnh Khải mở cửa một khoảng nhỏ để quan sát, hắn không bước ra mà chỉ nhìn qua lớp dây leo rồi quay lại nói rằng từ bên ngoài nhìn vào, nơi này đã khác hẳn, không còn giống một điểm dễ tiếp cận nữa. Hạ Vy bước lại gần, cô cúi xuống kiểm tra một đoạn dây, sau đó nói rõ ràng rằng những dây này không chỉ chắn mà còn có phản ứng, nếu ai cố đi qua, chúng sẽ giữ lại trong một khoảng thời gian. Vương Hùng đứng phía sau, ông gật đầu, giọng trầm xuống khi nói rằng chỉ cần kéo dài vài giây thôi cũng đủ để bên trong phản ứng.
Minh Quân đứng cạnh cửa, ánh mắt cậu không giấu được sự tò mò, cậu hỏi nhỏ rằng liệu những cây này có thể phát triển thêm không, hay chỉ dừng lại ở mức này. Lâm An không trả lời ngay, cô tập trung ý thức vào hệ thống, rất nhanh thông tin hiện lên rõ ràng.
Thực vật phòng hộ cấp 1: Đã ổn định.
Có thể nâng cấp bằng vật tư sinh học và năng lượng.
Chức năng mở rộng: Cảnh báo, khống chế, ngụy trang.
Lâm An nhìn thông tin đó, rồi quay lại nói rằng chúng có thể phát triển, nhưng cần thêm vật tư, không chỉ là hạt giống mà còn cần lõi biến dị hoặc nguồn năng lượng tương tự. Câu trả lời của cô khiến Trịnh Khải hơi nhíu mày, hắn nói rằng như vậy họ sẽ phải ra ngoài nhiều hơn. Hạ Vy gật đầu, cô nói nếu đã chọn hướng này, thì việc thu thập sẽ trở thành một phần bắt buộc. Vương Hùng không phản đối, ông nói rằng chỉ khi lớp ngoài đủ mạnh, bên trong mới thật sự an toàn.
Không khí trong quán không còn nặng nề như trước, nhưng cũng không hề lỏng lẻo, mỗi người đều hiểu rõ vị trí của mình. Trịnh Khải tiếp tục giữ cửa, Hạ Vy hỗ trợ bên trong, Vương Hùng kiểm tra phía sau, còn Minh Quân dọn dẹp và chuẩn bị vật dụng. Nhịp vận hành đã trở nên ổn định hơn, không cần nhắc nhở.
Đến giữa buổi, một người đàn ông xuất hiện trước quán, hắn dừng lại khi nhìn thấy lớp dây leo, ánh mắt rõ ràng mang theo sự do dự. Hắn không tiến thẳng vào như trước mà đứng quan sát một lúc, sau đó mới tìm cách chạm nhẹ vào một nhánh dây. Ngay lập tức, dây leo co lại một chút, không tấn công nhưng cũng không cho hắn đi qua dễ dàng.
Hắn lùi lại.
Một nhịp.
Rồi mới lên tiếng, giọng không lớn nhưng rõ ràng, hắn nói rằng hắn đến để trao đổi, không phải gây rối.
Trịnh Khải nhìn qua Lâm An, chờ quyết định.
Lâm An bước ra phía trước, cô không mở rộng đường mà chỉ ra hiệu, một khoảng trống nhỏ xuất hiện giữa các dây leo, đủ để một người đi qua. Người đàn ông kia khựng lại một giây khi thấy phản ứng của lớp cây, sau đó mới bước vào, động tác cẩn trọng hơn rất nhiều.
Khi giao dịch kết thúc và hắn rời đi, ánh mắt hắn nhìn lại lớp dây leo thêm một lần nữa, rõ ràng đã có sự thay đổi, không còn chỉ là tò mò mà là dè chừng.
Sau khi cửa đóng lại, Trịnh Khải quay lại nói rằng từ giờ không cần họ đứng chặn nữa, lớp cây đã làm phần việc đó trước. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng điều này không chỉ giảm áp lực mà còn tạo ra khoảng cách, khiến người khác phải tuân theo từ bên ngoài. Vương Hùng nhìn về phía cửa, ông nói rằng nếu tiếp tục phát triển, nơi này sẽ không còn là một điểm nhỏ mà sẽ trở thành một khu vực riêng.
Minh Quân nhìn ra ngoài, cậu nói nhỏ rằng nhìn từ xa, nơi này giống như có một ranh giới, không phải ai cũng có thể bước qua.
Lâm An đứng yên, ánh mắt cô lặng lẽ nhìn lớp dây leo đang lay nhẹ theo gió.
Cô không chỉ tạo ra một lớp phòng thủ.
Mà đang tạo ra một hệ sinh thái.
Một nơi mà mọi thứ đều có chức năng riêng.
Bên ngoài là mạt thế.
Bên trong…
Là một nhà hàng đang dần có hình dạng riêng của nó.
Và khi hình dạng đó rõ ràng hơn…
Sẽ có người muốn bước vào.
Nhưng cũng sẽ có người…
Không dám lại gần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

