Sáng ngày thứ năm đến mang theo một sự thay đổi rất rõ ràng, không phải ở ánh sáng hay không khí mà ở cách mọi người nhìn nhau và nhìn ra bên ngoài. Sau đêm căng thẳng liên tiếp, không ai còn giữ suy nghĩ rằng chỉ cần đứng yên là có thể an toàn. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô không dừng ở một điểm mà liên tục di chuyển, như đang tính toán một bước đi cụ thể. Trịnh Khải là người lên tiếng trước, hắn nhìn ra ngoài rồi quay lại nói rõ ràng rằng nếu cứ ở trong này chờ, sớm muộn cũng sẽ bị ép đến mức không còn đường lui.
Hạ Vy đặt chiếc khăn xuống bàn, cô bước lại gần quầy, giọng cô bình tĩnh nhưng dứt khoát khi nói rằng những người bên ngoài đang tăng lên không phải vì họ tò mò, mà vì nơi này đã có giá trị, nếu không chủ động chuẩn bị thêm, họ sẽ không giữ được lâu. Vương Hùng gật đầu, ông nói thêm rằng hiện tại quán thiếu rất nhiều thứ, từ vật liệu gia cố, dụng cụ đến cả nguồn dự trữ, nếu có một đợt xung đột lớn xảy ra, họ sẽ không đủ để chống đỡ.
Minh Quân đứng phía sau, cậu do dự một chút rồi lên tiếng, giọng còn hơi thấp nhưng rõ ràng, cậu nói rằng khu phía cuối con phố có một cửa hàng tiện lợi chưa bị dọn sạch hoàn toàn, nếu đi sớm có thể lấy được thêm đồ.
Lâm An nghe hết, cô không phản đối, ánh mắt cô dừng lại ở từng người rồi nói chậm rãi rằng họ không thể ở yên mãi, muốn nâng cấp nhà hàng thì phải có vật tư, và muốn có vật tư thì phải ra ngoài. Câu nói của cô khiến không khí trong quán thay đổi rõ rệt, bởi đây là lần đầu tiên họ chủ động rời khỏi vùng an toàn.
Trịnh Khải nhìn thẳng vào Lâm An, hắn hỏi rõ ràng rằng ai sẽ đi, giọng hắn không do dự, bởi hắn hiểu chuyến đi này không đơn giản. Hạ Vy cũng nhìn cô, ánh mắt cô không có sợ hãi nhưng đầy tính toán, còn Vương Hùng giữ im lặng, chờ phân công.
Lâm An suy nghĩ vài giây rồi nói rằng cô, Trịnh Khải và Hạ Vy sẽ ra ngoài, Vương Hùng ở lại giữ quán, Minh Quân hỗ trợ. Khi cô nói xong, Trịnh Khải gật đầu ngay, hắn nói hắn quen di chuyển ngoài phố hơn, có thể xử lý tình huống nếu gặp nguy hiểm. Hạ Vy không phản đối, cô nói rằng nếu cần quan sát và phản ứng nhanh, cô sẽ đi cùng là hợp lý. Vương Hùng hơi nhíu mày, ông nói rằng nếu ba người cùng ra ngoài, quán sẽ yếu đi, nhưng ông vẫn gật đầu vì hiểu đây là bước bắt buộc.
Lâm An không kéo dài, cô dặn rõ ràng rằng cửa phải giữ, không mở nếu không cần thiết, chỉ giao dịch với người đã quen. Minh Quân gật đầu liên tục, cậu nói rằng cậu sẽ không để xảy ra vấn đề.
Sau khi chuẩn bị nhanh, ba người rời khỏi quán.
Cánh cửa đóng lại phía sau.
Không gian bên ngoài lập tức khác hẳn, không còn lớp bảo vệ vô hình, không còn cảm giác an toàn. Trịnh Khải đi trước, ánh mắt hắn liên tục quan sát, hắn nói nhỏ rằng phải đi nhanh và không gây tiếng động. Hạ Vy đi phía sau Lâm An, cô không nói nhiều nhưng ánh mắt không bỏ qua bất kỳ góc khuất nào.
Con phố không còn đông người như trước, nhưng lại nguy hiểm hơn, bởi những kẻ còn lại đều đã thích nghi. Khi họ tiến đến gần cửa hàng tiện lợi mà Minh Quân nhắc đến, Trịnh Khải dừng lại, giơ tay ra hiệu. Hắn nói khẽ rằng bên trong có dấu hiệu đã bị vào, nhưng chưa bị dọn sạch.
Lâm An không tiến vào ngay, cô quan sát qua cửa kính vỡ, bên trong tối, nhưng vẫn còn vài kệ hàng chưa bị lật. Hạ Vy khẽ nói rằng nếu nhanh, họ có thể lấy được thứ cần trước khi bị phát hiện.
Ba người tiến vào.
Không gian bên trong im lặng đến mức có thể nghe rõ từng bước chân. Trịnh Khải di chuyển trước, hắn kiểm tra từng góc, sau đó ra hiệu an toàn tạm thời. Hạ Vy bắt đầu nhanh chóng thu gom những thứ còn dùng được, từ thực phẩm đóng gói, pin, đến một số dụng cụ kim loại. Lâm An không chỉ lấy đồ ăn, cô chú ý đến những vật có thể dùng để gia cố hoặc nâng cấp, từng món đều được chọn lọc.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau kệ.
Trịnh Khải lập tức quay đầu, ánh mắt sắc lại, hắn hạ giọng nói có thứ gì đó đang di chuyển. Hạ Vy dừng tay, cô lùi lại một bước, còn Lâm An đứng yên, ánh mắt tập trung.
Một bóng người lao ra, không còn là con người bình thường, chuyển động của nó nhanh và lệch nhịp. Trịnh Khải phản ứng ngay, hắn bước lên, chặn lại, động tác dứt khoát. Hạ Vy không đứng yên, cô hỗ trợ từ phía bên, hai người phối hợp nhanh hơn trước, rõ ràng hiệu ứng từ nhà hàng vẫn còn ảnh hưởng.
Chỉ trong vài giây, tình huống được kiểm soát.
Không ai bị thương.
Nhưng không ai xem nhẹ.
Trịnh Khải thở ra một hơi, hắn nói không nên ở lại lâu. Hạ Vy gật đầu, cô nói đủ rồi, lấy thêm sẽ tăng rủi ro. Lâm An nhìn lại một vòng, sau đó nói rời đi.
Ba người quay lại quán nhanh hơn lúc đi.
Khi cánh cửa đóng lại phía sau họ, cảm giác an toàn lập tức quay lại.
Vương Hùng bước lên, ông nhìn số vật tư rồi gật đầu, giọng ông trầm xuống khi nói rằng số này đủ để nâng cấp bước đầu. Minh Quân cũng tiến lại, ánh mắt cậu sáng lên rõ ràng.
Lâm An đặt túi đồ xuống bàn, trong đầu hệ thống lập tức phản hồi.
Phát hiện vật tư phù hợp.
Có thể tiến hành nâng cấp nhà hàng.
Ánh mắt cô trầm lại.
Cô biết rõ.
Đây mới chỉ là bước đầu.
Muốn giữ được nơi này…
Không chỉ cần người.
Mà còn cần tài nguyên.
Và từ giờ trở đi…
Mỗi lần ra ngoài…
Đều sẽ là một cuộc đánh cược.
Khi túi vật tư được đặt xuống bàn, Lâm An không vội phân loại ngay mà đứng yên một nhịp, ý thức của cô tập trung vào hệ thống, những dòng thông tin nhanh chóng hiện lên rõ ràng hơn trước. Hệ thống xác nhận vật tư đạt yêu cầu nâng cấp, đồng thời hiển thị lựa chọn mở rộng chức năng phòng hộ. Lâm An không chần chừ, cô chọn kích hoạt nâng cấp.
Một cảm giác rất rõ lan ra từ trung tâm quán, không phải là gió, cũng không phải âm thanh, mà giống như một lớp sóng vô hình tỏa ra rồi phủ kín toàn bộ không gian. Trịnh Khải đang đứng gần cửa lập tức khựng lại, hắn đưa tay chạm vào cánh cửa, ánh mắt thay đổi rõ rệt khi nói rằng lực cản vừa tăng lên, không còn giống trước. Hạ Vy bước nhanh đến gần tường, cô thử chạm vào khoảng không phía trước rồi nói giọng thấp nhưng chắc rằng có một lớp gì đó đang chắn lại, không nhìn thấy nhưng cảm nhận được. Vương Hùng tiến lên, ông dùng lực đẩy thử cửa từ bên trong, sau đó dừng lại, giọng trầm xuống khi nói rằng nếu có người đẩy từ bên ngoài vào, sẽ không còn dễ dàng như trước, thậm chí có thể không đẩy nổi.
Trong ý thức của Lâm An, hệ thống hiển thị rõ ràng.
Phòng Hộ Cấp 2: Kích hoạt.
Lâm An bước ra phía cửa, cô đặt tay lên bề mặt gỗ, cảm nhận rõ lớp bảo hộ đang tồn tại, không cứng nhưng chắc, giống như một ranh giới không thể vượt qua. Cô không nói ra toàn bộ thông tin, chỉ quay lại nhìn mọi người rồi nói rằng từ giờ, nếu đứng trong phạm vi này, sẽ không ai có thể xông vào bằng cách thông thường.
Trịnh Khải nhíu mày, hắn hỏi lại một cách rõ ràng rằng nếu nhiều người cùng tấn công thì sao. Lâm An không né tránh, cô nói rằng trong giới hạn hiện tại, họ không thể phá từ bên ngoài, trừ khi có thứ gì đó vượt quá mức bình thường. Hạ Vy nghe xong liền gật đầu, cô nói như vậy là đủ để giữ, ít nhất là trong giai đoạn này. Vương Hùng thở ra một hơi chậm, ông nói rằng nếu đúng như vậy, quán đã không còn là điểm yếu nữa.
Minh Quân đứng gần quầy, ánh mắt cậu không giấu được sự kinh ngạc, cậu hỏi nhỏ rằng như vậy có nghĩa là dù bên ngoài có bao nhiêu người cũng không thể vào được. Lâm An nhìn cậu, giọng cô bình tĩnh, cô nói họ có thể đứng ngoài, có thể đe dọa, nhưng không thể phá cửa như trước.
Không khí trong quán thay đổi rõ rệt.
Không còn là phòng thủ căng thẳng.
Mà là một loại ổn định vững chắc.
Ngay lúc đó, từ phía ngoài vang lên tiếng bước chân, không phải một mà là nhiều người. Trịnh Khải lập tức nhìn qua khe cửa, rồi hạ giọng nói rằng đám người hôm qua quay lại, số lượng còn đông hơn. Hạ Vy không di chuyển, cô chỉ đứng yên quan sát, còn Vương Hùng bước lại gần cửa nhưng không còn giữ tư thế căng như trước.
Những người bên ngoài dừng lại trước quán, ánh mắt họ nhìn vào trong, không che giấu ý đồ. Một người bước lên, đập mạnh vào cửa, lực đập vang lên rõ ràng. Nhưng khác với trước, cánh cửa không rung, không phát ra tiếng kêu yếu, mà giữ nguyên như một khối cố định.
Người đó khựng lại.
Hắn thử đẩy mạnh hơn.
Không có tác dụng.
Những người phía sau cũng bắt đầu tiến lên, một vài người dùng lực cùng lúc, nhưng tất cả đều dừng lại ở cùng một điểm, không thể tiến thêm dù chỉ một bước.
Bên trong quán, Trịnh Khải nhìn cảnh đó, hắn không giấu được sự ngạc nhiên, hắn nói rõ ràng rằng nếu là trước đây, cửa đã bị phá từ lâu. Hạ Vy nhìn kỹ hơn, cô nói không phải cửa mạnh hơn, mà là có thứ gì đó đang chặn toàn bộ lực từ bên ngoài. Vương Hùng gật đầu, ông nói rằng đây không còn là phòng thủ thông thường nữa.
Người đứng đầu bên ngoài lùi lại một bước, ánh mắt hắn thay đổi, không còn chỉ là hung hăng mà đã có sự nghi ngờ. Hắn nhìn vào trong, nhưng không nói thêm, chỉ ra hiệu cho những người phía sau dừng lại.
Đám người bắt đầu tản ra.
Không phải vì họ từ bỏ.
Mà vì họ không còn cách nào khác.
Cánh cửa vẫn đóng.
Không ai trong quán cần dùng lực để giữ.
Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô lặng lẽ nhìn ra ngoài, rồi quay lại nhìn mọi người. Cô không nói nhiều, nhưng trong lòng đã xác định rõ một điều.
Từ khoảnh khắc này, nhà hàng không còn là nơi có thể bị ép bằng số lượng nữa.
Nó đã trở thành một ranh giới.
Một nơi mà…
Người bên ngoài nhìn vào, nhưng không thể bước vào.
Và khi không thể dùng sức để phá…
Thứ họ sẽ dùng tiếp theo…
Sẽ là cách khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)