Sau khi quyết định thay đổi cách vận hành quán, không khí bên trong dần ổn định lại, nhưng Lâm An hiểu rất rõ rằng chỉ thay đổi quy tắc và cách trao đổi vẫn chưa đủ để giữ nơi này lâu dài. Khi đêm buông xuống, cô đứng một mình trong bếp, ánh sáng yếu phản chiếu lên mặt bàn kim loại lạnh, những viên tinh thể xám đặt trước mặt như đang chờ được sử dụng. Lâm An đưa tay cầm một viên lên, lần này cô không chỉ quan sát mà chủ động tập trung ý thức vào nó, cảm giác lạnh lan từ đầu ngón tay lên cổ tay, rồi dừng lại ở một điểm rất rõ trong đầu.
Ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh rất khẽ vang lên trong nhận thức của cô, không phải âm thanh thật mà giống như một tín hiệu.
Hệ thống khởi tạo thành công.
Phát hiện ký chủ đạt điều kiện mở khóa giai đoạn một.
Kích hoạt hệ thống Nhà Hàng Mạt Thế.
Lâm An không giật mình, nhưng ánh mắt cô thay đổi rõ rệt. Những dòng thông tin không xuất hiện trước mắt mà trực tiếp truyền vào ý thức, rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.
Nhiệm vụ khởi đầu: Duy trì vận hành nhà hàng trong 3 ngày liên tục.
Trạng thái: Đã hoàn thành.
Phần thưởng: Mở khóa chức năng “Phòng Hộ Cấp 1”.
Ngay khi thông tin kết thúc, không gian xung quanh cô có sự thay đổi rất nhỏ, không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng có thể cảm nhận được. Một lớp bảo vệ mỏng hình thành bao quanh quán, không phải tường vật lý, nhưng mang lại cảm giác ngăn cách rõ ràng. Lâm An bước ra ngoài, ánh mắt quét qua cửa, qua tường, cô không thấy gì khác biệt, nhưng khi chạm tay vào cửa, cô nhận ra lực đẩy từ bên ngoài sẽ bị giảm đi đáng kể.
Trịnh Khải đứng gần đó lập tức chú ý, hắn nhìn Lâm An rồi hỏi chuyện gì vừa xảy ra, hắn nói cảm giác không khí vừa thay đổi. Hạ Vy cũng dừng tay, ánh mắt cô sắc lại, còn Vương Hùng bước lên, ông thử đẩy nhẹ cửa rồi dừng lại, giọng trầm xuống khi nói rằng lực cản đã khác.
Lâm An không giải thích chi tiết, cô chỉ nói quán vừa được tăng cường, và từ giờ việc giữ cửa sẽ dễ hơn. Câu nói của cô không dài, nhưng đủ khiến ba người kia hiểu rằng đây không phải là thay đổi bình thường.
Trong ý thức của Lâm An, thông tin tiếp tục xuất hiện.
Phòng Hộ Cấp 1: Giảm 30% lực tác động từ bên ngoài.
Giới hạn: Chỉ hiệu lực trong phạm vi nhà hàng.
Nâng cấp tiếp theo yêu cầu: Hoàn thành 3 nhiệm vụ trung cấp.
Ngay sau đó, một mục mới hiện ra.
Chức năng mở khóa: Tuyển Dụng Nhân Viên.
Mô tả: Có thể ký kết hợp đồng với người sống sót, biến họ thành nhân viên nhà hàng.
Hiệu quả: Nhân viên được hệ thống tăng nhẹ thể lực và khả năng phản ứng khi ở trong phạm vi nhà hàng.
Lâm An nhìn dòng thông tin này, ánh mắt cô trầm xuống một chút, rồi quay lại nhìn Trịnh Khải, Hạ Vy, Vương Hùng và Minh Quân. Trước đây họ chỉ là những người ở lại, làm việc để đổi lấy chỗ trú, nhưng từ giờ, khái niệm này có thể thay đổi.
Cô bước ra phía trước, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng, cô nói rằng từ hôm nay, những người ở lại không chỉ là người hỗ trợ, mà sẽ trở thành nhân viên chính thức của quán. Khi cô nói xong, cả bốn người đều nhìn cô, không ai cắt lời, nhưng ánh mắt đều mang theo sự nghiêm túc.
Trịnh Khải là người hỏi đầu tiên, hắn nói rằng nhân viên và người ở lại khác nhau ở điểm nào. Lâm An không vòng vo, cô nói rằng nếu trở thành nhân viên, họ sẽ có trách nhiệm rõ ràng hơn, nhưng đổi lại, họ sẽ được bảo vệ tốt hơn khi ở trong quán. Hạ Vy nghe xong liền hỏi thêm rằng bảo vệ bằng cách nào, bởi cô không tin vào những thứ không rõ ràng. Lâm An nhìn cô, giọng vẫn ổn định, cô nói rằng từ giờ quán sẽ không còn là một nơi bình thường, và những người thuộc về nó sẽ nhận được lợi ích tương ứng.
Vương Hùng im lặng một lúc rồi gật đầu, ông nói rằng nếu đúng như vậy, thì đây không còn là một chỗ trú tạm, mà là một nơi có thể xây dựng lâu dài. Minh Quân nhìn Lâm An, ánh mắt cậu sáng hơn, cậu nói rằng cậu sẵn sàng, miễn là có thể tiếp tục ở lại.
Trịnh Khải không trả lời ngay, hắn nhìn về phía cửa, rồi quay lại nhìn Lâm An, cuối cùng hắn nói rằng nếu nơi này thật sự có thể giữ được, hắn sẽ không rời đi.
Phát hiện mục tiêu đủ điều kiện ký kết.
Có thể tiến hành tuyển dụng.
Lâm An không nói ra, nhưng cô biết từ khoảnh khắc này, quán đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác. Nó không còn chỉ là nơi trao đổi đồ ăn và giữ trật tự nữa, mà bắt đầu có cấu trúc, có hệ thống, có bảo vệ và có người thuộc về nó.
Bên ngoài, mạt thế vẫn hỗn loạn.
Nhưng bên trong quán nhỏ này…
Một nhà hàng thực sự…
Đang bắt đầu hình thành.
Lâm An không vội vàng tiến hành ngay, cô nhìn từng người một lần nữa như để xác nhận lựa chọn của họ là rõ ràng chứ không phải nhất thời, sau đó mới khẽ gật đầu, ý niệm trong đầu vừa khởi lên thì hệ thống lập tức phản hồi, một kết nối mờ nhạt hình thành giữa cô và bốn người trước mặt, không nhìn thấy nhưng lại có thể cảm nhận được. Trịnh Khải là người đầu tiên khựng lại, hắn hơi nhíu mày rồi nói cảm giác cơ thể nhẹ hơn một chút, giống như lực căng ở tay và vai vừa được tháo bớt, Hạ Vy cũng lập tức nhận ra sự thay đổi, cô siết nhẹ bàn tay rồi nói phản ứng của cô nhanh hơn trước, còn Vương Hùng thì hít sâu một hơi, giọng trầm xuống khi nói rằng cơ thể ổn định hơn, không còn cảm giác mệt tích tụ sau nhiều giờ căng thẳng. Minh Quân đứng yên vài giây rồi mở mắt, cậu không giấu được sự ngạc nhiên khi nói rằng cậu cảm thấy rõ ràng mình khỏe hơn.
Lâm An không giải thích nhiều, cô chỉ nói rằng từ giờ họ không chỉ ở lại mà là một phần của nhà hàng, mỗi người có vị trí rõ ràng và phải giữ quy tắc như trước, nhưng đổi lại, nơi này cũng sẽ bảo vệ họ tốt hơn. Câu nói của cô khiến không khí trong quán thay đổi, không còn là sự tạm bợ mà bắt đầu mang cảm giác ổn định, như một nơi có thể bám vào.
Trong ý thức của Lâm An, hệ thống tiếp tục hiển thị thông tin mới.
Trạng thái nhà hàng: Cấp 1 hoàn chỉnh.
Nhân viên hiện tại: 4/6.
Hiệu ứng kích hoạt: Tăng nhẹ thể lực, phản xạ và khả năng chịu đựng trong phạm vi nhà hàng.
Nhiệm vụ mới:
Duy trì ổn định 5 ngày.
Tuyển thêm 2 nhân viên phù hợp.
Ngăn chặn xung đột quy mô lớn lần đầu.
Phần thưởng: Nâng cấp “Phòng Hộ Cấp 2” và mở khóa “Khu Hậu Cần”.
Lâm An đọc lướt qua, ánh mắt cô không thay đổi nhiều nhưng trong đầu đã ghi nhớ từng điều kiện, bởi cô hiểu rõ nếu muốn giữ nơi này lâu dài, hệ thống này chính là thứ quan trọng nhất.
Trịnh Khải lúc này bước ra cửa, hắn thử đẩy mạnh một lần, rồi quay lại nói rằng lực cản rõ ràng hơn trước, nếu có người đẩy từ ngoài vào sẽ khó hơn rất nhiều. Hạ Vy đi một vòng quanh quán, cô dừng lại ở góc tường rồi nói rằng không chỉ cửa, mà cả không gian bên trong cũng ổn định hơn, giống như mọi thứ được “giữ lại” tốt hơn. Vương Hùng đứng ở giữa, ông nói nếu đúng như vậy, thì dù bị ép từ nhiều phía, họ vẫn có thể giữ được lâu hơn.
Minh Quân nhìn quanh, ánh mắt cậu có thêm sự tin tưởng, không còn cảm giác bất an như trước.
Lâm An gật nhẹ, cô nói rằng từ giờ cần làm rõ thêm quy tắc, không chỉ cho người ngoài mà cả người trong. Cô bước tới bảng quy tắc, cầm phấn lên rồi thêm một dòng mới phía dưới, nét chữ vẫn dứt khoát: “Nhân viên nhà hàng, không được phản bội.” Khi cô viết xong, không ai phản đối, bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của câu đó.
Trịnh Khải nhìn dòng chữ rồi nói rằng như vậy là rõ ràng, nếu đã ở lại thì phải đứng về phía này. Hạ Vy không nói gì nhưng ánh mắt đã đồng ý, còn Vương Hùng khẽ gật đầu. Minh Quân nhìn bảng, rồi nhìn lại Lâm An, cậu không nói nhưng đã đứng thẳng hơn.
Bên ngoài, trời đã tối hẳn, những bóng người vẫn xuất hiện rải rác, nhưng lần này không ai tiến sát cửa như trước, giống như họ đang chờ một cơ hội khác. Không khí bên trong quán vẫn căng, nhưng đã không còn cảm giác dễ vỡ như trước.
Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt cô lặng lẽ nhìn ra ngoài, rồi quay lại nhìn bốn người trước mặt. Cô không nói ra, nhưng trong lòng đã xác định rõ, từ giờ nhà hàng này không chỉ cần tồn tại, mà phải phát triển.
Hệ thống đã mở ra con đường.
Còn việc đi đến đâu…
Phụ thuộc vào việc cô giữ được bao nhiêu người đứng về phía mình.
Bên ngoài là mạt thế hỗn loạn.
Bên trong, nhà hàng đã bắt đầu có nền móng.
Và khi nền móng đã hình thành…
Thứ tiếp theo sẽ đến, không chỉ là nguy hiểm.
Mà là cạnh tranh.
Ánh đèn trong quán giữ ở mức thấp, đủ để nhìn rõ mà không lộ ra bên ngoài, bốn người đã vào vị trí như một phản xạ tự nhiên, nhưng lần này không khí không còn chỉ là phòng thủ mà mang theo cảm giác chủ động hơn. Trịnh Khải đứng trước cửa, hắn thử đẩy thêm một lần rồi buông tay, giọng hắn trầm xuống khi nói rằng nếu có người xông vào lúc này, lực cản đủ để kéo dài thời gian, không còn bị dồn ngay như trước. Hạ Vy di chuyển quanh quán, cô kiểm tra từng góc, từng khoảng trống, sau đó dừng lại gần quầy, nói rõ rằng nếu giữ được nhịp như vậy, họ có thể bắt đầu mở rộng phạm vi kiểm soát bên trong, không chỉ giữ cửa mà còn giữ không gian. Vương Hùng đứng giữa quán, ánh mắt ông chậm rãi quét qua tất cả, ông nói rằng với lớp bảo vệ hiện tại, nếu phối hợp tốt, họ có thể chịu được áp lực trong một khoảng thời gian đủ để xoay chuyển tình thế. Minh Quân đứng phía sau, không còn lúng túng như trước, cậu chủ động mang nước, dọn lại những thứ chưa gọn, từng hành động tuy nhỏ nhưng đều góp phần giữ nhịp ổn định.
Lâm An không ngồi xuống, cô đứng phía sau quầy, ánh mắt tập trung, trong đầu hệ thống vẫn hiện rõ những nhiệm vụ chưa hoàn thành. Tuyển thêm hai nhân viên không phải chuyện đơn giản, bởi không phải ai cũng phù hợp, còn việc ngăn chặn xung đột quy mô lớn lần đầu… cô hiểu rõ nó sẽ đến sớm hơn cô mong muốn. Cô không nói ra suy nghĩ đó, nhưng ánh mắt đã thay đổi, không còn chỉ là giữ mà đã bắt đầu chuẩn bị.
Một lúc sau, từ phía ngoài vang lên tiếng bước chân, không phải lẻ tẻ mà có nhịp, giống như một nhóm đang tiến lại gần. Trịnh Khải lập tức căng người, hắn nhìn qua khe cửa rồi hạ giọng nói với Lâm An rằng lần này không phải đám người rải rác lúc nãy, mà là một nhóm có tổ chức hơn. Hạ Vy cũng tiến lại gần, ánh mắt cô tập trung, còn Vương Hùng bước lệch sang vị trí hỗ trợ. Minh Quân đứng yên, nhưng ánh mắt không còn hoảng, chỉ chờ lệnh.
Nhóm người dừng lại trước bảng quy tắc, không ai nói ngay, nhưng ánh mắt họ đọc từng dòng chữ, đặc biệt là dòng mới được thêm vào. Người đứng đầu bước lên một bước, giọng hắn trầm nhưng rõ, hắn nói họ đến để trao đổi, không phải để gây rối. Câu nói đó không hoàn toàn khiến người trong quán thả lỏng, nhưng cũng làm giảm đi một phần căng thẳng.
Lâm An ra hiệu mở cửa theo đúng quy tắc, không nhanh, không chậm. Người đó đặt xuống một túi đồ, bên trong không chỉ có thực phẩm mà còn có hai viên tinh thể, giá trị đủ để chứng minh họ không đến tay không. Giao dịch được chấp nhận, nhóm ba người bước vào, nhưng không ai ngồi ngay, họ nhìn một vòng, rõ ràng đang đánh giá.
Trịnh Khải không rời vị trí, ánh mắt hắn vẫn theo sát từng động tác. Hạ Vy đứng gần quầy, sẵn sàng phản ứng, Vương Hùng giữ khoảng cách vừa đủ, còn Minh Quân đứng phía sau, không chen vào nhưng không lùi.
Khi bát cơm được đặt xuống, người đứng đầu ngồi xuống trước, hắn ăn một miếng rồi dừng lại, nhìn về phía Lâm An, giọng hắn không cao nhưng đủ rõ, hắn nói nơi này đã khác so với những gì hắn nghe, không còn là một quán nhỏ đơn giản nữa. Lâm An không phủ nhận, cô chỉ nói quy tắc vẫn giữ nguyên.
Người đó gật đầu, sau đó nói thẳng rằng nếu nơi này tiếp tục tồn tại, sẽ có nhiều nhóm tìm đến, không phải ai cũng sẽ tuân theo như họ. Hắn không đe dọa, nhưng câu nói mang theo sự thật. Trịnh Khải nghe xong liền nhìn Lâm An, ánh mắt hắn như chờ phản ứng, Hạ Vy cũng không rời mắt khỏi người kia, còn Vương Hùng giữ im lặng.
Lâm An không né tránh, cô nói rằng bất kỳ ai bước vào đều phải theo quy tắc, nếu không, họ sẽ không có chỗ ở đây. Câu trả lời của cô khiến người kia im lặng vài giây, rồi khẽ cười, không phải cười nhạo mà giống như đã hiểu.
Sau khi ăn xong, nhóm đó không ở lại lâu, họ đứng dậy, để lại thêm một ít vật tư rồi rời đi. Khi cánh cửa đóng lại, Trịnh Khải thở ra một hơi, hắn nói nhóm này có thể hợp tác, nhưng cũng có thể trở thành đối thủ nếu lợi ích thay đổi. Hạ Vy gật đầu, cô nói càng nhiều người biết đến, ranh giới càng khó giữ. Vương Hùng nhìn về phía cửa, ông nói rằng đây mới chỉ là bắt đầu.
Lâm An không phản bác.
Cô nhìn lại hệ thống trong đầu.
Nhiệm vụ vẫn còn đó.
Nhà hàng vẫn ở cấp 1.
Nhưng mọi thứ xung quanh đã không còn ở cấp độ ban đầu nữa.
Cô hiểu rất rõ, bước tiếp theo sẽ không còn là giữ hay mở.
Mà là…
Chọn ai được ở lại.
Và chọn ai…
Không được phép bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)