Buổi tối lắng xuống chậm hơn bình thường, không phải vì bên ngoài yên ổn mà vì sau cuộc đối đầu vừa rồi, mọi thứ đều như bị kéo căng ra và chưa kịp thu lại. Lâm An đứng sau quầy, ánh mắt không còn chỉ quan sát mà đã mang theo sự tính toán rõ ràng. Cô không nói ngay, nhưng từng động tác nhỏ của cô đều khiến những người còn lại chú ý, bởi họ hiểu từ lúc này, mỗi quyết định đều sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc quán có thể giữ được hay không.
Trịnh Khải là người phá vỡ im lặng trước, hắn đứng ở cửa, quay đầu lại nhìn Lâm An rồi nói chậm rãi rằng tình huống vừa rồi chỉ là một lần thử sức, những người kia đã nhìn thấy điểm yếu của quán, lần sau họ sẽ không còn do dự như vậy nữa. Hạ Vy nghe xong liền gật đầu, cô đặt thanh gỗ xuống bàn rồi bước lên một bước, giọng cô rõ ràng hơn, cô nói rằng nếu chỉ giữ cửa như hiện tại thì không đủ, bởi số người bên ngoài có thể tăng lên bất cứ lúc nào, khi đó dù có cố giữ cũng chỉ là kéo dài thời gian. Vương Hùng đứng phía sau, ông không nói chen ngay mà suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng, giọng trầm nhưng chắc, ông nói rằng quán hiện tại giống như một điểm có giá trị nhưng không có đủ lực bảo vệ, nếu không thay đổi, sớm muộn cũng sẽ bị chiếm.
Minh Quân đứng ở góc, cậu không dám nói nhiều nhưng vẫn nhìn về phía Lâm An, ánh mắt không còn chỉ là sợ hãi mà đã có sự tin tưởng, như đang chờ một hướng đi.
Lâm An nghe hết, không ngắt lời ai, cô bước chậm từ sau quầy ra phía trước, dừng lại gần cửa, ánh mắt nhìn qua khe hở ra bên ngoài. Những bóng người vẫn còn đó, không tụ lại thành đám lớn nhưng rõ ràng chưa rời đi. Cô im lặng vài giây, sau đó mới quay lại, giọng cô không cao nhưng đủ khiến tất cả tập trung, cô nói rằng nếu chỉ giữ thì sẽ luôn ở thế bị động, còn nếu muốn giữ lâu, phải khiến người khác không dám động vào.
Trịnh Khải hơi nhíu mày, hắn hỏi lại rằng làm thế nào để khiến họ không dám, khi mà số lượng bên ngoài đang nhiều hơn. Hạ Vy cũng nhìn Lâm An, ánh mắt có phần sắc hơn, cô nói rằng chỉ có hai cách, hoặc là mạnh hơn họ, hoặc là khiến họ thấy cái giá phải trả quá lớn. Vương Hùng gật đầu, ông bổ sung rằng nếu không đủ lực để đánh thắng, thì phải khiến họ không muốn đánh.
Lâm An không phản đối, cô nhìn từng người rồi nói rõ ràng rằng quán không cần đánh, nhưng phải cho họ thấy nếu phá nơi này, họ sẽ mất nhiều hơn là được. Câu nói này khiến không khí chững lại một nhịp, bởi nó không phải là cách phòng thủ đơn thuần, mà là thay đổi cách nhìn của đối phương.
Trịnh Khải suy nghĩ một lúc rồi nói rằng nếu chỉ dựa vào lời nói, sẽ không ai tin, phải có thứ gì đó đủ rõ để họ thấy. Hạ Vy tiếp lời, cô nói rằng có thể dùng những người đã đến đây, nếu họ quay lại và giữ quy tắc, thì dần dần sẽ tạo thành một vòng bảo vệ tự nhiên. Vương Hùng nhìn về phía cửa, ông nói rằng điều đó cần thời gian, nhưng hiện tại họ không có nhiều thời gian như vậy.
Lâm An gật nhẹ, cô nói rằng không cần chờ, mà phải bắt đầu ngay từ bây giờ. Cô quay vào trong, lấy ra túi tinh thể, đặt lên bàn. Khi những viên tinh thể xám xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều thay đổi, bởi ai cũng hiểu giá trị của chúng. Lâm An nhìn vào đó một giây rồi nói rằng từ giờ, quán không chỉ đổi đồ ăn, mà còn đổi thông tin và giá trị cao hơn, những người có thể mang đến thứ này sẽ được ưu tiên.
Trịnh Khải hiểu ý, hắn nói rằng nếu như vậy, những người có thực lực sẽ muốn giữ quán, bởi họ cũng cần nơi trao đổi. Hạ Vy gật đầu, cô nói rằng khi lợi ích đủ lớn, người ta sẽ tự bảo vệ nơi đó. Vương Hùng không nói nhiều nhưng ánh mắt đã thay đổi, rõ ràng ông đã nhìn ra hướng đi.
Lâm An tiếp tục, cô nói rằng ngoài việc đó, cần làm rõ một điều, bất kỳ ai gây rối sẽ không bao giờ được vào lại, và thông tin này phải được lan ra. Câu nói của cô không lớn nhưng mang theo sự chắc chắn khiến không ai nghi ngờ.
Minh Quân lúc này mới lên tiếng, giọng cậu vẫn còn hơi run nhưng đã rõ ràng hơn trước, cậu nói rằng nếu những người từng được giúp ở đây quay lại, họ sẽ tự đứng về phía quán, bởi họ cũng không muốn mất đi nơi này. Lâm An nhìn cậu một cái, không nói gì nhưng ánh mắt có thêm một chút ghi nhận.
Không khí trong quán dần thay đổi.
Không còn chỉ là phòng thủ.
Lâm An đứng yên, ánh mắt cô dừng lại ở bảng quy tắc một lần nữa.
Bốn dòng chữ vẫn như cũ.
Nhưng ý nghĩa đã khác hoàn toàn.
Cô không chỉ giữ chúng.
Mà đang biến chúng thành thứ mà người khác…
Không dám phá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

