Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt thế giả trai - Đại lão phát hiện ta là nữ Chương 3: Hành Trình Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 3: Hành Trình Đầu Tiên

Thiên Nhi nín thở, tai áp sát vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, lắng nghe từng âm thanh bên ngoài. Những tiếng rên rỉ và kéo lê chậm rãi vang lên, thi thoảng lại có tiếng đập cửa hay va chạm đồ vật. Tay cô siết chặt khẩu súng mà bố để lại, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi vì căng thẳng. Cô biết mình không thể chờ lâu hơn nữa, đã hai ngày trôi qua và lương thực trong nhà sắp hết, chưa kể đến nguy cơ bị phát hiện.

Cô chậm rãi mở hé cánh cửa, chỉ để lại một khe nhỏ đủ để quan sát bên ngoài. Ánh sáng ban ngày yếu ớt rọi xuống khu chung cư hoang tàn. Những cái bóng lờ mờ di chuyển ngoài hành lang, nhưng có vẻ không quá đông. Cô hít một hơi sâu, nhét khẩu súng vào túi áo khoác, tay cầm con dao sắc bén trước khi nhẹ nhàng bước ra.

Đi qua từng bậc cầu thang, Thiên Nhi cẩn thận né tránh những vết máu khô loang lổ trên tường và sàn nhà. Thi thoảng, cô bắt gặp một vài thi thể đã không còn nguyên vẹn, dấu hiệu cho thấy những người này đã bị zombie tấn công trước đó. Đến tầng một, cô áp sát vào bức tường, hé mắt nhìn ra phía cửa chính. Một vài xác sống lững thững đi qua, nhưng có vẻ chúng chưa để ý đến cô.

Thiên Nhi mở bản đồ ra. Theo thông tin cô có được trước khi mất điện, nếu đi về hướng tây khoảng 3km sẽ có một siêu thị. Ở đó có thể còn đồ ăn và nước uống, cô cần đến đó lấy vật tư trước khi trời tối.

Khi đang cân nhắc tuyến đường, cô bỗng cảm thấy có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình. Quay đầu lại, cô giật mình khi thấy một con mèo to lớn hơn bình thường đang đứng trên lan can. Con mèo thỉnh thoảng liếm bàn chân, nơi móng vuốt dài bất thường và sắc như dao. Có lẽ nó cũng được 'tăng cường' sau cơn mưa đen... Đôi mắt nó sáng quắc, nhưng không có vẻ gì là bị biến đổi thành zombie. Bỗng Thiên Nhi nhận ra đây là con mèo hoang mà cô từng cho ăn, nhưng bây giờ trông nó khỏe mạnh và cường tráng hơn nhiều.

“Bé Miu?” Cô thử gọi.

Con mèo vẫy đuôi, kêu lên một tiếng như xác nhận. Thiên Nhi mừng rỡ nhưng vẫn không dám lơ là. Cô thử giơ tay ra, con mèo không né tránh mà còn chủ động tiến đến gần hơn. Sau một hồi quan sát, cô xác nhận nó không bị nhiễm bệnh. Đột nhiên, Bé Miu đánh hơi được thứ gì đó , tai vểnh lên. Thiên Nhi nhận ra có gì đó không ổn từ xa 1 con zombie đột nhiên nhảy ra, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng về phía cô. Thiên Nhi đóng băng vội chuia vào sau xe, tay siết chặt dao. Bé Miu khẽ rúc vào gầm xe gần đó. Sau vài giây kinh hoàng, con quái vật lại lê đi. Thở phào 1 hơi, cô quay lại hỏi bé miu.

“Muốn đi cùng chị không?” Cô hỏi nhỏ. Con mèo lại kêu lên, cọ đầu vào chân cô như một sự đồng ý.

Một người một mèo nhanh chóng rời khỏi khu chung cư, Khi len lỏi qua hẻm nhỏ, Thiên Nhi bỗng nghe tiếng bước chân nhanh hơn bình thường. Một bóng đen lao từ ngõ tối—zombie tốc độ! Bé Miu gầm gừ, lông dựng đứng. Thiên Nhi vội nép vào tường, dao giơ lên sẵn sàng... May thay, con quái vật chỉ chạy qua, nhưng tim cô đập thình thịch. Khi tiếp tục đi Thiên Nhi dùng dao để giải quyết những con lẻ tẻ chặn đường, tránh dùng súng để không gây tiếng động lớn. Dù vậy, mỗi lần ra tay, cô đều cảm thấy tim đập mạnh, nhưng may mắn là nhờ những năm tháng tập võ với bố và anh trai, cô vẫn kiểm soát được tình hình.

Thu dọn xong, cô nhẹ nhàng rời khỏi siêu thị. Trên đường quay về, cô đi ngang qua một tiệm quần áo nam. Nhìn tấm kính phản chiếu hình ảnh mình trong bộ đồ nữ, cô nhớ đến tình cảnh nguy hiểm của phụ nữ trong thời mạt thế. Sau một chút do dự, cô quyết định hành động.

Bước vào tiệm quần áo, cô nhanh chóng kiểm tra và hạ gục một zombie nhân viên còn sót lại. Sau đó, cô chọn lấy vài bộ đồ nam vừa vặn, mặc vào để che giấu thân phận. Cô tìm thấy một chiếc kéo và đứng trước gương, cắt phăng mái tóc dài của mình. Từng lọn tóc dài rơi xuống sàn. Thiên Nhi nhớ những lần mẹ vuốt tóc cô trước khi bà mất. 'Mẹ sẽ hiểu,' cô tự nhủ, 'vì đây là cách để con sống

“Thế này sẽ an toàn hơn.” Cô tự nhủ. Thiên Nhi nhìn mình trong gương—một chàng trai gầy gò với mái tóc ngắn cũn cỡn. Cô cố bắt chước dáng điệu của đàn ông: vai hơi khom, bước chân dài hơn. Bé Miu cọ vào chân cô, kêu một tiếng như tán thưởng.*

*'Từ giờ, tao là Thiên Minh,' cô nói với con mèo, giọng trầm xuống thử nghiệm. 'Còn mày là lính mới của tao.'*

*Bên ngoài tiệm quần áo, tiếng zombie rên rỉ vọng lại. Thiên Nhi—giờ là Thiên Minh—siết chặt balo giả vờ đầy ắp đồ. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu của hành trình dài đẫm máu phía trước.

Xong xuôi, cô lại tiếp tục hành trình, tìm một nơi an toàn để nghỉ qua đêm, chuẩn bị cho cuộc hành trình dài phía trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc