Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt thế giả trai - Đại lão phát hiện ta là nữ Chương 4 Bỏ Lỡ

Cài Đặt

Chương 4 Bỏ Lỡ

Sau khi tìm được một ngôi nhà hai tầng có vẻ an toàn, Căn nhà hai tầng im lìm như mồ chôn. Thiên Nhi dùng lưỡi dao gạt tấm rèm bụi bặm, ánh mắt quét nhanh qua những bóng tối đáng ngờ. Bé Miu khẽ gầm gừ - con mèo đột biến luôn cảm nhận được zombie trước cả khi chúng xuất hiện. 'Ổn rồi,' cô thì thầm, siết chặt khẩu súng ngắn duy nhất trong balo, 'Chỉ là một đêm nữa thôi...Cô đóng chặt cửa, kéo rèm che chắn kỹ lưỡng để tránh ánh sáng thu hút sự chú ý. Bé Miu đi theo sát bên, đôi mắt sáng quắc như đang quan sát tình hình cùng cô. Khi mọi thứ đã ổn định, cô mới thở phào nhẹ nhõm, dọn dẹp một chút rồi ngồi xuống lấy đồ ăn ra ăn.

Nhìn từng miếng lương khô và nước uống ít ỏi, cô thầm nhủ mình phải nhanh chóng tìm thêm nguồn cung cấp thực phẩm. Cô lấy tấm bản đồ ra, trải lên sàn và dùng bút đánh dấu lại hướng đi ngày mai. Trong suốt quãng đường đi từ nhà đến đây, cô không hề gặp bất kỳ người sống sót nào. Điều này khiến cô không khỏi suy nghĩ: Liệu họ đã bị zombie tàn sát hết hay đã được quân đội hoặc tổ chức nào đó giải cứu? Nếu như có căn cứ an toàn thật sự, liệu bố và anh trai có ở đó không?

Trong thời đại mạt thế này, đi một mình là quá nguy hiểm. Cô cần tìm kiếm đồng đội. Nhưng để có thể tồn tại, trước hết cô cần phải mạnh hơn. Nghĩ vậy, cô quyết định thử nghiệm khả năng dị năng của mình.

Cô nhắm mắt, hít sâu để cảm nhận nguồn năng lượng bên trong cơ thể. Khi dồn sự tập trung vào bàn tay, một ngọn lửa bỗng bùng lên, rực cháy trong lòng bàn tay cô. Thiên Nhi mở mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ, cố gắng điều khiển nó theo ý muốn. Cô thử phóng nó ra xa nhưng thất bại. Chỉ sau hơn mười lăm phút tập luyện, cô mới có thể bắn ra được một tia lửa yếu ớt.Lại thử lại lần nữa ngọn lửa trong lòng bàn tay bùng lên, nhưng lần này Thiên Nhi không dừng ở việc ném nó đi. Cô ép nó thành một *chuỗi hạt lửa* xoay tròn quanh ngón tay - kỹ thuật cô từng đọc trong tiểu thuyết mạt thế. Một hạt lửa văng ra, đốt cháy tấm rèm. 'Chết tiệt!' Cô vội dập lửa bằng nước từ chai, tim đập thình thịch. Bé Miu trợn mắt nhìn cô như trách móc, cô nở nụ cười ngượng ngùng. Không nản lòng, cô tiếp tục thử nghiệm, cố gắng định hình ngọn lửa theo ý muốn. Cô nghĩ đến việc tạo ra các chiêu thức đơn giản trước tiên để đối phó với zombie khi cần.

Một giờ trôi qua, Thiên Nhi cảm nhận rõ ràng nguồn năng lượng trong cơ thể đã cạn kiệt. Cô thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui. Dị năng này chắc chắn sẽ giúp cô sống sót lâu hơn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm này.

Bỗng nhiên, cô nhớ ra bé Miu vẫn đang quan sát mình từ nãy giờ. Cô cúi xuống, nhẹ giọng hỏi:

“Bé Miu, em hiểu được chị nói đúng không? Em có dị năng gì không?”

Bé Miu gật đầu, rồi Bé Miu không chỉ giơ móng vuốt. Nó *vẽ* một đường thẳng lên sàn gỗ - vết cắt sâu như dao laser. Rồi bất ngờ, *một giọng nói trẻ con* vang lên trong đầu Thiên Nhi: ["Miu... bảo vệ... chị."] Cô giật bắn người. Con mèo đã thức tỉnh dị năng Tinh thần từ lâu, chỉ chờ thời điểm thích hợp.

Thiên Nhi tròn mắt kinh ngạc. “Em thức tỉnh cả dị năng hệ Kim và tình thần sao sao? Thật lợi hại!”

Bé Miu chỉ ngoan ngoãn kêu lên một tiếng, đuôi khẽ vẫy, thể hiện ra 1 thái độ kiêu ngạo. Tuy vậy cô vẫn nhìn thấy ánh mắt vui vẻ của Miu khi được cô khen.

Sau khi tập luyện và thảo luận với bé Miu, Thiên Nhi cảm thấy quá mệt mỏi. Cô vội tìm một góc khuất, đặt balo xuống làm gối rồi ôm bé Miu vào lòng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

-----

Sáng hôm sau, Thiên Nhi bất chợt bị đánh thức bởi một tiếng nổ lớn vọng lại từ phía xa. Cô bật dậy ngay lập tức, cơ thể theo phản xạ rơi vào tư thế chiến đấu. Bé Miu cũng đã nhảy phắt lên vai cô, đôi mắt cảnh giác nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Quay lại*: Cơ hội gặp cứu viện hoặc không và có thể đối mặt với zombie và nguy cơ bị kẹt giữa giao tranh.

- *Đi tiếp*: An toàn hơn, nhưng có thể bỏ lỡ cơ hội đoàn tụ duy nhất.

Chúng ta chỉ có một mình nên không thể mạo hiểm khi không chắc chắn,...."** – cô thì thầm, nhưng tay lại vô thức vẽ nguệch ngoạc lên tường: *"Hướng Tây – LNT"* (tên viết tắt của cô). Thiên Nhi **buộc sợi dây đỏ** (vật kỷ niệm của mẹ) lên cành cây trước nhà, hướng về phía Tây.

"Nếu là anh... anh sẽ hiểu em phải làm gì."* – cô nắm chặt chiếc lắc chân, hình ảnh anh trai năm xưa dạy cô võ thuật hiện lên thoáng qua.

- Bé Miu **gào lên đột ngột** – cảnh báo có 1 đội zombo nhỏ đang tới gần khoảng cách 200m, buộc cô phải rời đi ngay.

Gió cuốn sợi dây đỏ bay lượn như cánh bướm, che lấp dòng chữ 'Hướng Tây' trên tường. Thiên Nhi lưỡng lự ngoái lại lần cuối, nhưng đã quá muộn. Cột khói đen xa dần, nhạt nhòa sau những tòa nhà đổ nát. Cô xiết chặt tay Bé Miu, nói đi trong niềm hi vọng mong manh: *'Nếu đó thực sự là anh... anh sẽ tìm thấy dấu vết của em.'"*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc