Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạt thế giả trai - Đại lão phát hiện ta là nữ Chương 2: Thức Tỉnh

Cài Đặt

Chương 2: Thức Tỉnh

Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, những đám mây đen dày đặc cuộn trào như báo hiệu một thảm họa sắp ập đến. Lâm Thiên Nhi giật mình nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đầy bất an. Cô cầm lấy điện thoại, cố gắng kiểm tra xem có tín hiệu nào từ bố hay không. Nhưng sóng điện thoại vẫn mất, không có cuộc gọi nào đến.

Bên ngoài, gió bắt đầu nổi lên. Một cơn mưa kỳ lạ rơi xuống, từng giọt nước đen sẫm nhỏ xuống mặt đất, tạo thành những vệt lốm đốm trên nền đường. Tiếng nước rơi vang vọng khắp không gian yên tĩnh đến rợn người. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô. Không khí như bị đè nén, dày đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Rồi bất ngờ, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mắt cô mờ dần, cơ thể mất hết sức lực. Ý thức dần chìm vào bóng tối...

Thiên Nhi choàng tỉnh dậy.

Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu vào căn phòng bừa bộn. Cô nhíu mày, toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận sốt cao. Đầu óc cô rối bời. Đó là một giấc mơ sao? Không, mọi thứ quá chân thực. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, con đường vắng lặng, nhưng xác người rải rác khắp nơi, một số đã biến thành những sinh vật kỳ dị.

Cô kiểm tra điện thoại. Tin nhắn vẫn còn đó. Điều đó có nghĩa là tất cả đều là thật.

Thiên Nhi hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nhưng ngay khi vừa nhấc tay lên, cô bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh trào dâng trong cơ thể. Ngón tay cô đột nhiên nóng lên. Trước mắt cô, một ngọn lửa nhỏ bất chợt bùng lên trong lòng bàn tay.

Cô hốt hoảng buông tay, ngọn lửa tắt ngúm.

Cô mở to mắt, tim đập thình thịch. Chuyện gì đang xảy ra?

Cô hít sâu, cố gắng triệu hồi ngọn lửa một lần nữa. Lần này, một đốm lửa nhỏ bùng lên giữa các ngón tay cô, nhẹ nhàng lượn lờ như đang chờ lệnh của chủ nhân.

Cô đã thức tỉnh dị năng?

Trong một khoảnh khắc, ký ức về những bộ tiểu thuyết tận thế mà cô từng đọc hiện lên trong đầu. Dị năng—sức mạnh siêu nhiên mà một số người có được trong thế giới mạt thế. Cô nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, lòng tràn ngập kinh ngạc.

Không chỉ vậy, cô còn cảm thấy một thứ gì đó khác lạ trong cơ thể mình. Một cảm giác như có một không gian rộng lớn khoảng 1 ngôi nhà kho nhỏ tồn tại bên trong cô. Cô nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Trong một khoảnh khắc, cô có thể "nhìn thấy" một không gian rộng lớn trống rỗng, như một kho chứa đồ vô hình.

Không gian dị năng! Cô không chỉ có hệ Hỏa mà còn sở hữu dị năng Không Gian!

Cô nắm chặt tay, cảm giác phấn khích tràn ngập trong lòng. Cô biết rõ dị năng có thể quyết định sự sống còn của một người trong thế giới này. Có nó, cô sẽ có nhiều cơ hội sống sót hơn. Nhưng Cô chợt nhớ đến những tiểu thuyết mạt thế từng đọc—kẻ nào sở hữu dị năng hiếm thường trở thành mục tiêu. Không Gian là thứ quá giá trị, nếu lộ ra, cô sẽ bị săn đuổi hoặc bị ép gia nhập tổ chức nào đó

Nhưng bây giờ không phải lúc để vui mừng. Cô nhớ đến tin nhắn kia, nhớ đến lời bố dặn rằng sẽ đến đón cô. Nhưng hai ngày đã trôi qua, và không ai đến. Thành phố này đã sụp đổ, cô không thể chờ đợi thêm nữa.

Sau đó, cô thử sử dụng dị năng Không Gian. Cô đặt một chai nước lên bàn, tập trung ý nghĩ. Trong chớp mắt, chai nước biến mất. Khi cô nghĩ đến việc lấy nó ra, chai nước lại xuất hiện trên tay cô. Cô cố ý làm rơi một hộp thức ăn, giả vờ cúi xuống nhặt trong khi thực tế đã thu nó vào không gian. Khi đứng lên, cô vờ lục balo rồi lấy hộp ra—mọi thứ trông như chỉ là mở túi bình thường. Cô đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cô chất đầy balo bằng giấy báo vo viên, chỉ để nó trông có vẻ nặng. Những vật dụng thực sự quan trọng—thức ăn, thuốc, vũ khí—đều được cất vào không gian. Balo là lớp ngụy trang hoàn hảo. Dù ai có lục soát, họ cũng chỉ thấy đồ lặt vặt... Nhưng nếu bị dồn vào đường cùng, cô sẽ dùng Không Gian như lá bài tẩy.

Cô nở nụ cười. Không gian này sẽ giúp cô rất nhiều trong việc mang theo đồ đạc.

Trước khi rời đi, cô kiểm tra bản đồ. Hướng Tây… nếu cô muốn đến căn cứ an toàn, cô cần phải rời khỏi khu A trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

Hít một hơi sâu, cô khoác balo lên vai, cầm lấy con dao, và Thiên Nhi siết chặt tay nắm cửa. Trận chiến sinh tồn thực sự bắt đầu từ giây phút này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc