Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Thiên Nhi ngồi bó gối trên ghế sofa, ánh mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. Tin tức về một loại dịch bệnh bí ẩn tràn ngập trên các trang mạng xã hội, nhưng thông tin vẫn còn rất mơ hồ.
“Dịch bệnh bùng phát mạnh, xuất hiện triệu chứng kỳ lạ!”
“Hàng loạt người dân mất kiểm soát, tấn công đồng loại!”
“Quân đội đã vào cuộc, nhưng tình hình vẫn chưa được kiểm soát.”
Những dòng tiêu đề như vậy xuất hiện liên tục, khiến lòng cô có chút bất an. Cô mở một đoạn video đang được lan truyền rộng rãi. Trong đó, một người đàn ông đi lại loạng choạng trên đường phố, làn da tái nhợt, đôi mắt trắng dã vô hồn. Một cảnh sát tiến lại gần, yêu cầu ông ta dừng lại. Nhưng ngay khi viên cảnh sát chạm vào vai ông ta, người đàn ông lập tức lao tới, ngoạm thẳng vào cổ nạn nhân. Tiếng hét vang lên thảm thiết, máu văng khắp nơi. Người quay video hoảng loạn chạy trốn, hình ảnh rung lắc dữ dội trước khi màn hình tối đen.
Một cơn rùng mình lan dọc sống lưng. Đây không phải dịch bệnh thông thường—mà là thứ gì đó kinh khủng hơn giống như trong những bộ phim zombie mà cô từng xem.
Cô nhanh chóng mở một số diễn đàn thảo luận. Người dân trên khắp đất nước đang bàn tán sôi nổi. Có người nói họ tận mắt chứng kiến những kẻ mắc bệnh không hề sợ đau, dù bị bắn vẫn tiếp tục lao đến. Có người đăng tải hình ảnh những xác chết bị gặm nhấm trên đường phố. Một số người còn suy đoán rằng dịch bệnh này có liên quan đến vũ khí sinh học.
Thiên Nhi cảm thấy hơi thở mình nặng nề hơn. Cô ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố vốn tấp nập giờ đây trở nên hỗn loạn. Từ tầng 12 của căn hộ, cô có thể thấy một đám đông đang chạy tán loạn dưới đường. Một vài người ngã xuống và không bao giờ đứng dậy nữa. Những kẻ còn lại – hoặc là người mắc bệnh, hoặc là những kẻ điên cuồng đang tấn công người khác. Một em bé gào khóc bên xác mẹ đẫm máu. Đột nhiên, bóng đen từ ngõ tối lao ra, xé toạc cổ họng em. Thiên Nhi bịt miệng, nuốt trọn tiếng thét vào trong.
Cô vội vàng đóng rèm cửa lại. Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là bố cô gọi.
“Thiên Nhi, con đang ở đâu?” Giọng ông trầm ổn nhưng gấp gáp.
“Con đang ở nhà.”
“Tốt! Ở yên đó, đừng ra ngoài. Tuyệt đối không được mở cửa cho bất kỳ ai! Bố sẽ cử người đến đón con.”
“Bố, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Một loại virus chết người… nhưng không chỉ có vậy. Con cứ làm theo lời bố. Đừng tắt điện thoại, bố sẽ liên lạc lại sau.”
Cuộc gọi kết thúc, lòng Thiên Nhi trĩu nặng. Bố cô là một quân nhân, nếu ngay cả ông cũng lo lắng đến mức này, thì tình hình chắc chắn cực kỳ nghiêm trọng.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.
Cô đứng dậy, do dự tiến lại gần. Qua mắt mèo, cô thấy bóng dáng một người phụ nữ quen thuộc—bà Vương, hàng xóm của cô.
“Cô Lâm, mở cửa giúp tôi với…” Giọng bà ta run rẩy.
Bản năng cảnh giác trỗi dậy. Cô lấy dao phòng thủ trong tay, chỉ hé khe cửa đủ để nghe tiếng... Bỗng bà Vương ngẩng mặt lên. Đôi mắt đục ngầu, máu chảy từ khóe miệng. 'Cô Lâm... tôi đói quá.
Cô hoảng hốt đóng sầm cửa lại, dùng hết sức đẩy bàn ghế chặn cửa. Tiếng đập mạnh từ bên ngoài vang lên, nhưng cô không dám mở lại nữa.
Hai ngày trôi qua.
Trong hai ngày đó, Thiên Nhi dán mắt vào màn hình điện thoại, cố gắng tìm hiểu thêm thông tin. Nhưng các trang tin tức dần dần ngừng cập nhật. Một số người đăng bài cầu cứu, nhưng không ai phản hồi. Các mạng xã hội ngập tràn hình ảnh hỗn loạn.
Cô tìm kiếm thông tin về tuyến đường an toàn nhất để rời khỏi đây. Theo những người sống sót báo cáo, đường chính dẫn ra khỏi thành phố đã bị chặn bởi những đoàn xe bỏ hoang. Các cây cầu cũng bị phong tỏa để ngăn chặn dòng người di tản. Tuy nhiên, vẫn có một số con đường nhỏ có thể đi được. Cô đánh dấu lại những con đường này, ghi chú cách tránh các khu vực nguy hiểm nhất.
Ngoài việc nghiên cứu tuyến đường, cô cũng tìm kiếm cách đối phó với những kẻ mắc bệnh. Một số người chia sẻ rằng bọn chúng rất nhạy bén với âm thanh, nhưng di chuyển không nhanh trừ khi có mục tiêu. Điểm yếu của chúng là đầu—chỉ cần một cú đánh mạnh vào sọ có thể kết liễu chúng. Tuy nhiên, có nhiều báo cáo về những kẻ bị bắn vào tim nhưng vẫn tiếp tục tấn công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)