Người ta nói không sợ kẻ địch mạnh như thần chỉ sợ đồng đội ngu như heo.
Lâm Tử Kiên cùng một số thành viên khác từ tốn bước xuống.
Lạnh lùng nhìn Gia Tuấn, một lần nữa nhấn mạnh: "Theo luật, không được giết người trong phạm vi căn cứ."
Gia Tuấn cười nhạt, thần sắc thản nhiên như chẳng có chuyện gì.
"Tiên sinh nhìn lầm rồi, tôi làm gì có ý đó với đồng bạn mình đây? Oan quá!"
Lâm Tử Kiên hiển nhiên không tin lời gã.
Sau ba năm được Tiêu Lạc mài giũa, trải qua nhiều chuyện, hắn chẳng còn đơn thuần non nớt, bốc đồng như ban đầu mà dễ tin vào thái độ ứng phó của đối phương.
Sát khí của đối phương không phải rõ ràng nhưng Lâm Tử Kiên vẫn có thể nhận ra.
Người đi phía sau Lâm Tử Kiên là ba người Du Lỗi.
Họ mặc cùng một loại đồng phục có kiểu dáng tương tự như y phục dạ hành của các sát thủ thời xưa.
Tuy thần tình thoải mái nhưng ánh mắt luôn bộc lộ ra quang mang sắc lạnh như một lưỡi dao bén giấu trong tay áo.
Bốn người này, còn có Lâm Linh Chi, từ ba năm trước được Tiêu Lạc đưa vào chung một bộ dưới trướng của mình - chấp pháp bộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


