Với mật độ dân cư ngày một tăng lên, quy mô thôn trấn của Kình Thiên cũng ngày một mở rộng.
Nhà cửa mọc lên như nấm.
Mức độ nhộn nhịp so với trước mạt thế khác xa một trời một vực.
Ở đây, vấn đề lương thực không phải mối lo ngại lớn nhất, người dân dần thoát li cái suy nghĩ được ăn mỗi ngày, và nâng cấp nó lên thành xu hướng làm giàu.
Những món đồ vào đầu mạt thế được xem như vô dụng lúc này đã lấy lại giá trị của nó theo một phương thức khác, ví như trang sức, ví như đồng hồ, bàn cờ, đồ cổ, vân vân vê vê, có thể giá trị nguyên bản của nó đã không còn nhưng vẫn thu hút tiểu tâm tư của những kẻ có đam mê sưu tầm này nọ.
Do đó vẫn trở thành mặt hàng được trao đổi hết sức sôi nổi trên thị trường.
Trong khi đó, sự tồn tại của thiết bị thông minh tiện ích gần như đã biến mất hoàn toàn.
Hoạt động trao đổi trong căn cứ diễn ra liên tục, không phân biệt ngày đêm, thời thời khắc khắc đều nhộn nhịp.
Lính đánh thuê thấy nhiệm vụ nào phù hợp thì đăng kí nhận và hoàn thành nhiệm vụ đó, rồi lấy thù lao.
Lính đánh thuê không nhận hết toàn bộ thù lao mà công hội sẽ thu lại một phần phí.
Các nhiệm vụ cũng được phân ra cấp bậc: B, A, S, SS...tương ứng từ dễ đến cực kì nguy hiểm.
Lính đánh thuê đến nhận nhiệm vụ cũng không phải muốn nhận là nhận, công hội còn phải xuy sét đến năng lực của người đó nữa, chẳng hạn như các nhiệm vụ từ S trở lên đều thuộc loại có độ nguy hiểm cao, không phải thực lực trên cấp 4 thì không được phép nhận.
Cái loại nhận nhiệm vụ làm thuê này rất phổ biến, nó góp phần làm giảm tỉ lệ thất nghiệp cho căn cứ.
Cũng tạo nên sự ổn định và phồn vinh như bây giờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


