Hàn Vân Đào trở thành người neo đơn duy nhất ở đây gào thét trong lòng: phu phu các ngươi có cần ăn ý đến nỗi cả câu hỏi cũng y chang nhau không? Đó chính là cẩu lương trá hình đó.
Chỉ có Lục Cao vẫn còn khá bình thường đáp: "Đúng vậy.
Đại hội này không giới hạn khách mời.
Khi đến không cần xuất trình giấy mời, chỉ cần báo ra tên căn cứ là được."
Thời buổi hiện tại giấy là vật tư khan hiếm, chỉ dùng để ghi chép lại những sự vụ quan trọng.
Việc trao đổi tin tức thông thường chỉ có thể dùng hình thức truyền miệng, nên giấy mời là không có.
Du Hoa: "Chật! Không đủ giấy sao họ không dùng thứ khác thay thế như gỗ chẳng hạn nhỉ? Dù sao vẫn phải có một cái gì đó chứng minh thân phận khách mời.
Nếu có kẻ rãnh rỗi nào đó bịa ra tên một căn cứ, tùy ý ra vào chẳng phải đại hội thành như cái chợ sao."
Lục Cao: "cũng không hẳn thành ra cái chợ.
Bên đấy yêu cầu người tham gia đại hội phải trên cấp 5."
Không khí lâm vào trầm mặc.
Chốc sau, Hàn Vân Đào lên tiếng: "điều kiện này nghe có vẻ như đây là đại hội của cường giả, khiến người ta cảm thấy háo hức đây, nhưng tôi lại cảm thấy như nó đang chôn giấu cái gì đó mờ ám."
"Tôi cũng cảm thấy như vậy." Du Hoa nói: "nhưng lại có chút mâu thuẫn ở đây, nếu cường giả đều tập hợp tại đó, Rạng Đông lẽ nào còn dám giở trò quỷ gì sao? Hoặc là họ muốn đoàn tụ tổ tiên sớm, hoặc là có gì đó làm cho họ tự tin."
"Đó chỉ là trường hợp xấu nhất." - Lục Cao
"Căn cứ Rạng Đông cùng với Lâm Hằng tiên sinh có chút mâu thuẫn." Tiêu Lạc xoa cằm.
"Nơi đó cũng không phải tốt lành gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


