"Thằng trộm chó...à wúuu....uuu....!!!!!....có nghe thấy tiếng gọi dũng mãnh của ta chưa wúuu....uuu..."
Tiêu Lạc: "......." f*ck.
凸( ロ ´)凸
Tên chó điên này đang sủa quần què gì vại?
Không biết làm sao để ngắt kết nối, đành la làng: "Muốn sủa thì đi ra ngoài mà sủa, đừng có làm loạn trong đầu của tôi!!!"
Thức hải theo tiếng quát thoáng yên lặng được một chút.
Một lát sau từ đồ án truyền tới thanh âm ủy khuất: "cậu không thấy tiếng tru của tôi dũng mãnh hùng hồn sao?"
Tiêu Lạc trên trán rớt ba cái hắc tuyến: "dũng mãnh hùng hồn cái đầu anh, ồn chết đi được."
Thẩm Quân Lâm: "Lỗ tai cậu bị mối mọt ăn rồi à, sao không nghe ra.
Lắng tai nghe tôi tru lại nè!!!"
Tiêu Lạc trợn mắt, sợ hắn lại tru lên một bài ca bi thương, cô độc giữa rừng xanh gì đó, liền nhanh chóng cướp lời: "được rồi dũng mãnh lắm, uy phong lắm, tại hạ bái phục, cam bái hạ phong, không sủa được bằng trình độ cao siêu của các hạ."
Mặc dù không thấy Thẩm Quân Lâm nhưng Tiêu Lạc có thể mường tượng ra bộ dạng vẫy đuôi, hất mặt lên trời ngạo kiều của hắn, vừa nhìn đời bằng nửa con mắt vừa nói: "phải vậy chứ."
Tiêu Lạc nói: "vậy mau giải thích cho tôi tình huống hiện tại là sao đi? Sao anh lại xuất hiện trong thức hải của tôi vậy?"
Thanh âm Thẩm Quân Lâm kinh ngạc: "Cậu không biết hở?"
Tiêu Lạc tò mò: "biết cái gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


