Sở Nam Phong kéo Tiêu Lạc một đường về thẳng trong phòng xe.
Vừa đóng cửa xe lại hai thân ảnh liền biến mất tăm.
Thẩm Quân Lâm do có khế ước với Tiêu Lạc, linh hồn chi giao.
Hắn trong nhất thời không cảm ứng được sự tồn tại của cậu suýt chút nữa thì lồng lộn lên.
Nhưng sau đó may mà kiềm chế kịp thời, cảm nhận được cậu chỉ là biến mất khỏi không gian này chứ không phải tính mạng bị nguy hiểm.
Nếu không không biết hắn sẽ gây ra phiền phức cỡ nào.
Trước đây khế ước chưa hiện, cảm giác vì một người mà sống, vì người đó chắn mọi hiểm nguy không rõ ràng như hiện tại.
Bây giờ Thẩm Quân Lâm biết hắn phải làm gì, mục tiêu của hắn là gì.
Hắn tuyệt đối không để sự cố ở bến tàu thành A tái diễn một lần nữa trên người hắn muốn bảo vệ.
Vốn dĩ Thẩm Quân Lâm không nhất thiết đề cao sự an toàn của Tiêu Lạc lên hàng đầu như thể an toàn của chính mình.
Khế ước giữa hai người chỉ là khế ước đồng đẳng hợp tác chứ không phải là khế ước chủ tớ hay khế ước cộng minh.
Khế ước cộng minh là người này chết người kia cũng sẽ chết theo.
Khế ước chủ tớ chính là nhân lọai chết yêu thú cũng chết theo mà yêu thú chết nhân loại lại không chết.
Nhưng Thẩm Quân Lâm này lại thật sự đạt đến trình độ đó.
Hắn từ trước đó, chỉ với một chút hơi mơ hồ, hơi quen thuộc mà đã nhận định một người.
Có lẽ ấn tượng với thực lực của người đó, có lẽ người đó ngu quá cần phải được bảo vệ, có lẽ bị khế ước tẩy bão rồi, hay vì nguyên nhân nào khác đi chăng nữa cũng đều hướng tới một sự thật chính là yêu thú biến dị Hỏa Vân Lang hắn bây giờ đeo vòng vào cổ rồi, và hắn tự nguyện.
_______________
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


