Trong không gian lúc này bắt đầu truyền đến dấu hiệu linh khí bạo động.
Nhiệt độ cũng từ từ tăng lên, làm cho tuyết xung quanh tan thành nước róc rách chảy từ trên thân xe xuống như những con rắn.
Sở Nam Phong đi ra khỏi phòng xe, thấy bên ngoài có nhiều người đứng tụ lại quanh xe của Thẩm Quân Lâm, không ngừng tò mò bàn tán.
"Thẩm tiên sinh sau bao ngày bế quan rốt cuộc thăng cấp rồi a.
Nhưng nhiệt độ sao lại nóng thế nhỉ?"
"Hay là do Thẩm tiên sinh là dị năng giả hỏa hệ?"
"Tôi cũng là dị năng hỏa hệ, nhưng lúc thăng cấp có làm nhiệt độ tăng lên chút nào đâu a.
Lẽ nào phải đến cấp cao như Thẩm tiên sinh mới có biến hóa như vậy sao?"
Lúc đến gần và nhìn thấy sắc diện của Sở Nam Phong, ba người lập tức khựng lại bước chân.
Bỗng nhìn thấy phía trước tiền đồ thật đen tối, bước chân thật gian nan, sinh lộ thật khó tìm.
Yểu thọ a! Có cần hung thần ác sát như vậy không a?
Du Hoa lắp ba lắp bắp: "ủa....gì vậy trời...sao tự nhiên nhập vai đồ tể vậy?"
Hàn Vân Đào run cầm cập: "chúng ta...không phải heo đúng không? Lão đại hắn không phải muốn chặt chúng ta thành từng khúc đúng không?"
Du Hoa lẩy ba lẩy bẩy: "vậy cậu có coi qua phim cổ trang chưa, có pháp trường để xử chém người đó...chặt đầu đó."
Hàn Vân Đào khóc không có nước mắt: "mẹ nó bộ dáng sát thần này còn không phải muốn giết người đi? Là ai ngu xuẩn chọc hắn vậy?"
(Tmh: là các cưng đó:D)
Lục Cao: "....!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


