Khắp nơi trong không khí đều nồng nặc mùi máu tanh hôi thối, nội tạng đỏ tươi văng tung tóe trên nền đất, rồi bị lũ tang thi thô bạo dẫm lên đến nát vụn.
Giữa khung cảnh tựa như tu la tràng đẫm máu ấy, Nguyễn Ngải vẫn đứng trơ trọi, bất động.
Đôi mắt cô trống rỗng, tê dại không chút tiêu cự, lạc lõng hoàn toàn giữa tiếng khóc than tuyệt vọng của những người xung quanh.
Con tang thi mắt xanh di chuyển nhanh như chớp.
Nó đi đến đâu, nơi đó liền biến thành một đống hỗn độn, máu thịt bầy nhầy.
Rất nhanh, nó đã điên cuồng lao về phía Nguyễn Ngải.
Ngay khi bộ móng vuốt sắc lẹm của nó vừa xé toạc bụng một thanh niên ngay trước mắt Nguyễn Ngải, nó bỗng đột ngột chú ý đến cô.
Hành vi bạo ngược, điên cuồng của nó đột ngột khựng lại một cách kỳ lạ.
Nguyễn Ngải vẫn đờ đẫn đứng im tại chỗ.
Con tang thi mắt xanh nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, rồi bất ngờ phát ra một tiếng gầm nhẹ như tiếng nức nở, nghẹn ngào.
Âm thanh quái dị này vừa cất lên, tất cả lũ tang thi đang điên cuồng xâu xé con người xung quanh bỗng khựng lại trong nháy mắt.
Chúng đồng loạt quay đầu, nhìn chằm chặp về hướng của hai người.
Nghe thấy tiếng gầm nhẹ ấy, Nguyễn Ngải mới chậm rãi hoàn hồn, đối diện với đôi mắt màu xanh lục bảo của con quái vật trước mặt.
Đây là một con tang thi cấp hai — một kẻ săn mồi cực kỳ hiếm gặp ở giai đoạn này.
Thân hình nó nhỏ thó hơn đồng loại, nhưng tốc độ và sức mạnh lại vượt trội gấp nhiều lần.
Chưa kể, bộ móng tay của nó đã tiến hóa thành những móng vuốt sắc như dao cạo, có thể dễ dàng xé toạc da thịt con người.
Vì vừa trải qua một trận thảm sát, gương mặt thối rữa của nó dính đầy những vệt máu tươi lem luốc, gân xanh chằng chịt nổi lên trên làn da xám xịt, chết chóc.
Một con quái vật có thể khiến bất kỳ người bình thường nào cũng phải hồn bay phách lạc, thì giờ phút này, lại đang đứng khép mình trước mặt Nguyễn Ngải, cẩn thận phát ra từng tiếng rên rỉ trầm thấp.
Nguyễn Ngải nghe hiểu được ý tứ của nó.
Nó cảm nhận được sự bất an và sợ hãi của cô, nên đang dùng cách của mình để hỏi han, an ủi cô.
Vào thời buổi mạt thế, nhân loại thức tỉnh không ít năng lực kỳ quái, thế nhưng một dị năng giả có thể giao tiếp, thậm chí là thao túng được tang thi như cô, suốt mười năm qua cũng chỉ có duy nhất một người.
Thực chất, năng lực của cô có thể hiểu là một kiểu đồng điệu với loài tang thi.
Trong mắt chúng, loài người chỉ là miếng mồi ngon, duy chỉ có Nguyễn Ngải là đồng loại.
Chính năng lực quái dị này đã khiến Nguyễn Ngải ở kiếp trước phải gánh chịu vô vàn sự chỉ trích, khinh rẻ và cô lập từ đồng loại.
Trớ trêu thay, tất cả hơi ấm và sự quan tâm cô nhận được lại đều đến từ bầy tang thi.
Cô và chúng cứ thế dựa dẫm, sưởi ấm cho nhau qua ngày đoạn tháng.
Cô nhìn con tang thi trước mặt, thì thầm bằng chất giọng cực nhỏ: "Tôi không sao, cảm ơn."
Con tang thi mắt xanh liền ngừng gầm gừ.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng súng chói tai đột ngột nổ vang bên tai.
Nguyễn Ngải trơ mắt nhìn con tang thi ngã gục trước mặt mình, bờ vai nửa thối rữa của nó trong nháy mắt đã bị bắn nát bét.
Hoắc Ngôn Trăn hớt hải lao tới, họng súng trên tay còn vương khói xám.
Anh nhanh như cắt áp sát Nguyễn Ngải, kéo mạnh cô lùi lại để cách ly khỏi con tang thi mắt xanh kia.
Ánh mắt Nguyễn Ngải nhìn con tang thi dần trở nên trống rỗng.
Hoắc Ngôn Trăn vừa duy trì khoảng cách an toàn, giơ súng chĩa thẳng vào con quái vật, vừa lo lắng phân tâm kiểm tra xem trên người Nguyễn Ngải có vết thương nào không.
Sau khi xác nhận cô hoàn toàn lành lặn, anh mới thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô kéo ra sau lưng mình chắn lại.
"Có anh ở đây rồi, đừng sợ."
Nhìn thấy Nguyễn Ngải bị Hoắc Ngôn Trăn che chở ở phía sau, đôi mắt xanh lục hẹp dài của con tang thi khẽ híp lại, cái miệng thối rữa phát ra những tiếng gầm gừ đầy nguy hiểm nhằm cảnh cáo.
Trong tình thế này, một bên là con tang thi có tốc độ kinh hoàng, một bên là Hoắc Ngôn Trăn đang găm súng trong tay, bất kể năng lực của ai mạnh hơn thì trận chiến này cũng không thể kết thúc mà không có tổn hại.
Trong khi đó, đồng đội của Hoắc Ngôn Trăn vẫn chưa kịp chi viện.
Bàn tay nhỏ nhắn của Nguyễn Ngải khẽ túm chặt lấy chấu áo của Hoắc Ngôn Trăn.
Ngay giây tiếp theo, sâu trong đôi mắt hạnh của cô chợt lóe lên một tầng u quang màu xanh trắng ma mị.
Tiếng gầm gừ hung tợn của con tang thi mắt xanh lịm dần rồi tắt hẳn, toàn bộ cơ thể nó cũng thoát khỏi trạng thái kích động phòng thủ.
Hoắc Ngôn Trăn nheo mắt, đang định bóp cò kết liễu thì con tang thi kia đã dùng một tốc độ kinh hoàng bật nhảy khỏi vị trí cũ, lao vút vào bụi rậm bên cạnh rồi biến mất tăm.
Bàn tay đang siết chặt gấu áo anh của Nguyễn Ngải khẽ buông lỏng.
Không còn con tang thi mắt xanh chỉ huy, lũ tang thi còn lại lập tức rơi vào cảnh như rắn mất đầu, cuộc tấn công trở nên hỗn loạn, vô tổ chức.
Anh thu hồi vũ khí, quỳ một chân xuống trước mặt Nguyễn Ngải, ân cần gạt đi mấy lọn tóc rối bết trên trán cô.
"Ngoan, không sợ nữa nhé, tang thi bị đánh đuổi hết rồi."
Nguyễn Ngải cụp mắt, tiếp tục duy trì sự im lặng đáng sợ quen thuộc.
Hoắc Ngôn Trăn cũng đã quen với tính khí này của cô.
Sau khi phân phó ngắn gọn cho đồng đội dọn dẹp bãi chiến trường, anh gọi trấn trưởng tới, nghiêm giọng căn dặn: "Con tang thi cấp cao lúc nãy trốn thoát rất có thể sẽ quay lại phục kích. Nơi này không còn an toàn nữa đâu. Nếu có thể, ông hãy trưng dụng toàn bộ xe cộ, gom hết những người còn sống sót di tản đến căn cứ Giang Thành đi, ở đó kiên cố hơn nhiều."
Trấn trưởng gật đầu lia lịa, vội vã đi sắp xếp công việc.
Hoắc Ngôn Trăn đưa bàn tay to lớn, ấm áp của mình xoa xoa đỉnh đầu Nguyễn Ngải, chậm rãi bảo: "Tiểu Ngải cũng đi theo bọn họ tới Giang Thành nhé. Như vậy em sẽ không phải theo bọn anh bươn chải, chịu khổ ở bên ngoài nữa."
Cả người Nguyễn Ngải bỗng chốc cứng đờ.
Cô bé ngước mắt lên nhìn anh, những cảm xúc kìm nén sâu trong đôi mắt đen láy trong vắt ấy, vào khoảnh khắc này, hoàn toàn vỡ vụn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

