Trước khi đến được Giang Thành, đoàn người của Hoắc Ngôn Trăn bắt buộc phải đi ngang qua một thị trấn nhỏ.
Thị trấn này nằm cách biệt hoàn toàn với khu nội đô, dân cư thưa thớt. Kể từ khi mạt thế bùng nổ, người dân trong vùng và các làng lân cận đã tập hợp lại, dựng lên một căn cứ tị nạn quy mô nhỏ.
Vừa thấy nhóm của Hoắc Ngôn Trăn ai nấy đều cao to lực lưỡng, tay lại lăm lăm súng ống và vũ khí hạng nặng, người trong trấn chẳng chút do dự mà đon đả chào đón họ vào.
Họ còn sắp xếp cho cả nhóm một chỗ nghỉ ngơi khá tươm tất qua đêm.
Căn nhà không rộng lắm, Hoắc Ngôn Trăn ưu tiên nhường gian phòng đơn sạch sẽ nhất cho Nguyễn Ngải.
Lúc Tống Dương bước vào, anh đang cúi người cẩn thận trải lại tấm ga giường, còn Nguyễn Ngải thì ngồi một bên, đôi mắt cứ dán chặt vào anh.
Tống Dương chứng kiến cảnh này thì cạn lời, lắc đầu trêu chọc: "Lão đại, tôi bỗng nhiên phát hiện cậu có tiềm năng làm cha nuôi đấy, chu đáo ra phết."
Hoắc Ngôn Trăn lạnh lùng liếc anh ta một cái: "Tìm tôi có việc gì?"
"Bên ngoài không có cơm, nhưng có cháo nóng, trấn trưởng mời chúng ta qua dùng bữa."
"Lương khô của chúng ta chẳng phải còn dư dả lắm sao, không cần phiền phức thế đâu."
Anh khựng lại một chút, ánh mắt dời về phía Nguyễn Ngải: "Tiểu Ngải không nuốt nổi lương khô, tôi dẫn con bé đi lấy chút cháo."
Nguyễn Ngải không phản đối, xem như ngầm đồng ý.
Thế là hai người cùng nhau rảo bước hướng về phía khu vực ăn uống của căn cứ.
Thời điểm này người đến ăn rất đông nhưng không khí lại vô cùng ảm đạm, tuyệt nhiên không có tiếng cười nói xôn xao.
Ai nấy đều khoác trên mình những bộ quần áo cáu bẩn lâu ngày chưa giặt, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, rệu rã.
Họ lầm lũi ôm bát hoặc chậu nhôm, xếp thành một hàng dài dằng dặc chỉ để nhận một phần cháo loãng đến mức nhìn thấu tận đáy bát.
Chen chúc giữa dòng người chật chội, Nguyễn Ngải dâng lên một cảm giác bài xích đồng loại theo bản năng.
Nhưng ngay lúc này, Hoắc Ngôn Trăn ở bên cạnh bỗng siết chặt lấy tay cô.
Bàn tay to lớn, ấm áp và sạch sẽ của anh bọc trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Ông ta đứng túc trực bên nồi cháo lớn, vừa nhác thấy bóng dáng hai người liền nhanh tay múc một bát đầy, tự mình bưng đến trước mặt Hoắc Ngôn Trăn: "Hoắc đội trưởng tới rồi đấy à, sao không thấy mấy anh em khác đâu?"
Hoắc Ngôn Trăn đón lấy bát cháo: "Chúng tôi tự có lương khô mang theo rồi, không cần phiền đến mọi người đâu. Tôi ghé qua là muốn xin một phần cho đứa trẻ này thôi."
Ba người tìm một góc ngồi xuống.
Nguyễn Ngải cúi đầu húp từng ngụm cháo nóng, còn Hoắc Ngôn Trăn và trấn trưởng thì vừa ăn vừa hỏi han về tình hình căn cứ.
Đúng lúc này, một tiểu đội ra ngoài tìm kiếm nhu yếu phẩm vừa vặn trở về.
Hai ba chiếc xe tải nhỏ chỉ mang về được vỏn vẹn vài bao gạo mì cùng ít nước khoáng và mì ăn liền, thậm chí có chiếc xe còn trống rỗng.
Một gã đàn ông cao lớn bước xuống từ chiếc xe đi đầu, lớn tiếng chỉ huy mọi người khuân vác, chuyển số lương thực ít ỏi kia vào nhà kho.
Nguyễn Ngải vốn đang im lặng ăn cháo đột ngột ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy gã đàn ông đó, đôi mắt tròn xoe của cô bé khẽ híp lại.
Gã đàn ông kia mang lại cho cô một cảm giác quen thuộc đến tột cùng, hơn nữa, trên người gã đã hoàn toàn biến mất thứ mùi vị thuộc về con người.
Nguyễn Ngải chỉ liếc nhìn một cái rồi lại dửng dưng cụp mắt xuống, tiếp tục húp cháo.
Chẳng phải việc của cô.
Sau khi bốc dỡ xong xuôi, gã đàn ông bắt đầu đứng tụ tập tán gẫu với mấy người dân trong trấn.
Hoắc Ngôn Trăn và trấn trưởng ở cách đó không xa cũng đang vô cùng tập trung vào câu chuyện của mình.
Bát cháo trắng đã cạn đáy, Nguyễn Ngải đưa lưỡi liếm liếm môi.
Đột nhiên, từ giữa đám đông vang lên một tiếng hét thất thanh, xé rách bầu không khí yên ắng.
Hoắc Ngôn Trăn bật dậy ngẩng đầu, chỉ thấy gã đàn ông vừa vận chuyển lương thực về lúc nãy đã hóa thành tang thi mà không ai kịp đề phòng. Lúc này, gã đang điên cuồng cắn xé cổ một thanh niên trẻ tuổi, máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
Người xung quanh hoảng loạn như đàn ong vỡ tổ, giẫm đạp lên nhau chạy trốn thục mạng.
Trấn trưởng gào thét khản cả giọng cố gắng kiểm soát cục diện, nhưng vô ích, tiếng la hét của ông hoàn toàn bị nhấn chìm trong sự kinh hoàng.
Hoắc Ngôn Trăn phản xạ cực nhanh, lập tức rút vũ khí ra, thế nhưng giữa dòng người đang chạy toán loạn chắn hết tầm nhìn, anh căn bản không tài nào nhắm bắn được con tang thi kia.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, một gã đàn ông khác hớt hải chạy sộc tới. Chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, gã sững sờ trong giây lát rồi tuyệt vọng hét lớn: "Trấn trưởng! Cửa phòng thủ của căn cứ bị một bầy tang thi hung hãn đập tan rồi! Chúng cắn chết rất nhiều người, giờ đang rầm rộ tràn về hướng này!"
Tin tức này tựa như một tảng đá nghìn cân ném mạnh vào chảo dầu đang sôi, khiến cục diện vốn đã rối ren nay càng thêm mất kiểm soát.
Hoắc Ngôn Trăn nhíu chặt mày kiếm, quay sang nói với vị trấn trưởng đang hồn xiêu phách lạc: "Ông mau đi triệu tập đội viên của tôi đến ứng cứu, bên này cứ giao cho tôi!"
Trấn trưởng tuy có hoảng hốt nhưng dẫu sao cũng là thủ lĩnh từng dẫn dắt người dân sinh tồn bấy lâu, ông ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Được! Tôi đi ngay, Hoắc đội trưởng nhất định phải cẩn thận!"
Nói đoạn, ông ta vội vã quay người lao đi.
Hoắc Ngôn Trăn siết chặt súng trong tay, lao mình vào dòng người ngược xuôi, cố gắng lách qua từng kẽ hở để áp sát gã đàn ông vừa biến dị.
Nguyễn Ngải tính đuổi theo sát gót anh, kết quả là do không chú ý, cô bé bị dòng người xô đẩy thô bạo rồi ngã nhào xuống đất.
Lớp người cứ thế đùn đẩy khiến cô càng lúc càng bị dạt ra xa.
Đến khi gượng dậy đứng vững được, cô đã hoàn toàn mất dấu Hoắc Ngôn Trăn, xung quanh chỉ toàn là những khuôn mặt xa lạ đang gào khóc thảm thiết.
Khoảnh khắc đánh mất chỗ dựa duy nhất, lòng bàn tay Nguyễn Ngải bỗng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh ngắt.
Cách cô không xa, từng đợt tang thi đang điên cuồng càn quét, gặt hái từng sinh mạng con người, chúng đang dần dần thọc sâu vào trung tâm căn cứ tị nạn nhỏ bé này.
Cảnh tượng đẫm máu như vậy, ở thời kỳ hậu tận thế thực chất ngày nào chẳng diễn ra.
Giữa bầy tang thi hung tợn, nổi bật lên một con tang thi có đôi mắt màu xanh lục vô cùng ma mị.
Nó sở hữu thân thủ nhanh thoăn thoắt cùng sức mạnh kinh người.
Không ít người chưa kịp nhìn rõ đã bị bộ móng vuốt sắc lẹm của nó xé xác thành hai nửa, rồi bị nó quăng quật qua lại như một món đồ chơi tiêu khiển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

