Mọi người trong trấn hớt hải thu dọn hành lý, bắt đầu chuẩn bị lên đường hướng về phía Giang Thành.
Vừa mới trải qua một trận chiến đẫm máu, ngoại trừ cảm giác may mắn vì giữ được mạng sống, trong lòng ai nấy đều ngập tràn sự hoang mang và tê dại trước chặng đường mờ mịt phía trước.
Nguyễn Ngải đeo chiếc ba lô màu trắng trên vai, đứng tách biệt hẳn khỏi đám đông.
Đôi mắt cô bé cứ dán chặt vào bóng dáng Hoắc Ngôn Trăn đang đứng duy trì trật tự cách đó không xa.
Nhờ biểu hiện xuất sắc trong trận chiến với bầy tang thi vừa rồi, nhóm của Hoắc Ngôn Trăn nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc, được vị trấn trưởng tin tưởng mời đến để chỉ huy và dẫn dắt người dân.
Giữa lúc ai nấy đều đang bận rộn, một bàn tay bất chợt vỗ nhẹ lên vai Nguyễn Ngải.
Cơ thể cô khẽ cứng đờ, ngước mắt lên thì bắt gặp gương mặt của Tống Dương.
"Tiểu Ngải, em lên chiếc xe khách lớn kia ngồi cùng mọi người đi. Đi chung đông người cho an toàn, với lại khi đến Giang Thành rồi cũng dễ nhờ người quen để tâm, chăm sóc em nhiều hơn."
Tống Dương mỉm cười dịu dàng với cô, nhưng ý cười ấy tuyệt nhiên chẳng chạm đến đáy mắt.
Nguyễn Ngải thừa biết, trong cái tiểu đội tám người này, ngoại trừ Hoắc Ngôn Trăn luôn ra sức che chở cô, những người còn lại đều coi cô là một bình hoa di động vừa vô dụng lại vừa yếu ớt — đặc biệt là gã thanh niên trẻ tuổi trước mặt này.
Đáy mắt cô lạnh tanh, khẽ lắc đầu: "Tôi không đi."
Nụ cười trên môi Tống Dương lập tức sượng trân rồi tắt ngấm.
Đúng lúc này, Hoắc Ngôn Trăn vừa vặn sải bước đi tới.
Nhận ra bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng giữa hai người, anh lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tống Dương còn chưa kịp mở miệng giải thích, Nguyễn Ngải đã nhanh như cắt túm lấy tay áo của Hoắc Ngôn Trăn.
Cô chẳng nói chẳng rằng, rúc thẳng mặt vào lồng ngực anh, bàn tay còn lại thì khẽ nắm chặt lấy vạt chiếc áo khoác đang mở rộng, dáng vẻ trông ấm ức vô cùng.
Hoắc Ngôn Trăn nhíu chặt mày kiếm, liếc mắt nhìn Tống Dương đầy dò hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tống Dương đứng hình mất mấy giây trước màn "lật mặt" nhanh như chớp của cô, nghẹn họng đến mức nửa chữ cũng không thốt ra được.
Ánh mắt Hoắc Ngôn Trăn dịu lại, nhìn cái đầu xù đang rúc trước ngực mình.
Anh vừa lo lắng vừa bất dĩ đưa tay lên xoa xoa tóc cô: "Tiểu Ngải sao thế này? Có chuyện gì nói với anh xem nào."
Bờ vai Nguyễn Ngải khẽ run lên, cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đang vùi trong ngực anh lên, lí nhí: "Em không muốn ngồi chung xe với những người không quen biết. Em muốn đi cùng anh."
Hoắc Ngôn Trăn thoáng ngẩn ra, sâu trong đôi mắt đen nhánh như mực bỗng chốc gợn lên một làn sóng lăn tăn.
Tống Dương đứng bên cạnh chỉ biết âm thầm đảo mắt một cái đầy khinh bỉ.
Khóe môi Hoắc Ngôn Trăn khẽ cong lên thành một nụ cười: "Được rồi, vậy cứ để Tiểu Ngải ngồi cùng xe với anh."
Nhận được sự đồng ý của anh, Nguyễn Ngải mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Cô nhàn nhạt liếc mắt sang Tống Dương một cái, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng, nhưng ý vị khoe khoang và khiêu khích lại rõ ràng mồn một.
Tống Dương chỉ biết lạnh lùng nhếch mép.
Sau đó, dưới sự chỉ huy nhịp nhàng của trấn trưởng và Hoắc Ngôn Trăn, đoàn xe bắt đầu xuất phát một cách có trật tự.
Người dân trong trấn đều được sắp xếp ngồi trên chiếc xe khách lớn của trung tâm vận tải hành khách, riêng Nguyễn Ngải thì đặc cách đi theo Hoắc Ngôn Trăn ngồi vào trong chiếc xe quân sự.
Đến giữa trưa, đoàn xe chậm rãi lăn bánh.
Lúc đi ngang qua cổng căn cứ, Nguyễn Ngải khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên cánh cửa sắt cao quá đầu người.
Cánh cửa ấy bị xé toạc loang lổ bốn phía, biến dạng hoàn toàn, vừa nhìn là biết ngay tác phẩm từ bộ móng vuốt sắc lẹm của con tang thi mắt xanh lúc trước.
Nguyễn Ngải rũ mắt, khẽ giật giật gấu áo của Hoắc Ngôn Trăn ở bên cạnh.
Theo bản năng, anh quay sang nhìn cô.
Nguyễn Ngải do dự một lát rồi chậm rãi cất lời: "Nếu như... em không vào căn cứ Giang Thành, anh có chịu giữ em lại bên cạnh không?"
Ánh mắt Hoắc Ngôn Trăn khựng lại.
Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà chỉ xoa đầu cô, nhẹ giọng bảo: "Tại sao Tiểu Ngải lại không muốn đến căn cứ Giang Thành?"
"Bởi vì... ở đó có rất nhiều kẻ xấu, họ sẽ giết em."
Ánh mắt Nguyễn Ngải vô hồn, lúc thốt ra những lời này, tâm tình cô không hề có lấy một chút gợn sóng.
Hoắc Ngôn Trăn bất đắc dĩ thở dài: "Tiểu Ngải à, trong căn cứ làm gì có nhiều người xấu đến thế. So với nơi đó, lũ tang thi hoành hành bên ngoài mới thực sự đáng sợ. Thời buổi mạt thế này, nếu không có căn cứ che chở, bất kỳ một con tang thi bình thường nào cũng có thể dễ dàng làm tổn thương em."
Nguyễn Ngải rất muốn nói với anh rằng, trên đời này chẳng có con tang thi nào dám động vào cô cả, chúng nó đối với cô đều nhất mực nghe lời.
Thế nhưng lời đã đến bên miệng lại bị cô nuốt ngược vào trong.
Hoắc Ngôn Trăn chẳng biết gì cả, mà cho dù anh có biết đi chăng nữa, anh cũng không cách nào đồng cảm với hoàn cảnh của cô.
Ngay từ đầu, bọn họ vốn đã không phải là người cùng một thế giới.
Nguyễn Ngải buông gấu áo của anh ra, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo chuyển sang nắm chặt lấy quai đeo ba lô, quay mặt nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ.
Hoắc Ngôn Trăn im lặng một lát, cũng không gặng hỏi thêm gì nữa.
Chiếc xe đã rời khỏi thị trấn nhỏ, chậm rãi tiến vào đường quốc lộ.
Chậm nhất là sáng mai, bọn họ sẽ đặt chân đến Giang Thành.
Đoàn xe cứ chạy thẳng cho đến khi màn đêm buông xuống.
Sắc trời tối tăm cũng là lúc lũ tang thi hoạt động mạnh mẽ nhất, để đảm bảo an toàn, cả đoàn quyết định dừng chân nghỉ ngơi tại một trạm dừng chân ven đường.
Trạm dịch này rõ ràng là đã từng có người ghé qua, hầu hết đồ đạc bên trong đều bị vét sạch, mấy con tang thi lẻ tẻ đi lang thang cũng nhanh chóng bị nhóm của Hoắc Ngôn Trăn giải quyết gọn gàng.
Những người bước xuống từ xe khách nếu không mệt mỏi rã rời về thể xác thì tinh thần cũng đã kiệt quệ.
Vào khoảnh khắc này, mọi người đều đang tận hưởng sự yên bình hiếm hoi, không một ai lên tiếng, thi thoảng chỉ có vài tiếng thì thầm khe khẽ thoảng qua, hòa vào màn đêm đặc quánh tựa như một ảo ảnh hư vô.
Sau khi lo liệu xong xuôi mọi việc, Hoắc Ngôn Trăn sải bước đi về phía chiếc xe của Nguyễn Ngải.
Anh không mở cửa bước vào trong xe, mà khom lưng xuống, hai tay vịn lên thành cửa sổ xe đang mở rộng, rồi từ từ mở lòng bàn tay hướng về phía Nguyễn Ngải.
Ánh mắt Nguyễn Ngải đầu tiên chạm phải ánh nhìn đang đong đầy thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp của anh, sau đó, cô mới chậm rãi dời mắt nhìn xuống lòng bàn tay đang mở ra trước mặt mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)