Nguyễn Ngải bị đánh thức bởi một tiếng súng.
Lúc tỉnh dậy, Hoắc Ngôn Trăn đã không còn ở bên cạnh, bên ngoài căn nhà gạch đất vang lên những tiếng bàn tán xôn xao.
Tâm điểm cuộc thảo luận của họ xoay quanh một viên đá màu trắng sáng, lấp lánh vừa nổ ra từ đầu con tang thi kia.
Hoắc Ngôn Trăn nương theo ánh đèn pin quan sát viên đá một hồi, đôi mắt anh sáng lên, nói với mọi người xung quanh: "Là tinh hạch của tang thi cấp một, cực kỳ hiếm có đấy."
Nếu như nói trận đại họa mạt thế bất ngờ ập xuống khiến nhân loại trở tay không kịp, thì quy luật tiến hóa tự nhiên của tang thi xuất hiện sau đó lại càng đẩy phép tắc sinh tồn tàn khốc "cá lớn nuốt cá bé" trên Trái Đất lên đến đỉnh điểm.
Bước sang tháng thứ ba của mạt thế, những con tang thi vốn dĩ hành động chậm chạp, sức tấn công yếu ớt đã bắt đầu tiến hóa thành những giống loài hung hãn hơn.
Chúng có tốc độ xé gió, có đứa sở hữu thân hình khổng lồ, có đứa thức tỉnh dị năng đặc biệt, thậm chí một số ít còn bắt đầu hình thành trí thông minh.
Sự thăng cấp này của lũ tang thi đã đẩy nhân loại vào một làn sóng khủng hoảng mới.
Tuy nhiên, ông trời đóng cánh cửa này lại mở ra cánh cửa khác, quy luật tự nhiên suy cho cùng vẫn chừa cho con người một con đường sống.
Trong hai tháng đầu tiên trước khi mạt thế chính thức bùng nổ, dị biến xảy ra không chỉ biến một bộ phận nhân loại thành những cái xác không hồn, mà còn sản sinh ra một nhóm dị năng giả có thiên phú dị bẩm.
Những người này sở hữu đủ loại năng lực kỳ dị, từ hệ tốc độ, hệ sức mạnh cho đến các hệ nguyên tố như kim, hỏa, phong.
Sự hiện diện của họ về sau không chỉ là lực lượng nòng cốt giúp nhân loại chống chọi với tang thi, mà còn là vũ khí và vốn liếng để thiết lập lại trật tự mới cho xã hội loài người.
Trong tiểu đội tám người của Hoắc Ngôn Trăn, có ba người sở hữu năng lực đặc biệt: Lão Hồ thuộc hệ sức mạnh, Tống Dương là hệ phong, còn Hoắc Ngôn Trăn lại là hệ kim hiếm thấy.
Vào tháng thứ ba này, mạt thế mới ở giai đoạn đầu, tang thi vừa mới chập chững tiến hóa.
Trong đầu chúng thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một loại đá năng lượng màu trắng, chứa đựng nguồn sức mạnh có thể giúp các dị năng giả thăng tiến thực lực, được gọi là "Tinh Hạch".
Tang thi cấp một đã khó gặp, tinh hạch cấp một lại càng hiếm hơn, đêm nay nhóm của Hoắc Ngôn Trăn xem như đã vớ được một món hời lớn.
Nguyễn Ngải quấn chiếc chăn mỏng đứng nép sau lưng mấy người bọn họ, lẳng lặng nhìn trân trân vào viên tinh hạch trong tay Hoắc Ngôn Trăn, không nói nửa lời.
Vẫn là Hoắc Ngôn Trăn tinh mắt phát hiện ra cô trước.
Anh cất viên tinh hạch đi rồi sải bước về phía cô: "Tỉnh rồi à? Sao em không ngủ tiếp?"
Người đàn ông cao mét tám mươi tám để tiện trò chuyện với cô liền nửa quỳ nửa ngồi xuống, giúp cô quấn chặt lại tấm chăn mỏng trên người.
Nguyễn Ngải nhìn anh vài giây, rồi lẳng lặng dời mắt xuống bàn tay đang nắm chặt của anh, thầm nuốt nước miếng một cái.
Thèm ăn quá đi mất.
Có lẽ do ảnh hưởng từ năng lực đặc biệt của bản thân, so với bánh quy hay bánh ngọt dùng để duy trì sự sống thông thường, Nguyễn Ngải lại có niềm khao khát mãnh liệt với loại tinh hạch này hơn nhiều.
Kiếp trước cô là nữ hoàng tang thi, thuộc hạ dưới trướng luôn nỗ lực đào tinh hạch từ đầu các dị năng giả nhân loại để dâng lên cho cô.
Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, thứ này quá mức thưa thớt, cô hoàn toàn không thể tự tay kiếm được.
Hoắc Ngôn Trăn như đọc được suy nghĩ của cô bé, anh bật cười bất đắc dĩ: "Tiểu Ngải, cái này đào từ trong đầu tang thi ra đấy, không ăn được đâu."
Nguyễn Ngải mím môi.
Dị năng giả bình thường đương nhiên không nuốt nổi, họ chỉ có thể đặt tinh hạch vào lòng bàn tay để từ từ hấp thụ năng lượng.
Nhưng cô thì khác, cô có thể trực tiếp ăn sống mà chẳng gặp chút tác dụng phụ nào.
Hơn nữa, vị của nó thực sự rất ngon.
Cân nhắc một hồi, Nguyễn Ngải nuốt nước bọt xuống, đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, bấu lấy các ngón tay của Hoắc Ngôn Trăn, giúp anh nắm chặt lại.
"Anh có thể hấp thụ năng lượng của nó." Cô nói.
Hấp thụ nó, rồi trở nên mạnh mẽ hơn.
Bởi vì trong tương lai không xa, lũ tang thi sẽ tiến hóa ngày một nhanh, chỉ có những dị năng giả không ngừng cường hóa bản thân mới có thể chống chọi lại được.
Nhận thức được tầm quan trọng của dị năng từ sớm, vượt lên trước người khác ngay từ vạch xuất phát, mới có thể trở thành kẻ định đoạt cuộc chơi trong thời kỳ hậu tận thế.
Nguyễn Ngải thầm nghĩ, tuy bản thân mình dễ dàng bị mua chuộc chỉ bằng một chiếc bánh kem dâu tây, nhưng sâu trong lòng, cô lại mơ hồ hy vọng Hoắc Ngôn Trăn có thể nhanh chóng hấp thụ năng lượng để trở nên mạnh mẽ, từ đó sống sót lâu hơn một chút trong thế giới tàn khốc này.
Cho dù ở giai đoạn đầu mạt thế này, anh đã là một dị năng giả hệ kim cấp một vô cùng xuất sắc rồi.
Hoắc Ngôn Trăn thoáng chút do dự: "Anh cũng từng nghe nói hấp thụ tinh hạch có thể nâng cao dị năng, nhưng hiện tại anh vẫn chưa khống chế tốt nguồn năng lượng này nên chưa dám thử bao giờ."
Thực chất, cấp độ dị năng cấp một hiện tại của anh cũng là nhờ quá trình không ngừng chiến đấu, sinh tử cùng tang thi mà tích lũy được.
Nguyễn Ngải mím nhẹ môi dưới: "Chỉ cần nắm chặt nó trong lòng bàn tay là được."
Năng lượng của tinh hạch và năng lượng trong cơ thể dị năng giả vốn dĩ tương thông.
Chỉ cần đặt nó vào lòng bàn tay, luồng sức mạnh ấy sẽ tự động tràn vào cơ thể, chạy dọc một vòng tuần hoàn rồi dần dần được xương cốt, kinh mạch hấp thụ hết.
Hoắc Ngôn Trăn trầm ngâm một lát, ôm tâm lý thử một lần xem sao, liền siết chặt viên tinh hạch trong lòng bàn tay.
Ngay giây tiếp theo, một luồng năng lượng khổng lồ và nóng rực dọc theo cánh tay anh cuồn cuộn lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.
Rất nhanh, anh cảm nhận được nguồn năng lượng trong cơ thể mình sau khi dung hợp với tinh hạch đang không ngừng phình to và trở nên mạnh mẽ một cách rõ rệt.
Lão Hồ và Tống Dương thấy lạ cũng tò mò vây quanh xem thử.
Cứ như thế trôi qua khoảng mười phút, đôi mắt đang nhắm nghiền của Hoắc Ngôn Trăn bất chợt mở bừng ra.
Anh hơi ngẩn người, nhìn viên tinh hạch đã hóa thành đống bột mịn trong lòng bàn tay mình, lẩm bẩm: "Hình như... tôi thăng cấp rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)