Cô quay đầu nhìn gương mặt anh tuấn sánh ngang minh tinh của Lâm Thanh Hòa, đôi môi mỏng của anh mím chặt, lạnh lùng như sắp hòa làm một với tiết trời này.
“Anh không có xe à?”
"Không có." Lâm Thanh Hòa nghèo một cách đầy hùng hồn, "Mua không nổi."
Hướng Gia cảm thấy xác suất đòi lại được năm trăm tệ kia là rất nhỏ, Lâm Thanh Hòa còn nghèo hơn cả những gì cô tưởng tượng.
Tiền boa ở quán bar cũng giống như tiền được donate trên livestream vậy, trừ khi là trẻ vị thành niên, còn lại tuyệt đối không thể hoàn trả.
Chiếc xe buýt chậm rãi chạy tới, dừng lại trước mặt họ kèm theo tiếng phanh hơi "xì" một cái.
Hướng Gia hít sâu một hơi, nén đau đứng thẳng người dậy. Lâm Thanh Hòa từ phía sau túm lấy cổ áo cô, xách cô lên xe buýt. Ngay sau lưng cô, anh thả hai đồng xu vào thùng tiền, vang lên tiếng "loảng xoảng", rồi nói: "Hai người."
Trên xe buýt không có mấy ai, trống hươ trống hoác. Anh đưa Hướng Gia đến ngồi ở ghế đơn sát cửa sổ, còn mình thì ngồi ra hàng ghế sau, móc từ túi quần ra hai cái nút bịt tai màu trắng nhét vào tai.
"Tôi ngủ một giấc, đến bệnh viện huyện thì gọi tôi. Gọi không tỉnh thì cứ lay, nhưng cấm nhân cơ hội sàm sỡ đấy."
Ngón tay thon dài trắng bệch của Lâm Thanh Hòa kéo vành mũ xuống che kín mắt. Anh khoanh tay dựa người vào ghế, chỉ để lộ sống mũi cao và đôi môi mỏng đang mím chặt ra ngoài: "Đừng nói chuyện với tôi."
Người nghèo thì Hướng Gia từng gặp rồi, kẻ chảnh chọe Hướng Gia cũng từng gặp rồi, nhưng vừa nghèo vừa chảnh thì đây là lần đầu tiên Hướng Gia được thấy.
Hướng Gia gập ô lại để xuống chân, xoay người co chân cúi eo, cố gắng cuộn mình lại, tay bám chặt vào lưng ghế phía trước, mặt áp lên cánh tay, quay đầu nhìn cảnh tượng thị trấn đang lùi nhanh về phía sau qua khung cửa sổ.
Cô từng tưởng rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ quay lại Đồng Trấn nữa, không ngờ lại quay về nhanh đến vậy.
Không có áo gấm về làng, chỉ có sự nhếch nhác thảm hại.
Lúc đến bệnh viện huyện thì trời đã tạnh mưa, Hướng Gia và Lâm Thanh Hòa người trước kẻ sau xuống xe.
Hướng Gia không còn đau như trước nên cũng không cần dựa vào anh nữa. Lâm Thanh Hòa một tay đút túi, tay kia xách ô đi phía trước, vừa đi vừa nhắn tin.
Anh cao ráo chân dài nhưng bước đi không nhanh, thong thả giữ khoảng cách hai mét với Hướng Gia.
Đến lối vào, anh dừng bước, buông thõng chiếc điện thoại đời cũ trong tay xuống, nói: "Không cần lấy số, cứ đi thẳng đến phòng khám ở tầng hai. A Ô đưa khách xong sẽ đến tìm cô, có việc gì thì gọi điện cho cô ấy..."
"Anh vẫn chưa đi được đâu." Hướng Gia nhìn chiếc điện thoại đã lỗi thời mấy năm của anh, lấy hết can đảm nói một mạch nhu cầu của mình: "Điện thoại của tôi tối qua rơi xuống sông rồi."
Lâm Thanh Hòa dừng bước, từ từ quay đầu lại.
Đôi mắt đen lộ ra khỏi mũ trùm, nhìn Hướng Gia với vẻ lạnh nhạt, uể oải và đầy thắc mắc.
"Bây giờ trên người tôi chỉ còn mỗi một cái thẻ, nếu không quẹt thẻ được thì tôi ngay cả tiền khám bệnh cũng không có." Hướng Gia rốt cuộc cũng không còn mặt mũi nào đòi lại năm trăm tệ kia, "Tôi cần vay anh một ít tiền để tiêm thuốc giảm đau trước đã. Nếu anh không yên tâm, tôi có thể đưa căn cước công dân cho anh giữ, hoặc thế chấp đồng hồ cho anh."
Hướng Gia vừa nói vừa tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay xuống, đồng hồ kim cương của Cartier, "Cái đồng hồ này là của Cartier đấy."
Chiếc đồng hồ này bán lại ở bất kỳ cửa hàng đồ hiệu cũ nào cũng được vài chục nghìn tệ.
Lâm Thanh Hòa chăm chú nhìn Hướng Gia một lát, bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng đưa ra trước mặt cô: "Căn cước công dân. Còn đồng hồ của cô, phố đi bộ bên cạnh bán một trăm tệ năm cái."
...
Người này không có chút khái niệm nào về đồ xa xỉ sao?
Anh nghèo đúng là có lý do cả.
Hướng Gia cất chiếc đồng hồ kim cương có giá gốc gần mười vạn tệ đi, lấy chứng minh thư từ trong túi ra đưa cho Lâm Thanh Hòa: "Thế này được không?"
Lâm Thanh Hòa nhận lấy chứng minh thư của Hướng Gia, lật xem mặt trước. Hướng Gia trong ảnh vẫn còn chút nét mũm mĩm trẻ con, gương mặt trông rất ngoan hiền.
Người Thượng Hải, lớn hơn anh hai tháng.
Lâm Thanh Hòa điềm nhiên đút chứng minh thư vào túi quần, sải bước lớn đi vào trong bệnh viện: "Nộp tiền xong tôi sẽ đưa hóa đơn cho cô."
Kết quả chẩn đoán đúng như Hướng Gia dự liệu, viêm dạ dày cấp tính, cần truyền dịch.
Lâm Thanh Hòa cầm đơn đi đóng tiền, Hướng Gia đã được cắm kim ở sảnh truyền dịch, tựa lưng vào chiếc ghế sắt đơn sơ, nghe tiếng đứa trẻ bên cạnh gào khóc khản cả giọng.
Lâm Thanh Hòa mãi không quay lại, Hướng Gia nghi ngờ có khi anh đã cầm chứng minh thư của cô chạy đi vay tiền rồi.
Dịch thuốc từng giọt từng giọt chậm rãi chảy vào ống truyền, thời gian không có điện thoại trôi qua cực kỳ chậm chạp. Trong sảnh truyền dịch không đông người, đa phần là người già. Phía sau là một bà cụ đang ôm bé trai nghịch điện thoại, phía trước là cặp vợ chồng lớn tuổi dìu nhau tựa vào một chỗ.
Tình trạng già hóa dân số ở thị trấn rất nghiêm trọng, ngoại trừ trẻ em bị bỏ lại quê thì chỉ toàn người già.
Mười mấy năm trước đã vậy, bây giờ càng nghiêm trọng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)