Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Đồng hồ hiển thị chín giờ rưỡi sáng, bà cụ ôm bé trai từ phía sau nhoài người lên, rụt rè đưa điện thoại qua, dùng tiếng địa phương nói: "Cô có biết dùng điện thoại thông minh không? Mở phim hoạt hình thế nào vậy?"

Hướng Gia nhìn bà cụ, trên mặt bà là nụ cười lấy lòng, nếp nhăn nơi đuôi mắt hằn rất sâu. Bà lại dùng vốn tiếng Phổ thông bập bẹ lặp lại một lần nữa.

"Muốn mở cái gì ạ?" Hướng Gia nhận lấy điện thoại nhưng không tìm thấy trình phát video, chỉ có một ứng dụng video ngắn.

Cô kết nối với wifi miễn phí của bệnh viện, dịu giọng hỏi: "Bạn nhỏ, cháu muốn xem phim hoạt hình gì? Cháu có thể nói tên cho cô biết."

Đứa bé ngừng tiếng khóc xé gan xé phổi, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô, dường như không hiểu lắm.

Trên thanh tìm kiếm của ứng dụng video ngắn, từ khóa đứng đầu bảng xếp hạng là #Tần Lãng phản hồi gọi Gia Ngư là kẻ tâm thần#, theo sát phía sau là #Gia Ngư đăng bài lúc nửa đêm bóc phốt Tần Lãng#, thứ ba là #Hình tượng của Gia Ngư sụp đổ#.

Trái tim Hướng Gia như bị ai bóp nghẹt, dạ dày quặn lên theo bản năng.

Cô tránh đi những chủ đề chướng khí mù mịt kia, tìm phim "Đội chó cứu hộ" trên kênh thiếu nhi rồi đưa cho cậu bé.

Cậu nhóc mãn nguyện ôm điện thoại dựa vào lòng bà, không khóc nữa.

Hướng Gia kéo mũ áo khoác lên, việc truyền dịch khiến cô cảm thấy lạnh, cô rụt đôi bàn tay lạnh buốt vào sâu trong lớp áo.

Trong tầm mắt xuất hiện đôi chân thẳng tắp thon dài, Hướng Gia nghiêng đầu, để lộ đôi mắt ra khỏi vành mũ. Cháo ấm và bánh bao từ trên không rơi xuống lòng cô, Hướng Gia vội vàng đón lấy, mùi thơm của bột mì xộc thẳng vào mũi.

"Ăn trước rồi hãy uống thuốc, trên vỏ hộp có ghi liều lượng chuẩn." Giọng nói lạnh lùng của Lâm Thanh Hòa vang lên trên đỉnh đầu, một túi thuốc rơi xuống chiếc ghế bên cạnh Hướng Gia, kèm theo tờ hóa đơn đã được gấp đôi, "Trên này có số điện thoại của A Ô, có việc gì thì tìm cô ấy."

"Cảm ơn." Hướng Gia ôm cháo và bánh bao ấm nóng trong lòng, nhặt túi thuốc lên. Điện thoại của Lâm Thanh Hòa reo, anh liếc nhìn người gọi đến, không nghe máy nhưng cũng không tắt đi.

Ngón tay thon dài xoay chiếc điện thoại một vòng, anh buông thõng tay xuống, nói: "Ở đây tuy hẻo lánh nhưng trị an rất tốt, thị trấn nào cũng có chốt cảnh sát. Đừng có đi lung tung tìm mua mấy thứ bậy bạ, cẩn thận bị bắt vào đấy."

Hướng Gia đột ngột ngẩng đầu.

Uống hết ly cháo, dạ dày cô mới dễ chịu hơn đôi chút.

Trước đây, Hướng Gia tuyệt đối không bao giờ động đến những món ăn sáng truyền thống như cháo kê hay bánh bao. Cô phải lên hình, cần giữ dáng nên cực kỳ hạn chế nạp những loại tinh bột làm tăng đường huyết nhanh thế này.

Hướng Gia bẻ một miếng bánh bao nhân rau, cẩn thận bỏ vào miệng. Vỏ bánh xốp mềm, nhân rau tươi ngon, mùi vị bất ngờ lại rất tuyệt. Cô ăn hết sạch cả chiếc bánh bao.

Ngồi nghỉ tại chỗ một lát, cô đứng dậy kéo cây truyền dịch đi về phía góc phòng lấy một cốc nước ấm rồi quay lại chỗ cũ uống thuốc.

Ở đây chẳng ai quen biết cô, cô có tháo khẩu trang ra cũng chẳng ai buồn ngoái nhìn. Số tiền trên hóa đơn là một trăm hai mươi sáu tệ, mặt sau tờ giấy viết một dãy số, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ.

Hướng Gia cất tờ hóa đơn vào chiếc túi đeo chéo, tựa lưng vào ghế nhìn ống truyền dịch.

Mười giờ rưỡi Hướng Gia truyền dịch xong, A Ô vẫn chưa đến.

Cô xách túi thuốc rời bệnh viện, tìm một cây ATM gần đó rút hai vạn tiền mặt. Cửa hàng điện thoại ở trung tâm thương mại bên cạnh phát loa quảng cáo ầm ĩ, dòng điện thoại "trái cây" đời mới nhất chỉ có giá 5299 tệ.

Hướng Gia cất tiền vào túi, thu thẻ lại rồi bước ra khỏi buồng ATM, đứng trên bậc tam cấp nhìn sang cửa hàng điện thoại.

"Xem điện thoại hả em?" Một người phụ nữ trung niên ló đầu ra từ sau đống tờ rơi đủ màu sắc, mời chào: "Người đẹp, vào đây xem đi."

Hướng Gia đi về phía người phụ nữ: "Chào chị, em bị mất điện thoại, em có thể mượn máy của chị gọi một cuộc được không?"

Nụ cười trên mặt người phụ nữ cứng lại.

"Không được thì thôi ạ, cảm ơn chị."

"Được chứ." Người phụ nữ mở cửa cửa hàng, nói: "Em là người nơi khác đến à? Đi du lịch sao? Hay em mua tạm cái máy dự phòng đi, bên chị đang có gói cước 99 tệ tặng kèm điện thoại đấy."

"Biết đâu em lại tìm được." Hướng Gia bước vào cửa hàng, mắt nhìn lướt qua mấy chiếc điện thoại.

Cô cần một chiếc nhưng cô không dám mua.

Cô nói: "Em gửi chị tiền cước phí nhé."

"Cái đó thì khỏi, thời buổi này ai cũng thừa gói cước cả, có ai gọi điện thoại mấy đâu." Người phụ nữ mở khóa điện thoại rồi đưa cho Hướng Gia: "Em dùng đi."

Hướng Gia bấm số gọi cho A Ô, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

"Tôi là Hướng Gia đây, người thuê phòng hôm qua ở chỗ các cô ấy."

"Cô đang ở đâu đấy?" Giọng A Ô có vẻ kích động, "Tôi đến bệnh viện mà không tìm thấy cô, cô còn ở đó không?"

"Tôi đang ở trung tâm thương mại đối diện." Hướng Gia nói, "Ra cổng rẽ trái khoảng ba trăm mét có một cửa hàng điện thoại, tôi đang ở đây."

"Được rồi, tôi qua ngay."

Hướng Gia cúp máy, trả điện thoại cho bà chủ.

Cô nhìn mấy chiếc điện thoại trưng bày thêm một lần nữa, nhưng cuối cùng vẫn bước ra khỏi cửa hàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc