Hướng Gia buông tay ra, ngẩng đầu lên, mặc kệ anh là chú hay gì, cô phải lôi một người đi bệnh viện: “Tôi có thể là bị viêm dạ dày cấp, A Ô không có ở đây, tôi cần đi bệnh viện.”
Mái tóc dài hơi xoăn của Hướng Gia xõa tung rối bời trên vai, mặt tái nhợt, lông mi ướt át dừng phía trên đôi mắt hạnh, giờ phút này hơi run rẩy, giọng nói yếu ớt: “Tôi tên Hướng Gia, xưng hô thế nào?”
Hướng Gia tỏ ra yếu thế, cô nhớ rõ tối hôm qua quẹt thẻ dư cho ông chủ này năm trăm tệ.
Năm trăm tệ này, khi cần thiết cô phải đòi lại.
Điện thoại mất rồi, bệnh viện thị trấn nhỏ không chắc có thể quẹt thẻ, cô coi như không một xu dính túi.
Bà cụ cầm ô che mưa chạy chậm ra, cố gắng che lên đỉnh đầu Lâm Thanh Hòa, mang theo vẻ lấy lòng rất rõ ràng, Lâm Thanh Hòa cúi người nhận lấy ô.
Góc dù đụng vào vai Hướng Gia, nước mưa theo quần áo thấm vào da thịt, lạnh lẽo. Hướng Gia thầm nghiến răng, tránh xa Lâm Thanh Hòa.
Lâm Thanh Hòa đứng thẳng người ở trong sân nhỏ nhìn Hướng Gia, ngói xám như được gột rửa, phiến đá xanh trong mưa phùn lóe lên ánh sáng.
“Tôi lên lầu lấy giấy tờ.” Hướng Gia nén giận, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, lùi lại một bước, cố gắng để ánh mắt mình chân thành tha thiết: “Cảm ơn anh.”
Lâm Thanh Hòa: “...”
Hướng Gia rảo bước lên lầu về phòng tìm một chiếc áo khoác dày trong vali mặc ở bên ngoài, thay một đôi giày thể thao, cầm ba lô vội vàng xuống lầu.
Trong sân đã không thấy Lâm Thanh Hòa đâu, bà cụ cầm dù và áo khoác dệt kim đứng đợi ở đầu cầu thang.
“Cháu đã mặc áo rồi.” Hướng Gia lập tức dang tay cho bà cụ xem quần áo trên người, nhận lấy ô che mưa nói: “Cháu đi bệnh viện, bà đừng đi theo cháu, mau trở về đi.”
Bà cụ vẫn đi theo sau, từng bước từng bước.
Hướng Gia bước ra khỏi cửa lớn khách trọ A Ô bung dù giơ lên đỉnh đầu, Lâm Thanh Hòa dựa vào dưới mái hiên cửa quán bar đối diện, ban ngày biển hiệu ‘Một Quán Rượu’ càng có vẻ cũ nát. Dây giày của anh đã buộc lại, hai tay đút túi dựa vào cột gỗ chạm hoa rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì, hoặc là cái gì cũng không nghĩ, chỉ đơn thuần là ngẩn người.
“Bà mau về đi, đừng ra ngoài, đừng ra mép nước.” Hướng Gia quay đầu nhìn bà cụ, bấm bụng nói: “Nếu bà không chịu về ngoan ngoãn ở nhà, cháu sẽ không bao giờ quay lại nữa đâu.”
Đối diện, Lâm Thanh Hòa nhướn mi, đôi mắt đen chợt trở nên sắc bén.
“Anh không đi à? Bà bảo anh đưa tôi đi bệnh viện mà.” Hướng Gia nhìn anh qua màn mưa bụi. Mũ trùm đầu kéo xuống rất thấp, mắt mũi Lâm Thanh Hòa chìm trong bóng tối, chỉ có đầu lông mi vương chút ánh sáng. Da anh rất trắng, dáng vẻ lười biếng, chẳng có ý định đứng dậy: “Bỗng nhiên không muốn làm người tốt nữa. Tôi thấy thể lực cô khá tốt, một mình cũng đi được bệnh viện...”
Hướng Gia không đợi anh nói hết đã ngồi xổm xuống, giọng cô run rẩy: “Tôi không đi được.”
Lâm Thanh Hòa nhìn cô, Hướng Gia đón lấy ánh mắt anh.
Cô rõ ràng mong manh như gió thổi là bay, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ khiêu khích.
“Bà ơi.” Hướng Gia cao giọng.
Lâm Thanh Hòa sải bước tới lấy chiếc ô, túm lấy cô xốc lên, dẫn cô đi lên những bậc thang đá xanh ướt sũng: “Ngoan Ngoan là tên ở nhà của con gái bà, qua đời ngót mười năm rồi. Cô Hướng, cô có thể lợi dụng bà ấy, nhưng không cần phải tàn nhẫn với bà ấy như thế.”
“Tàn nhẫn sao?” Hướng Gia đau đến mức không thẳng nổi lưng, dựa vào anh dễ chịu hơn nhiều.
Anh rất cao, tay rất khỏe, cú xốc vừa rồi suýt chút nữa nhấc bổng Hướng Gia lên khỏi mặt đất.
Cơ lõi rất mạnh, người này có tập gym không nhỉ?
Khuỷu tay Hướng Gia chạm vào vòng eo săn chắc của anh: “Bà ấy bị Alzheimer đúng không? Bà ngoại tôi cũng bị Alzheimer. Hồi đó tôi phải đi nơi khác học, sợ bà buồn nên lừa bà rằng tuần nào tôi cũng sẽ về thăm. Bà vì đi đón tôi mà gặp tai nạn.”
Lâm Thanh Hòa xê dịch nửa bước sang bên cạnh, tránh xa tay và hơi thở của cô.
Chiếc ô nghiêng hẳn về phía Hướng Gia, nửa bên vai anh lộ ra trong mưa.
“Căn bệnh này tàn nhẫn như vậy đấy, logic của bà không giống chúng ta, ở đây lại rất gần sông.” Hướng Gia không nói hết câu, quay đầu nhìn đường cằm hoàn hảo của Lâm Thanh Hòa, chuyển chủ đề: “Hôm qua tôi nghe người kia gọi anh là Lâm Thanh Hòa, là những chữ nào vậy? Thanh Hòa trong tháng Tư trời trong? Lâm trong rừng cây tốt tươi?”
“Cô không muốn vô tình ngã từ đây xuống thì đừng nói chuyện.” Đôi lông mày đẹp đẽ của Lâm Thanh Hòa nhíu lại, chẳng còn bao nhiêu kiên nhẫn, giọng điệu khôi phục vẻ lười biếng ban nãy: “Tôi mới ngủ được hai tiếng đã bị gọi dậy, chưa tỉnh ngủ, đau đầu lắm.”
Những bậc thang đá xanh vừa dài vừa dốc, Lâm Thanh Hòa không muốn nói chuyện, Hướng Gia thì đau đến mức không thốt nên lời.
Đoạn đường phía sau cô gần như treo người trên cánh tay Lâm Thanh Hòa mới đi hết được.
Đường phố trong trấn cũng vắng vẻ, mưa dầm dề.
Lâm Thanh Hòa rút tay ra, nhét cán ô vào tay cô, móc từ túi quần ra hai đồng xu đứng đợi dưới biển báo xe buýt đơn sơ: “Cô ra dựa vào biển báo xe buýt đi.”
Thân nhiệt ba mươi bảy độ sao có thể thốt ra những lời lạnh lẽo đến thế nhỉ?
Hướng Gia nghiêng ô ngẩng đầu nhìn biển báo xe buýt chốn thôn quê, bên trên viết trạm Đồng Trấn, ngoài ra không còn thông tin thừa thãi nào khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
