Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô gắng gượng vịn tường đi tới bồn rửa mặt tát nước lên mặt, trong gương là khuôn mặt ướt đẫm trắng bệch, đôi môi không còn chút huyết sắc nào.
Cửa ban công bên ngoài chưa đóng, gió sông thốc vào, thổi bay tấm rèm cửa, mang theo hơi lạnh.
Hướng Gia cầm bộ quần áo đi tới định đóng cửa kéo rèm, tay chợt khựng lại. Tối qua cô đã ném cái gì ra ngoài nhỉ?
Hướng Gia, người được mệnh danh là "hai chai là gục", sau hai chai là bắt đầu làm loạn vì say rượu.
Cô gần như lao về phía lan can ban công, giữa đất trời là một màu u ám, sương mù dày đặc bao trùm lấy non nước.
Cách ban công chừng một mét phía dưới chính là sông Lật, gió cuốn bọt sóng đập mạnh vào những tảng đá cao bên bờ sông, bọt nước bắn tung toé.
Điện thoại đâu?
Ký ức mơ hồ dần trở nên rõ nét, cô đã bất chấp tất cả đăng hết mọi thông tin lên mạng, rồi đứng ở ban công trong mưa gió mịt mùng ném điện thoại xuống sông.
Hướng Gia ôm tâm lý cầu may quay về phòng thay quần áo, lấy khẩu trang đeo lên, mở cửa đi theo cầu thang xuống lầu. Ruột gan đau quặn, đoạn đường ngắn ngủi mà cô đi đến mức tối sầm mặt mũi, hơi thở dồn dập.
Ở sân tầng một, cô đụng phải bà nội của A Ô, không kịp chào hỏi liền chạy thẳng ra bờ sông.
Mưa phùn tạt vào mặt lạnh buốt, chân Hướng Gia vẫn còn mang đôi dép lê của Homestay, bước đi loạng choạng trượt ngã dúi dụi lao ra bờ sông.
Bờ kè đá xanh ướt đẫm liếc mắt một cái là nhìn thấy hết, trống trơn chẳng có gì cả. Dưới bờ kè là nước sông cuồn cuộn, một màu xanh thẫm, sâu không thấy đáy.
Thời đại văn minh này không có điện thoại thì có sống nổi không?
Hướng Gia vẫn chưa từ bỏ ý định, cô đi đến mép bờ kè nhìn xuống, biết đâu nó mắc vào chỗ nào đó.
Giọng của bà cụ vang lên từ phía sau, chất giọng địa phương rất nặng, Hướng Gia chỉ lờ mờ hiểu được phần lớn ý.
"Cháu ngoan, đừng ra bờ sông, sẽ ngã xuống đấy."
Hướng Gia quay đầu lại, thấy bà cụ gầy gò đang chạy chậm tới, vẻ mặt đầy lo lắng. Cô mím môi, trái tim nhói lên một cái, cô xoay người ngăn bà cụ đang định lao ra bờ sông lại, nói: "Cháu không sao ạ."
"Sắc mặt cháu ngoan sao lại kém thế này? Bị bệnh rồi hả? Hay là mệt quá?"
Bà cụ nắm lấy tay Hướng Gia, dắt cô đi ngược trở lại, vừa đi vừa định cởi áo khoác của mình ra: “Đã bảo cháu mặc nhiều vào một chút, lần nào cũng ăn mặc phong phanh như thế, để bà cởi áo cho cháu.”
Lòng bàn tay thô ráp của bà cụ dán lên mu bàn tay Hướng Gia, những vết chai sạn cọ vào da cô khiến cô thấy hơi đau. Hướng Gia thoáng ngẩn ngơ một chút rồi mới hoàn hồn, vội vàng giữ tay bà lại: “Bà ơi, cháu không lạnh…”
Lời vừa ra khỏi miệng, cả người cô bỗng ớn lạnh, trong dạ dày lại cuộn lên một cơn buồn nôn.
Sợ nôn lên người bà, cô vội rút tay ra, rảo bước nhanh về phía sân: “Nhà vệ sinh ở đâu ạ?”
“Ngoan Ngoan sao thế?” Bà cụ vội vàng mở cửa nhà vệ sinh tầng một, vẻ mặt đầy lo lắng: “Cháu thấy khó chịu ở đâu? Sao lại nôn rồi?”
Hướng Gia không kịp trả lời, cô đóng cửa lại, tháo khẩu trang rồi vịn tường nôn thốc nôn tháo. Hôm qua cô không ăn gì nên thứ nôn ra toàn là dịch mật và nước chua đắng ngắt.
Tai cô ù đi, đầu váng mắt hoa.
Trong lúc vịn tường xả nước để dịu lại cơn nôn, cô nghe thấy tiếng bà cụ bên ngoài nói vọng vào, giọng gấp gáp như sắp khóc: “Ngoan Ngoan ốm rồi, Ngoan Ngoan đang nôn.”
“Bà đừng vội, cứ từ từ nói.” Giọng đàn ông vang lên ngoài cửa, mang theo vẻ ngái ngủ chưa tỉnh hẳn, hơi khàn khàn: “Là A Ô bị ốm sao ạ? Cô ấy ở đâu?”
Ông chủ quán bar hàng xóm?
Hướng Gia mở cửa nhà vệ sinh, chạm mặt ngay với Lâm Thanh Hòa.
Có vẻ anh bị người ta lôi thẳng từ trong chăn ra, tóc tai vẫn còn rối bời.
Trên người anh tròng chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình, quần jean tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, dây giày thể thao màu trắng dưới chân còn chưa kịp buộc.
Lâm Thanh Hòa giơ tay kéo sợi dây rút kẹt bên trong áo, ngón tay thon dài thuận thế trượt lên móc mũ trùm đầu đội lên, đè xuống mái tóc vểnh ngược, toàn thân toát ra vẻ lười biếng lạnh nhạt: “Cô? Cần giúp đỡ?”
Sức tay của bà cụ rất lớn, Hướng Gia còn đang khiếp sợ sao mới một buổi tối mà vai vế đã bị hạ thấp, tay cô đã bị cưỡng ép nhét vào trong tay người đàn ông.
Trong nháy mắt, bọn họ đồng thời giãy giụa, lại đồng thời từ bỏ, bàn tay thô ráp gầy guộc của bà cụ nắm chặt tay bọn họ lại với nhau.
“Đại Lâm, cháu không có tiền sao? Bây giờ bà về lấy cho cháu. Cháu phải giúp Ngoan Ngoan——”
“Không cần.” Lâm Thanh Hòa nắm lấy tay Hướng Gia, không nhìn cô mà chỉ nhìn bà cụ, giọng nói khàn khàn nhưng không có vẻ cho có lệ: “Cháu đưa cô ấy đi bệnh viện, cháu có tiền, bà đừng lo.”
“Được!” Bà cụ liên tục nói mấy chữ được, đẩy hai người bọn họ đi ra ngoài: “Mau đi bệnh viện, tiêm một mũi là không đau nữa, không đau là tốt rồi. Bà đi lấy dù cho các cháu, đúng, lấy ô che mưa, các cháu không thể đội mưa đi được. Dầm mưa sẽ bị bệnh, dầm mưa sẽ bị bệnh.”
Bà cụ buông tay bọn họ ra, xoay người vội vã đi vào trong nhà.
Bà gầy vô cùng, lưng còng xuống khiến xương cốt dưới lớp áo mỏng manh lộ ra rõ ràng.
Bà rất giống bà ngoại của Hướng Gia.
“Anh định kéo tôi đến bao giờ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


