Hướng Gia quay đầu nhìn sang, thấy người đàn ông có vóc dáng cao gầy kia đang xách một cái khung gỗ vỡ kính bước ra từ quán bar. Anh ngậm điếu thuốc, tay áo sơ mi xắn cao, trên cổ tay phải quấn một chuỗi hạt gỗ đàn hương sẫm màu, toát lên một vẻ trầm tĩnh lạ thường.
Kính vỡ không nát vụn hẳn mà như kiểu đánh gãy xương vẫn còn dính gân, đi một bước lại kêu loảng xoảng một tiếng. Khung gỗ bị ném vào thùng rác ven đường, cổ tay thon dài của anh vung lên, một chuỗi giọt máu theo đó văng xuống đất. Mảnh vỡ còn sót lại cứa rách tay anh, máu lập tức trào ra.
Anh chẳng hề bận tâm, vẩy tay rồi xoay người đi về, máu đỏ tươi theo đầu ngón tay trắng lạnh của anh bay ra, hòa tan vào đêm mưa.
Quán bar bị đập phá rất thê thảm, anh đã khiêng bốn chuyến, nào là khung biến dạng lớn nhỏ, kim loại méo mó cùng kính vỡ nát. Một cái thùng rác đã không chứa nổi nữa, anh đành chất đống mảnh vụn bên cạnh đó.
Hướng Gia đứng nhìn rất lâu, điện thoại vẫn rung liên hồi, chưa từng dừng lại. Cô không xem ai gọi đến, tắt máy, đeo khẩu trang, bỏ chìa khóa phòng vào túi áo rồi xoay người xuống lầu.
Phòng tầng một vẫn sáng đèn nhưng trong sân không có ai.
Bóng tối ẩm ướt, mưa bụi triền miên.
Anh chỉ lười biếng nhấc mí mắt, rồi xoay người đi về quán bar.
Hướng Gia nắm cán ô, băng qua con ngõ ở giữa đi đến trước cửa quán bar.
Tấm bìa cứng ở góc tường bị gió thổi gập lại hơn nửa, dầm mưa nên mềm nhũn nát bươm nơi góc tường.
Ba chữ "Cầu bao nuôi" nét mực loang lổ, vừa to vừa đậm.
Trong quán vang lên tiếng quét thủy tinh, Hướng Gia đẩy cánh cửa khép hờ bước qua ngạch cửa.
"Đóng cửa rồi, mai hẵng đến."
Lâm Thanh Hòa quay lưng về phía cửa quét dọn đống kính vụn trên sàn, không có hứng thú gì với người mới tới, giọng điệu lạnh nhạt không chút phập phồng: "Giờ mở cửa là sáu giờ chiều đến mười rưỡi tối."
Bên trong quán bar không hề nhỏ, quầy bar nằm ngay cửa, vốn dĩ chắc là kết cấu bằng kính. Giờ chỉ còn trơ lại khung gỗ, trên tường bày biện vài loại rượu thường thấy, một tờ thực đơn viết tay treo lơ lửng bên trên.
Nét chữ phóng khoáng, cứng cáp đầy nội lực.
Ghế chân cao đổ đầy đất, người đàn ông nhanh nhẹn nhặt lên xếp chồng vào nhau. Một mặt cửa sổ hướng ra sông, treo một dây đèn màu dài, bày bốn cái bàn. Bàn gỗ và ghế gỗ đều được cố định xuống sàn nên may mắn thoát nạn.
Ở giữa là sân khấu nhỏ, ánh sáng hơi tối, giá nhạc và chân mic đều đổ rạp xuống đất, một cây đàn guitar đứt dây nằm chỏng chơ trong góc.
"Có rượu không?"
Hướng Gia cụp ô, nhìn quanh bốn phía tìm thấy xô đựng ô bèn cắm vào, bước qua đống bừa bãi trên sàn đi tới vị trí gần cửa sổ, kéo ghế ngồi xuống.
"Đóng cửa rồi." Người đàn ông đổ rác trong tay vào thùng các-tông bên cạnh, tạo ra một tiếng động lớn. Anh vứt cây chổi xuống, rõ ràng là đang cố kìm nén sự mất kiên nhẫn: "Sau mười rưỡi không tiếp khách nữa."
"Anh dọn dẹp không cần thời gian sao?" Hướng Gia ngả người ra sau ghế, hai tay đút vào túi, hất cằm nói: "Anh cứ dọn dẹp việc của anh, tôi uống rượu của tôi. Tôi không cần anh phục vụ, cũng không kén chọn không gian. Có khi anh dọn xong thì tôi cũng uống xong rồi, nước sông không phạm nước giếng."
Người đàn ông nhíu đôi mày kiếm lạnh lùng.
Hướng Gia không hề nao núng, đón lấy ánh mắt của anh: "Có rượu gì?"
Anh đút một tay vào túi quần, lùi lại nửa bước rồi dựa vào quầy bar chỉ còn trơ lại khung gỗ, cằm hơi hếch lên. Mí mắt anh rất sâu, đuôi mắt dài hơi xếch liếc nhìn Hướng Gia.
"Tôi thích loại nặng một chút." Lưng Hướng Gia dán chặt vào tựa ghế gỗ, "Càng nặng càng tốt."
"Không có." Lâm Thanh Hòa mò bao thuốc lá đã ướt một nửa từ trong túi quần ra, vẩy cho bớt nước. Anh rút một điếu ngậm lên đôi môi mỏng lạnh nhạt, rũ mắt lấy bật lửa châm thuốc, ánh lửa lóe lên rồi tắt ngấm. Anh rít sâu một hơi rồi từ từ nhả khói, lấy điếu thuốc xuống, ngón tay kẹp thuốc tùy tiện chỉ ra kệ rượu phía sau: "Chỉ có bia Tuyết và Budweiser."
"Budweiser." Hướng Gia nói.
"Một trăm tệ sáu chai, uống không hết có thể gửi lại miễn phí, mã thanh toán ở trên bàn." Lâm Thanh Hòa ngậm lại điếu thuốc, đi vòng qua quầy bar tàn tạ, mở tủ lạnh lấy ra sáu chai bia.
Anh định tìm khay đựng nhưng nhìn quanh bốn phía, kệ rượu đã bị đập nát bươm. Anh một tay xách sáu chai bia đi về phía Hướng Gia, đặt mạnh xuống bàn gỗ tạo thành tiếng loảng xoảng.
Anh cầm lấy đồ khui bia trên bàn, ngước mắt lên: "Mở mấy chai?"
"Mở hết đi." Ngón tay Hướng Gia để trong túi gõ nhẹ vào mặt lưng kính của điện thoại, cô ngước mắt lên chạm ngay vào ánh nhìn của người đàn ông.
Anh không mở bia mà chỉ nhìn Hướng Gia.
Ở khoảng cách gần, vẻ phong trần lãng tử trên người anh bớt đi phần nào, đôi mắt cực kỳ sạch sẽ, hàng mi rõ ràng từng sợi. Màu môi anh hơi nhạt, hờ hững ngậm điếu thuốc, theo nhịp thở của anh, khói thuốc chậm rãi tràn ra, lảng bảng trong không khí.
"Trả tiền trước." Người đàn ông vươn cánh tay dài cầm lấy tấm bảng mica trên bàn đặt trước mặt Hướng Gia, "Quét cái này."
Hướng Gia sực tỉnh, quán bar cần phải trả tiền trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
