Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Hướng Gia gật đầu, nhận lấy chứng minh thư cất vào balo rồi thuận tay đóng cửa lại.

Cô tháo mũ và khẩu trang, tắt đèn trong phòng rồi đẩy cửa bước ra ngoài ban công.

Mặt sông rộng lớn, núi non trải dài thăm thẳm. Những dãy núi trùng điệp, lớp nọ chồng lên lớp kia kéo dài về phương xa, đường sống núi như nối liền với chân trời. Một chùm sáng chiếu rọi xuống mặt sông, tiếng sóng nước rào rạt hòa cùng tiếng mưa phùn lất phất, cả thế giới như mở ra bao la khoáng đạt.

Cách vách vang lên tiếng sập cửa rất mạnh, Hướng Gia quay đầu nhìn sang.

Ban công tầng hai vừa khéo có thể nhìn thấy cửa chính của quán bar “Một Quán Rượu”, một người đàn ông dáng người cao ráo mặc sơ mi trắng bước ra từ bóng tối, đi tới dưới ánh đèn.

Chiếc sơ mi mặc hờ hững lỏng lẻo, cúc áo buông lơi để lộ đường xương quai xanh trắng lạnh. Anh dừng lại dưới mái hiên, rút một điếu thuốc ra ngậm lên môi, rũ mắt châm lửa, kèm theo đó là tiếng “tách” giòn tan của chiếc bật lửa kim loại.

Ánh lửa bùng lên, anh cũng ngẩng đầu. Gương mặt lộ diện dưới ánh đèn, thanh tuyệt tuấn mỹ.

...

Mưa bụi bay lất phất, cửa lớn quán bar mở toang, ánh đèn mờ ảo hắt xuống con đường lát đá xanh ướt sũng, gợi lên vẻ trụy lạc, u tối.

Đốm lửa trên tay anh tối dần. Anh ngậm điếu thuốc, dựa người vào lan can gỗ chạm khắc cũ kỹ, hồi lâu mới nhả khói, làn khói trắng xanh lượn lờ bay lên.

Tiếng quát tháo giận dữ của một người phụ nữ vọng ra từ trong quán: “Lâm Thanh Hòa, cậu định sống lụi bại ở cái chốn này cả đời sao?”

“Tôi tình nguyện.”

Cuối cùng người đàn ông cũng lên tiếng. Giọng nói cực kỳ êm tai, rất đặc biệt, rõ ràng đã khàn đi vì khói thuốc nhưng chất giọng nền lại trong trẻo đến bất ngờ.

“Tôi cho cậu cơ hội chọn lựa cuối cùng, theo tôi về hay ở lại đây?”

Người phụ nữ bước ra từ bóng tối, tiến vào vùng ánh sáng.

Tay bà ta xách chiếc túi Hermes Birkin màu xám lông chuột cỡ trung, cổ tay đeo đồng hồ Patek Philippe. Chiếc váy đen cổ chữ V xẻ sâu để lộ miếng ngọc bích đeo trên cổ, dưới ánh đèn toát lên nồng nặc mùi tiền. Bà ta bảo dưỡng nhan sắc cực kỳ tốt, tinh tế từ đầu đến chân, dung mạo cũng rất xinh đẹp nhưng vẫn có thể nhận ra dấu vết của tuổi tác. Ít nhất cũng phải bốn mươi tuổi.

Trông hơi quen mặt, nhưng nhất thời Hướng Gia không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Màn kịch chèn ép người khác khiến Hướng Gia nảy sinh hứng thú, cô xoay người tì lên lan can, cúi xuống xem màn náo nhiệt dưới lầu.

Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Lâm Thanh Hòa kẹp hờ điếu thuốc, lơ đãng gạt nhẹ. Tàn thuốc trắng bay lả tả, rơi xuống mặt đá xanh ướt nước.

Anh chẳng hề bận tâm đến tình cảnh trước mắt, trả lời một cách qua loa tùy ý: “Tôi chọn vế sau.”

“Hết thuốc chữa!” Người phụ nữ giơ tay lên nhưng lại không giáng xuống, bà ta hằn học buông thõng tay, nói: “Cậu điên thật rồi, tôi chống mắt lên xem ngày cậu hối hận. Đập nát chỗ này cho tôi, đập cho sạch sẽ vào.”

Lúc này Hướng Gia mới nhìn rõ trong quán bar còn một người nữa, là một gã đàn ông cao to vạm vỡ. Cửa quán bar bị đóng lại từ bên trong, ngay sau đó vang lên tiếng đồ đạc, ly tách vỡ loảng xoảng.

Gió cuốn nước sông vỗ mạnh vào bờ, tạo nên tiếng sóng lớn ầm ầm, nhấn chìm cả tiếng đập phá đồ đạc bên trong. Người đàn ông bỗng ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Hướng Gia.

Cô lập tức lùi lại vào bóng tối.

Có vẻ anh không nhìn thấy cô, điềm nhiên dời tầm mắt đi nơi khác.

Anh lơ đãng hút thuốc, mặc kệ đám người kia đập phá quán bar của mình.

Da anh rất trắng, làn khói thuốc quấn quýt vờn quanh đôi môi mỏng, dây dưa một lúc rồi mới lững lờ bay lên không trung.

Anh kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay, đứng thẳng người dậy, đôi chân dài bước qua bậc cửa gỗ cao ngất, đi vào trong quán bar. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những sợi mưa đan vào nhau như dệt cửi.

Tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, tia sáng cuối cùng trên mặt sông cũng lụi tàn trong bóng tối.

Hướng Gia lấy điện thoại ra khởi động máy, mở ứng dụng livestream lên, hơn mười nghìn tin nhắn riêng đồng loạt ùa tới. Vô số từ ngữ dơ bẩn tựa như những mũi tên sắc nhọn bắn về phía Hướng Gia, khiến cô như bị vạn tiễn xuyên tim.

“Con đào mỏ kia, hôm nay mày lại leo lên giường thằng nào thế?”

“Đào mỏ bị lật xe rồi hả? Cũng không tự soi gương xem lại bản mặt mình đi, Tần Lãng mà thèm để mắt đến loại như mày sao? Nghe nói tác phẩm thiết kế của mày cũng là đồ ăn cắp, mày còn cái gì là thật không hả? Trước đây tao đúng là mù mắt mới đi thích mày, buồn nôn vãi.”

“Bán thân không?”

“Năm ngàn một lần, liên hệ số 1XXXXX...”

“Thật làm mất mặt phụ nữ, không biết tự lập tự cường chỉ biết bám lấy đàn ông...”

“Cá giả cá giả, cô còn cái gì là thật không?”

Hướng Gia đột ngột xoay người đối mặt với mặt sông mênh mông, gió lạnh cuốn theo hơi nước vỗ mạnh vào vách đá. Chiếc điện thoại trong lòng bàn tay cô rung lên bần bật, không biết là ai gọi tới.

Cô siết chặt điện thoại, mỗi nhịp thở đều khiến lồng ngực đau nhói.

Nhà bên cạnh vang lên tiếng loảng xoảng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc