Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Cô lấy điện thoại từ trong túi ra vuốt mở khóa, thông báo cuộc gọi nhỡ của Từ Ninh và một tin nhắn dài dằng dặc toàn lời đe dọa cùng lúc hiện lên.

Cô lướt màn hình bỏ qua những dòng tin ô trọc đó để quét mã thanh toán, chuyển dư thêm năm trăm tệ. Tiếng thông báo nhận tiền vang lên giữa quán bar, cô úp ngược điện thoại xuống bàn.

"Năm trăm trả thừa là muốn mua tôi sao?" Người đàn ông lấy điếu thuốc trên môi xuống dụi tắt vào gạt tàn, chiếc nhẫn bạc bản to trên ngón trỏ ánh lên vẻ lạnh lẽo dưới ánh đèn, "Tôi không bán thân."

Hướng Gia sửng sốt.

Cô nhìn người đàn ông có ngũ quan tuấn tú trước mặt, chần chừ khoảng nửa phút rồi mở miệng hỏi: "Bao nhiêu tiền thì anh bán?"

Cô muốn biết nếu rơi vào hoàn cảnh tương tự, đàn ông sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào.

Không khí tĩnh lặng, ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi, đèn màu treo bên cửa sổ quán bar nhấp nháy liên hồi không biết mệt.

"Ra cửa rẽ phải đi bộ tám trăm mét có bốt cảnh sát đấy, cô đến đó mà hỏi." Người đàn ông vứt đồ khui bia xuống, xoay người đi ra giữa quán bar, nhặt cây chổi lên tiếp tục dọn dẹp đống hỗn độn kia.

"Vừa rồi sao anh không báo cảnh sát?"

Hướng Gia cầm đồ khui, tự mình mở hai chai bia, bọt khí trào lên.

Cô thản nhiên lấy chiếc ly thủy tinh từ trong tủ khử trùng ra, rót đầy một ly. Trong lúc chờ bọt tan, cô kéo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt xinh đẹp dưới ánh đèn: “Anh không dám sao?”

Lâm Thanh Hòa xách cây chổi, chậm rãi quay đầu lại nhìn.

Dáng người cô rất gầy, nước da trắng ngần, khuôn mặt tròn nhỏ ẩn hiện trong thứ ánh sáng mờ ảo đầy ám muội, vốn dĩ trông phải là nét đẹp thanh thuần, ngoan ngoãn. Ngặt nỗi đôi mắt hạnh kia lại quá đỗi lạnh lùng và bướng bỉnh, ánh nhìn trực diện đầy sắc bén.

Cô nghiêng đầu, hỏi: “Bà ta là kim chủ của anh à?”

...

Hướng Gia cầm ly bia vẫn còn đang sủi bọt uống một ngụm lớn, vị bia đắng chát lạnh lẽo trôi tuột qua cổ họng xuống thẳng dạ dày.

Cô đã không ăn gì hơn mười tiếng đồng hồ, đột ngột uống thứ lạnh như vậy khiến cô không nhịn được mà rùng mình một cái.

Cô lấy bao thuốc từ trong túi áo ra, rút một điếu kẹp giữa ngón tay, rũ mắt châm lửa. Ánh lửa nóng rực mang theo vị thuốc lá khô khốc xộc thẳng vào cổ họng. Dạ dày cô đau âm ỉ, nhưng cơ thể đã khôi phục lại chút nhiệt độ.

Cô kẹp điếu thuốc đưa mắt nhìn quanh bốn phía: "Anh chọc bà ta không vui à? Đập phá thành ra thế này."

Điếu thuốc lá dành cho nữ màu trắng thon dài cháy đỏ giữa những ngón tay trắng nõn của cô. Ngón tay cô gầy và dài, mặt trong cổ tay có hình xăm. Một hình vẽ rất hiếm gặp, vô cùng độc đáo, tựa như đóa hoa đang nở rộ, lại giống như ác quỷ dữ tợn đáng sợ.

"Có liên quan đến cô sao?" Lâm Thanh Hòa dứt khoát buông cây chổi xuống, hai tay đút túi quần, chống đỡ chiếc quần ướt sũng.

Ánh mắt người phụ nữ này chẳng có ý tốt gì cả.

"Sao tối nay anh không đi theo bà ta?" Hướng Gia kẹp điếu thuốc, ngửa đầu uống cạn ly bia, một tay chống cằm, tay kia vừa kẹp thuốc vừa rót rượu, cười nhìn Lâm Thanh Hòa: "Anh theo bà ta bao lâu rồi? Ra tay ác thật đấy."

Một lúc sau, cô nâng ly rượu trên bàn lên, làm động tác cụng ly từ xa với Lâm Thanh Hòa rồi uống cạn ly thứ hai: "Cùng uống một ly không? Anh tên gì?"

"Tiếp rượu là giá khác, cô không mua nổi đâu." Lâm Thanh Hòa nhìn Hướng Gia một lát rồi băng qua đại sảnh quán bar trống trải, đi về phía cầu thang gỗ tối tăm, giọng nói vọng lại từ phía sau: "Uống xong thì tự về đi, không tiếp nữa."

"Sao anh biết tôi mua không nổi?" Hướng Gia gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn bên cạnh, rót đầy ly thứ ba, ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Hòa dưới ánh đèn mờ ảo: "Anh tiếp rượu giá bao nhiêu?"

"Tôi mà chịu thì một xu cũng không lấy, tôi mà không chịu thì ngàn vàng cũng khó mua." Lâm Thanh Hòa đút hai tay vào túi quần, đứng dạng chân trên cầu thang gỗ tối màu, ngay tại ranh giới giữa sáng và tối. Sau lưng anh là bóng đêm bao trùm, trước mắt là ánh đèn màu mập mờ, giọng điệu anh hờ hững: "Đối với cô, tôi không chịu."

Hướng Gia: "..."

"Say rượu đập phá bất kỳ đồ đạc nào trong quán đều phải đền gấp đôi. Cô ở nhà trọ A Ô bên cạnh đúng không? Tôi sẽ tìm được cô." Anh bước vào bóng tối trên tầng hai, tiếng đóng cửa vang lên, cả quán bar chìm vào sự tĩnh lặng kỳ quái.

Ngoài cửa sổ, một tia chớp rạch ngang bầu trời, chiếu sáng vùng núi hoang dã và mặt sông tối thẫm bên ngoài, ngay sau đó tiếng sấm ầm ầm nổ vang giữa đất trời.

Hướng Gia dụi tắt điếu thuốc, im lặng uống hết chai bia thứ hai. Bên ngoài mưa rất to, tiếng sấm vang lên từng hồi nối tiếp nhau.

Hướng Gia che ô đi về nhà trọ, vừa bước vào cửa thì Từ Ninh gọi điện tới. Hướng Gia đi ra ban công, bắt máy giữa trời mưa gió.

"Hướng Gia, em cũng không muốn tâm huyết bao năm qua đổ sông đổ bể chứ? Anh cảnh cáo em lần cuối cùng, sự kiên nhẫn của anh có giới hạn. Em mà nghe lời thì chúng ta vẫn là cộng sự tốt nhất, em vẫn là Gia Ngư Nhi băng thanh ngọc khiết, fan hâm mộ vẫn sẽ yêu mến em."

Hướng Gia bỗng nhiên bật cười, cô nhìn màn đêm cuộn trào trên mặt sông phía xa, khẽ nói: "Tôi không chịu."

"Cái gì?"

"Tôi nói là, tôi không chơi nữa, Từ tổng anh tự chơi một mình đi."

Hướng Gia cúp điện thoại, chặn số Từ Ninh, sau đó cô gửi đi toàn bộ lịch sử trò chuyện đã nằm trong hòm thư nháp từ rất lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc