Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chúng đứng cô độc trong bóng tối, to lớn và mục nát.
“Phong cảnh thiên nhiên ở chỗ chúng tôi không kém gì cổ thành Đại Doanh đâu, nơi giao nhau của ba tỉnh, ở giữa có sông Lật nổi tiếng. Ban đầu chính quyền muốn phát triển du lịch trước, xây rất nhiều nhà, sau đó xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn. Cổ trấn Đại Doanh bên cạnh lại được ngôi sao nổi tiếng lăng xê, mọi người đều đổ xô sang bên đó hết.”
A Ô một tay cầm vô lăng sang số, chiếc xe nảy lên dữ dội theo động tác của cô ấy, lao nhanh về phía tận cùng của bóng tối: “Sẽ có một ngày, nơi này của chúng tôi sẽ phát triển, sầm uất giống như cổ thành Đại Doanh vậy.”
Cuối đường có một ngọn đèn cao lớn, Hướng Gia mượn ánh sáng nhìn thời gian trên đồng hồ.
Mười giờ đêm.
Xe chạy thêm gần nửa tiếng nữa mới đến Đồng Trấn, trên trấn đã không còn cửa tiệm nào mở cửa. Homestay của A Ô nằm bên bờ sông, cần phải đi bộ xuống một con đường đá xanh rất dài.
Hướng Gia và A Ô một trước một sau đi xuống, con đường này chẳng có thay đổi gì, dốc đứng mười năm như một. Đi được nửa đường, trời cuối cùng cũng đổ mưa. Mưa bụi lất phất, thị trấn nhỏ trong núi tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chó sủa. Đang mùa mưa dầm, trên phiến đá mọc đầy rêu xanh, bị mưa xối nên trở nên trơn trượt.
Hướng Gia đi rất chậm, nhìn bóng dáng xách hành lý của A Ô phía trước từ dài hóa ngắn, rồi lại từ ngắn hóa dài.
“Đi vào con ngõ bên này có một khu nhà cổ bốn trăm năm lịch sử, người nhà dẫn vào thì không thu vé.” A Ô vừa đi vừa giới thiệu: “Ngày mai tôi dẫn cô đi xem.”
Cuối con ngõ hẹp lát đá xanh, một dải sông chia tách đất trời, hai bên sừng sững những nếp nhà tường xám ngói xanh.
Bên hông tòa nhà nhỏ phía trái treo một tấm biển gỗ nhuốm màu sương gió, trên đó viết tay bốn chữ: ‘Một Quán Rượu’.
Lớp sơn trên biển hiệu đã bong tróc lốm đốm, quấn quanh là dây đèn led rẻ tiền đủ màu sặc sỡ, hắt ra thứ ánh sáng nhập nhoạng thiếu lành mạnh. Cửa chính nằm trong con ngõ ngắn và hẹp, cánh cửa khép hờ, ánh đèn bên trong mờ ảo. Thấp thoáng có thể thấy giữa sân khấu có một chàng thanh niên dáng người cao ráo đang ngồi, đôi chân dài chống xuống đất, đầu cúi thấp ôm cây đàn guitar, tư thế đầy vẻ biếng nhác.
Hướng Gia không hứng thú với kiểu quán bar này nên dời mắt đi, nhìn sang nhà trọ A Ô ở phía đối diện: "Buổi tối có ồn không? Tôi không thích không gian quá ồn ào."
"Mười giờ rưỡi là tắt nhạc rồi, sẽ không làm phiền cô đâu, cô cứ yên tâm." A Ô xách vali của Hướng Gia bước vào nhà trọ, một bà cụ gầy gò lật đật chạy tới, nắm chặt lấy cánh tay Hướng Gia: "Cục cưng ngoan."
Hướng Gia giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì bà cụ đã bị A Ô chặn lại, đẩy sang hướng khác: "Bà nội, bà nhận nhầm người rồi. Bà mau đi ngủ đi, nếu không cháu giận đấy."
Sân không rộng lắm, góc tường trồng một cây hoa giấy sum suê, dây leo bò từ tầng một lên tận mái tầng hai. Những bông hoa rực rỡ nở rộ trong màn đêm, một vài cánh hoa bị mưa đánh rơi, nằm vương vãi trên nền đá xanh ướt đẫm.
A Ô đẩy bà nội vào phòng ở tầng một, đóng cửa lại rồi chạy quay ra, xách vali của Hướng Gia bước lên cầu thang gỗ. Ngay lập tức, cầu thang phát ra tiếng cọt kẹt như thể không chịu nổi sức nặng.
Cô ấy leo một mạch lên tầng hai mới dừng lại nghỉ lấy hơi: "Đó là bà nội tôi, bà bảy mươi tuổi rồi, đầu óc hơi lẩn thẩn, thi thoảng không phân biệt được ai với ai. Ban nãy bà nhận nhầm cô thành tôi đấy."
Hướng Gia vịn tay vào lan can gỗ chạm khắc tinh xảo bước lên lầu.
Dọc cầu thang gỗ có treo đồ trang trí thêu tay của người Miêu, đường kim mũi chỉ điêu luyện, thuộc hàng thượng phẩm. Tòa nhà nhỏ nhìn từ xa có vẻ đơn sơ, nhưng nội thất bên trong lại tinh tế và sạch sẽ, trong không khí thoang thoảng mùi hương hoa.
"Cô đưa chứng minh thư cho tôi đăng ký một chút nhé, ở đây bọn tôi cần nhập liệu lên hệ thống. Đây là phòng của cô, mật khẩu Wifi dán sau cánh cửa. Nước nóng phục vụ cả ngày, bữa sáng miễn phí. Thực đơn bữa trưa, bữa tối và ăn đêm đều nằm trong ngăn kéo tủ đầu giường, cô quét mã kết bạn WeChat với tôi để gọi món nhé."
Hướng Gia lấy chứng minh thư từ trong túi ra đưa cho A Ô rồi xách vali vào phòng.
"Chị lớn tuổi hơn em à? Thật sự không nhìn ra đấy, trông chị cứ như sinh viên đại học chưa tốt nghiệp vậy." A Ô vừa chép lại thông tin cá nhân của Hướng Gia vừa giới thiệu: "Nếu cần hướng dẫn viên du lịch thì chị cứ nhắn WeChat hoặc xuống tầng một tìm em, đa số các điểm tham quan ở đây em đều có thể lấy được giá ưu đãi cho chị."
*đoạn này biết lớn tuổi hơn nên editor đổi xưng hô nhen <3
Căn phòng lát sàn gỗ, bài trí theo phong cách mộc mạc tự nhiên. Mặt hướng ra sông là khung cửa sổ gỗ lắp kính bản lớn. Thấp thoáng có thể nhìn thấy bộ bàn vuông và ghế mây đặt bên ngoài. Tiếng đàn guitar từ nhà bên cạnh vẫn văng vẳng lọt vào, hiệu quả cách âm chỉ ở mức trung bình.
"Chứng minh thư của chị đây ạ." A Ô trả lại giấy tờ cho Hướng Gia, ôm cuốn sổ đăng ký nói: "Em ở tầng một, có việc gì chị cứ ới em hoặc gọi điện thoại nhé. Chị nghỉ ngơi sớm đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







