Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 25:

Cài Đặt

Chương 25:

"Tiểu thư nhà giàu mà cũng bình dân thế sao? Tiểu thư nhà giàu đang xúc cát kìa." Trần Tiểu Sơn ném xong bao cát cuối cùng, đưa tay vỗ vỗ vào bụi cỏ bên cạnh, mượn nước đọng trên đó để rửa sạch tay, "Cái đồng hồ đính kim cương chị ấy đeo hôm qua, anh đoán xem bao nhiêu tiền?"

Những kiến trúc ngói xanh nhuốm màu năm tháng lúc này trông thật ảm đạm, bản làng người Miêu trăm năm lịch sử đã bị trận mưa này cuốn trôi mất mấy nhà, những cây kiwi đã trĩu quả ngã đổ ngổn ngang trên sườn núi. Bờ sông hoàn toàn chìm trong biển nước, đây là lần đầu tiên nước sông mất kiểm soát kể từ khi đập thủy điện Lật Giang được xây dựng, tình hình cực kỳ tồi tệ.

Trên mặt sông sương mù lượn lờ, màn mưa sương phía chân trời dần tan đi, dãy núi xanh xa xa đã hiện ra đường nét rõ ràng. Dọc bờ sông có mấy bản làng, hàng trăm hộ gia đình, không biết tình hình thiệt hại ra sao.

Điện thoại rung lên trong túi quần, anh giũ sạch bùn đất trên người, móc điện thoại ra, nhìn màn hình vỡ nát như mạng nhện hiển thị ba cảnh báo đỏ, một tin tức về lũ lụt ở huyện Lật, và cả những tin nhắn "dội bom" của mẹ.

Bà Lâm: "Huyện Lật mưa to lắm, chỗ con thế nào rồi? Con còn ở ven sông, có an toàn không? Gọi lại cho mẹ."

Bà Lâm: "Mẹ đã bảo con đi đi, con không nghe mẹ, giờ thì sao? Ngập đến chỗ con rồi chứ gì!"

Bà Lâm: "Sao không nghe máy? Con đang làm cái gì đấy?"

Bà Lâm: "Lâm Thanh Hòa!"

Lâm Thanh Hòa nhíu mày, ấn mạnh lên màn hình điện thoại trả lời: "Mẹ có thể để con yên tĩnh vài ngày được không, đừng phát điên nữa..."

Màn hình điện thoại đã va vào tường lúc anh kéo Hướng Gia, vỡ cực kỳ đều, gõ chữ bị chậm, mấy chữ đánh ra nát bươm.

Anh xóa đi mấy chữ phía sau, chỉ trả lời: "Vẫn sống."

Anh nhét điện thoại trở lại.

"Mười vạn! Một cái đồng hồ, mười vạn tệ đấy." Giọng điệu Trần Tiểu Sơn đầy vẻ khoa trương, tay chân múa may, "Mẹ kiếp giàu thật sự, lại còn xinh đẹp, chị ấy không phải là minh tinh lớn nào đó chứ? Anh có thấy chị ấy giống minh tinh không? Em cứ có cảm giác đã gặp chị ấy ở đâu rồi."

"Tất cả những cô gái xinh đẹp." Lâm Thanh Hòa đi đến mép ngoài cùng kiểm tra tình trạng đất, tránh để sạt lở thêm, sau lũ bùn đá thường là sạt lở diện rộng, "Cậu đều từng gặp trong mơ cả thôi."

"Không phải kiểu đó, em thật sự thấy mặt chị ấy rất quen, cực kỳ giống minh tinh." Trần Tiểu Sơn móc từ túi quần ra một hộp kẹo bạc hà, vừa xé vỏ vừa thở dài, nói, "Cái thời tiết quỷ quái này, quán bar coi như tịt ngòi không kinh doanh được rồi. Vốn dĩ hôm nay em còn định qua sớm để đóng lại mấy cái bàn gỗ, rồi đánh bóng các cạnh nữa. Ăn kẹo không? Anh Lâm."

Lâm Thanh Hòa đưa tay lấy luôn hộp kẹo của Trần Tiểu Sơn, tự nhiên nhét vào túi quần mình.

Trần Tiểu Sơn: "...Ông chủ, em đâu có bảo anh lấy hết đâu?"

"Bố cậu đến rồi kìa." Lâm Thanh Hòa xách xẻng đi xuống dốc đất, "Hôm nay xảy ra chuyện lớn thế này, bố cậu sẽ chẳng dễ chịu đâu. Còn nói nhảm nhiều như thế nữa, bố cậu sẽ đá cậu lăn từ đây xuống đấy."

Trần Tiểu Sơn thì chẳng sợ bố mình, nhưng lại rất nghe theo lời khuyên của Lâm Thanh Hòa.

Cậu là một tên côn đồ vô tư lự, mười mấy tuổi đã bỏ học chạy ra ngoài lăn lộn, suýt chút nữa bị bố đánh gãy chân. Lăn lộn mấy năm chẳng làm nên trò trống gì, thấy người ta về quê quay video ngắn livestream kiếm tiền, cậu cũng mua thiết bị về livestream.

Thậm chí tiền điện còn không kiếm đủ, lại bị bố đánh.

Mãi đến khi Lâm Thanh Hòa tới mở quán bar, cậu mới có công ăn việc làm.

Lâm Thanh Hòa dạy cậu pha chế, cho cậu làm thêm kiêm livestream tại quán, miễn là không quay dính Lâm Thanh Hòa thì quay gì cũng được.

Thu nhập của Trần Tiểu Sơn trong một năm nay đã đạt đỉnh cao chưa từng có, sống cuộc đời mơ ước.

Cậu rất sùng bái Lâm Thanh Hòa, nói gì nghe nấy.

Trần Tiểu Sơn liếc thấy Trần Kiến Trung đang dẫn người đi tới, bèn thôi không đòi kẹo bạc hà nữa, quệt bùn đất trên người, xách cái xẻng sắt nhảy xuống rãnh mương rồi rời đi.

"Bên này kiểm soát được chưa?" Trần Kiến Trung xoa xoa khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn, ông ấy là trưởng trấn Đồng Trấn. Phụ trách an nguy một vùng, sáng nay Đồng Trấn mưa to, ông cứ chạy đôn chạy đáo giữa các con mương để xử lý nước từ trên núi đổ xuống, nào ngờ nước sông lại còn tràn ngược vào, ông lo muốn bạc cả đầu.

"Tôi vừa từ bờ sông về, dãy đầu tiên ngập hết cả rồi. Chuyện lớn thế này, bao nhiêu hộ dân, biết làm sao bây giờ!"

Lâm Thanh Hòa tuổi đời không lớn nhưng làm việc cực kỳ vững chãi.

Năm đầu tiên đến đây, anh đã giúp người dân tiêu thụ số kiwi suýt thối rữa ngoài đồng. Đầu năm nay anh nói sẽ giúp huyện Lật kéo đầu tư, thế mà kéo được một công ty lớn về thật.

Họ có tiền, có năng lực tiếp nhận mấy công trình dở dang trong huyện, lại còn hứng thú với vùng đất này. Ban xúc tiến đầu tư của huyện chỉ muốn lập bàn thờ cung phụng anh, tiếc là anh chẳng thích ngồi văn phòng.

Anh vẫn mở cái quán bar nhỏ ấy, ngày ngủ đêm hát, dựa vào quán bar này mà cứu sống cả hệ thống nhà nghỉ khách sạn ở Đồng Trấn.

Không dám nói là đại phú đại quý, nhưng ít nhất cũng có cơm ăn, khiến người ta nhìn thấy hy vọng.

Chẳng ai biết lai lịch của Lâm Thanh Hòa, anh cũng không kể chuyện của mình. Chỉ biết anh là người Thượng Hải, đến đây nghỉ mát, thấy thích nên ở lại luôn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc