Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hướng Gia không hiểu tại sao mình lại gia nhập đội ngũ xúc cát, rõ ràng cô đã rời khỏi nơi này, đã đi xa suốt bao nhiêu năm nay.
Động tác lặp đi lặp lại hàng trăm lần, còn mệt hơn tập ở phòng gym cả ngày. Cô mệt đến tê dại, đầu óc trống rỗng, chỉ biết lặp lại cùng một việc như cái máy. Áo mưa đã rách từ lâu, người ướt sũng rồi lại được thân nhiệt ủ nóng. Mưa xối vào người lúc đầu thấy hơi đau, nhưng khi quen rồi thì chỉ thấy nặng trĩu.
Mẹ cô là người nhà quê cố sống cố chết chen chân vào thành phố, học lực không cao, nhờ cần cù chịu khó mới kiếm được một công việc ở nơi này. Bà không muốn quay về vùng núi nghèo khổ túng quẫn, bà muốn ở lại thành phố.
Những căn phòng chật chội như chuồng bồ câu trong mấy cái hộp bê tông cốt thép tuy bức bối, nhưng lại chứa đựng ước mơ của bà. Mục đích của bà rất rõ ràng, bà phải cắm rễ ở thành phố.
Người đàn ông bà tìm kiếm nhất định phải có hộ khẩu Thượng Hải, thế là bà tìm được bố của Hướng Gia.
Để được gả vào đó, bà chủ động theo đuổi, tìm mọi cách để mang thai, nhưng dù đã có thai, mẹ của đối phương vẫn nhất quyết không chịu cưới. Họ đều đang chờ đợi, chờ xem cái bụng của bà có sinh ra được con trai hay không. Nhà họ trọng nam khinh nữ, đẻ con trai thì cưới, còn con gái thì cứ từ từ tính sau.
Trước kia mẹ cô luôn đinh ninh Hướng Gia là con trai, vì bà thèm chua, bụng nhọn, nghén nặng, thai máy rất mạnh và vô cùng hiếu động.
Mọi phản ứng thai kỳ đều nhắc nhở bà rằng đây chắc chắn là một bé trai.
Cho đến trước khoảnh khắc sinh con, bà vẫn ảo tưởng mình sẽ "mẹ quý nhờ con" để được bước chân vào nhà đó, đến lúc ấy bà có thể kiêu hãnh ưỡn ngực nói với tất cả mọi người rằng, bà là người Thượng Hải.
Ngày Hướng Gia chào đời mưa rất lớn, mẹ cô khóc đến khàn cả giọng.
Bà nội vạch chăn bọc Hướng Gia ra nhìn giới tính, rồi quay sang đổ luôn bát canh gà vừa hầm xong đi.
Bà ngoại không biết chữ, không biết nói tiếng phổ thông, chỉ bập bẹ được vài từ thông dụng. Bà một thân một mình lặn lội đường xa đến thành phố phồn hoa đô hội để chăm con gái ở cữ, còn chưa kịp uống ngụm nước nào đã bị dúi cho một đứa trẻ.
Bà đổ hết đồ ăn trong cái gùi ra, đặt Hướng Gia mới sinh vào đó, rồi cõng cô lên đường về quê. Vé tàu hỏa là do bà van xin người qua đường mua giúp, thời ấy tàu chạy về quê mất hơn ba mươi tiếng đồng hồ.
Trong khoảng thời gian đằng đẵng ấy, bà chấp nhận sự thật rằng một thành phố rộng lớn đến thế lại không có chỗ dung thân cho một đứa trẻ sơ sinh.
Cái tên Hướng Gia là do bà ngoại đặt, bà không biết chữ, cũng chẳng biết mặt chữ cụ thể viết thế nào, chỉ biết đó là âm đọc của từ "nhà".
Bà mong cháu mình có một mái nhà, đừng bao giờ bị vứt bỏ nữa.
Thật ra bệnh tình của bà ngoại đã có điềm báo từ sớm, bà hay quên trước quên sau, lúc nhớ lúc không. Nhưng không có tiền lên tuyến trên khám bệnh, bà cũng tiếc tiền, chẳng nỡ tiêu vào những chỗ "vô dụng".
Bà muốn dành dụm tiền cho cháu gái đi học đại học, muốn tích cóp của hồi môn cho cháu. Cho đến một lần bà lẩn thẩn ngã gãy chân, không thể tự sinh hoạt được nữa.
Người mẹ ở thành phố xa xôi cuối cùng cũng vội vã trở về, gặp lại đứa con gái Hướng Gia mà bà ta chán ghét bấy lâu nay. Bà ngoại bị đưa vào viện dưỡng lão, còn Hướng Gia bị mẹ đưa về Thượng Hải.
Mẹ nói bà ngoại bị lẩn thẩn, vì muốn đón cô tan học mà ngã xuống cái ao nhỏ trước cửa viện dưỡng lão rồi chết đuối.
Bởi vì lúc rời đi, Hướng Gia đã hứa với bà ngoại rằng cô nhất định sẽ quay lại đón bà, nhất định sẽ về thăm bà. Nhưng Hướng Gia lại bị đưa vào trường nội trú, mỗi tháng chỉ được ra ngoài một lần.
Cô không có tiền mua vé xe, lúc đó nói tiếng Phổ thông còn chưa sõi, ở nơi đất khách quê người lại bị bạn học chia bè kết phái bắt nạt, thân mình còn lo chưa xong, cuộc sống của cô vô cùng chật vật.
Cô không thể gặp bà ngoại.
Cát sỏi cọ vào da thịt, đau rát.
Hướng Gia vẩy tay, văng ra vài giọt máu, nhưng rất nhanh đã bị nước mưa cuốn trôi. Cô mới phát hiện miếng gạc đã bị máu nhuộm đỏ từ lâu, nhưng nhờ nước mưa xối rửa nên màu máu rất nhạt, hòa lẫn với bùn đất, không phân biệt được đâu là máu đâu là bùn.
Cô ngửa đầu nhìn trời, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Lâm Thanh Hòa đang đứng trước đống bao xi măng. Không biết anh đã lên đây từ lúc nào, trên người mặc một chiếc áo mưa màu đen thô ráp, mặt mũi quần áo lấm lem bùn đất. Anh cao ráo, nước da trắng, dù bẩn thỉu như vậy nhưng vẫn đẹp trai đến mức nổi bật giữa đám đông.
Anh thản nhiên thu lại tầm mắt, xách bao cát vung cao lên, cánh tay thon dài nhưng đầy sức mạnh ném bao cát lên đê chắn nước nhân tạo, xếp vững vàng ở vị trí cao nhất.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










