Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Kiến Trung cực kỳ quý anh, cảm thấy anh có văn hóa, kiến thức rộng. Đã học đại học, am hiểu đủ mọi ngành nghề, làm việc đâu ra đấy. Chuyện trong trấn, ông rất thích tìm Lâm Thanh Hòa bàn bạc, những kiến nghị anh đưa ra đều rất đáng tin cậy.
"Tạm thời đã kiểm soát được rồi, chỉ cần hôm nay tạnh mưa thì thiệt hại sẽ không lan rộng thêm nữa đâu." Khóe mắt Lâm Thanh Hòa trông thấy Hướng Gia đã rời đi cùng mấy người phụ nữ trong thôn. Cô mặc áo mưa của ai không biết, vừa rộng vừa dài, càng làm tôn lên dáng vẻ gầy gò đơn bạc.
"Người không sao là tốt rồi, xây dựng lại từ từ thôi."
"Kiwi bị cuốn trôi hết rồi, cây vừa mới đậu quả, tiếc đứt cả ruột." Mắt Trần Kiến Trung đỏ hoe, ông vuốt mạnh mặt một cái, lấy bao thuốc lá định mời Lâm Thanh Hòa, nhưng nước mưa làm ướt sũng ngay lập tức nên ông đành cất vào.
"Cái công ty lớn đầu tư du lịch kia, không biết họ còn để mắt đến trấn mình nữa không."
"Lần này là cả huyện bị ảnh hưởng chứ không riêng gì Đồng Trấn chúng ta." Lâm Thanh Hòa khựng lại một chút, nhìn về phía những đám mây đen đang tan dần nơi xa.
Cả huyện xui xẻo, thiệt hại quá lớn thì sẽ không còn giá trị đầu tư nữa, khu du lịch sợ nhất là thiên tai.
"Cháu sẽ nghĩ cách khác, chú đừng vội, trước mắt cứ đảm bảo lũ quét không tràn vào thôn trấn nữa đã."
————
Mưa tạnh lúc sáu giờ chiều, dãy nhà ven sông ngập hoàn toàn trong nước, chỉ còn nhìn thấy những mái ngói xanh.
Người dân địa phương tìm cho Hướng Gia một bộ váy xếp ly thêu hoa của người Miêu, thay cho bộ đồ ướt sũng trên người cô.
Băng gạc trên tay không quấn lại nữa, vết thương ngâm nước đã trương phềnh lên. Hướng Gia xịt ít thuốc Vân Nam Bạch Dược, định để thoáng một lát cho khô, sợ băng kín sẽ bị bí hơi bốc mùi.
Trong sân ủy ban trấn đã bắc bếp nấu nướng, mấy chủ quán cơm trong trấn đều mang nguyên liệu của nhà mình tới, nấu ăn cho các hộ dân bị thiên tai. Họ cũng đã nhanh chóng dựng giường chiếu, bắt tay vào công tác khắc phục hậu quả sau bão lũ.
Hướng Gia không đi qua đó, cô đứng ở rìa quảng trường của quán lẩu gà đồi ngắm nhìn dòng sông Lật.
Hướng Gia quay đầu lại.
Bên ngoài chiếc áo sơ mi của Lâm Thanh Hòa khoác một chiếc áo khoác đen. Kiểu dáng chiếc áo cũ kỹ như mốt của hai mươi năm trước, nhưng khoác lên người anh lại rất hợp. Vẻ ngoài của anh có thể cân được mọi loại trang phục, đôi chân dài thẳng tắp kéo xuống, giấu trong đôi ủng đi mưa lửng màu đen.
Tay anh xách một chiếc túi nilon trắng, bên trong đựng một miếng bánh bò trắng trông rất mềm. Mùi thơm lên men thanh đạm của bánh bò bay tới khi anh bước lại gần.
Nồi cá hồi trưa tiêu hóa rất nhanh, Hướng Gia đói rồi, cả tháng đi phòng gym cũng không đổ nhiều mồ hôi bằng hôm nay.
"Ăn cơm chưa? Tôi không biết." Hướng Gia sợ nhìn thấy ánh mắt tê liệt của những người già mất nhà cửa, sợ nhìn thấy cảnh hoang tàn sau thảm họa. Cô nhìn gương mặt Lâm Thanh Hòa dưới ánh chiều tà vàng rực, gió lặng thinh, cô hỏi: "Ông chủ Lâm, cái bánh này là cho tôi ăn hả?"
"Không phải." Lâm Thanh Hòa từ chối thẳng thừng.
"Trông ngon đấy, ngọt không?" Hướng Gia không để ý đến sự từ chối của anh, đưa tay ra trước mặt anh: "Bẻ cho tôi một miếng đi."
Ánh mắt Lâm Thanh Hòa dời xuống lòng bàn tay cô, vết thương dữ tợn đập vào mắt.
Hướng Gia cũng nhìn thấy vết thương trong lòng bàn tay, cô đổi tay khác đưa ra trước mặt Lâm Thanh Hòa. Vết thương ở tay này rất mảnh, giờ chỉ còn lại một đường máu: "Tôi đói lắm."
Lâm Thanh Hòa nhìn cô một cái, đặt miếng bánh bò vào tay cô: "Bôi thuốc chưa?"
"Rồi." Quả nhiên Lâm Thanh Hòa đến để đưa bánh cho cô, người đàn ông này mạnh miệng thật đấy.
Miếng bánh bò vẫn còn ấm, rất xốp mềm. Hướng Gia vạch túi nilon ra cắn một miếng lớn, nhìn về phía ráng chiều đỏ rực như lửa đằng xa. Ánh vàng gột rửa những nhơ bẩn, thế giới trở nên sáng bừng: "Nó mang đến tai họa, nhưng cũng mang lại ánh sáng..."
"Nhà trọ của A Ô bị ngập rồi, tôi tìm cho cô một homestay trên phố, cô cứ ở tạm đó, bao giờ tàu thông tuyến thì đi." Lâm Thanh Hòa móc hộp kẹo từ túi quần ra, lấy một viên bỏ vào miệng, quay đầu nhìn Hướng Gia: "Hành lý của cô đáng giá khoảng bao nhiêu, cô tính toán thử xem."
Hướng Gia đứng trong gió.
Cô mặc bộ trang phục dân tộc Miêu hai mảnh nền tối thêu chỉ đỏ, cô mặc màu đỏ trông rất rực rỡ. Mái tóc dài đen nhánh buộc tùy ý sau lưng, bị gió thổi bay nhè nhẹ. Gương mặt trắng nõn không trang điểm, đẹp như tranh vẽ, chỉ có ánh mắt là lạnh lùng.
Lâm Thanh Hòa lơ đễnh dùng lưỡi đẩy viên kẹo cứng sang bên má, rồi chậm rãi cuộn về đầu lưỡi, cũng nhìn về phía chân trời: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Thời điểm Hướng Gia đến đây cực kỳ trùng hợp, đúng vào tối bà Lâm đến tìm anh, ba người đụng mặt nhau.
Hướng Gia có thể không biết anh, nhưng chắc chắn biết Lâm An Khả.
Lâm An Khả khá nổi tiếng trong nghề, là "trọc phú" phô trương nhất giới đầu tư, lắm tiền, thích chơi trội, vung tay quá trán. Bà ấy chia đi một nửa gia sản của chồng cũ, thừa kế một nửa cơ ngơi của cha mẹ. Cả đời bà ấy thứ không thiếu nhất chính là tiền, dăm bữa nửa tháng lại lên tin tức một lần, khoe khoang sự giàu có, phô bày cho người đời thấy bà ấy thành công đến mức nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







